ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 140 - Đều không vô tội

Người đương thời, bỏ quyền thế địa vị ra, có tư cách đối đầu khí thế với hắn có thể đếm được trên đầu ngón tay, chỉ có điều bình thường hắn đều ẩn sâu khí thế dưới đáy cốc, khiến cho bản thân mình không có gì khác với người thường, nhiều lắm cũng chỉ bộc lộ hai ba hần, nếu không trước đâu khi Liễu Phù Sinh nhìn thấy hắn lần đầu tiên, đã có thể phát giác ra điều bất phàm, thì cũng sẽ không có rất nhiều do dự phía sau.

Mà Tần Xuyên, sợ rằng càng là người đầu tiên dám tranh giành tình nhân với Ngô Nhàn.

🔥 Đọc chưa: Trọng Sinh Làm Lại Cuộc Đời (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Đúc kiếm giấu đi mũi nhọn, ẩn mà không phát” – Đây là mấy câu khi rèn luyện tâm tính ở “Lý giải kỳ đạo” có nhắc đến, nhưng Ngô Nhàn đã coi nó như chí lý vô thượng tuân thủ nghiêm ngặt.

“Là người trong cuộc, chúng tôi đối với thắng bại cao thấp chưa bao giờ có hứng thú, chỉ là vào lúc mấy người đang tùy ý suy đoán, suy nghĩ thô tộc, chỉ thế mà thôi. Tôi cùng với Bách Lý Mặc Hiên đại sư đều không lên tiếng, cũng không phải nghĩ để mặc kệ nó tự trôi, mà là không có phần suy nghĩ nhàn rỗi đó, đương nhiên lời nói hôm nay nói đến đây rồi, tôi cũng không ngại nói nhiều hơn hai câu, hy vọng mọi người có chừng mực, thật sự đủ rồi.”

Ngô Nhàn có ý định thu liễm khí thế lại, ngữ khí khôi phục ôn nhuận, lúc này đám người ở trong hội trường mới dễ chịu hơn rất nhiều.

🔥 Đọc chưa: Ta Có Di Động Đi Thông Vạn Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Là chúng tôi quá ngu muội, không ai, Ngô tông sư ngài và Bách Lý Mặc Hiên đại sư, đều là nhân vật siêu nhiên bước vào đại đạo của nghệ thuật, đối với bất cứ chuyện gì đều xứng đáng có cái nhìn của mình, chúng tôi không nên lấy quan niệm của bản thân mình đính lên trên người ngài và Bách Lý đại sư, xin ngài tha thứ.”

Một chút không cam lòng ở trong đáy lòng người nam sinh cũng bình tĩnh lại, từ khi ngưỡng mộ đại sư đến khi lên tiếng bất bình, rồi đến lúc Ngô Nhàn bất ngờ nghiêm túc đến hoảng sợ, sau đó đến thời khắc thoải mái an nhiên này, tâm cảnh của hắn ta cũng bừng tỉnh cảm ngộ, giống như có thể hiểu thấu tất cả.

Nói chuyện từ đầu đến cuối, hắn ta không thể xác định được hai người Ngô Nhàn và Bách Lý Mặc Hiên đại sư ai cao ai thấp, nhưng chắc chắn một chuyện, đó chính là người tông sư đang đứng trước mắt đại khái có tuổi còn nhỏ hơn so với mình một hai tuổi này, đáng để tôn kính và e ngại.

Kính sợ.

Ngô Nhàn lại lần nữa lên tiếng, nói với mọi người: “Tôi là người trẻ tuổi, là người trẻ tuổi sống ở thế tục, không giống cao tăng đắc đạo sống ở miếu am trong núi sâu ăn chay niệm phật, ngay cả một tiểu hòa thượng cũng không phải, đương nhiên cũng có chấp nhất và thắng bại dục vọng của bản thân mình, trên thực tế tôi cũng muốn gặp được Bách Lý Mặc Hiên đại sư, phân ra ai có tạo nghệ thâm hậu hơn, thậm chí còn muốn để cho chính miệng lão nhân gia thừa nhận tôi mạnh hơn, đây là tranh cường háo thắng mà cuộc đời một con người nên có.”

🔥 Đọc chưa: Ảo Giác - Hoạn Đồng Học ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Tham sân si không phải thứ gì tốt, nhưng lại là điều tốt thúc động loài người tiến bộ, nếu như người quả thật tiêu trừ hoàn toàn một chút tham sân si này ở trong lòng không còn chút nào, vậy thì cuộc sống kia cũng không có ý nghĩa gì, các vị nói đạo lý này có đúng không?”

Giọng nói của Ngô Nhàn nhẹ nhàng hỏi mọi người, lần này không còn trong nụ cười kìm nén tức giận, trừng mắt kìm nén, đạo mạo an nhiên, giống như tất cả mọi người đều là người bạn ở bên cạnh nhà lớn lên cùng nhau từ nhỏ.

Lại một người nữ sinh nữa lớn gan lên tiếng, hỏi hắn: “Cái kia, Ngô tông sư ngài cũng muốn phân thắng bại với Bách Lý Mặc Hiên đại sư, có đúng như thế không?”

🔥 Đọc chưa: Bảy Vị Sư Tỷ Tuyệt Sắc Của Ta ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Cao thấp, không phải thắng bại.”

Ngô Nhàn uốn nắn lại câu nói của cô gái, tiếp tục nói: “Tôi muốn thử một chút, cho dù không phải là lúc nào cũng ghi nhớ ở trong lòng, nhưng đúng thật là có ý nghĩ này, điểm này tôi không cần thiết phải đóng vai người có suy nghĩ phật hệ mà phủ nhận.”

“Vậy ngài, có thể đến tận nhà Bách Lý Mặc Hiên đại sư lĩnh giáo không?” Một nam sinh hỏi.

Ngô Nhàn không chút nghĩ ngợi lắc đầu, trả lời: “Không bao giờ, tôi từng nói, mặc dù tôi muốn biết ai cao ai thấp, nhưng cũng không khẩn cấp, đó chỉ là một suy nghĩ chưa chắc đã biến thành hành động mà thôi, trừ phi Bách Lý Mặc Hiên đại sư nói ra tước, nếu không tôi tuyệt đối sẽ không chủ động đến nhà, ít nhất sẽ không vì nguyên nhân này mà bước vào cửa lớn Bách Lý gia.”

🔥 Đọc chưa: Hàn Ngu Chi Mộng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Vị lão hội trưởng của hiệp hội thư pháp Yên Kinh kia nhẹ nhàng gật đầu, trong đáy mắt lộ ra vẻ tán thưởng, thời đại này, dám đứng trước mặt mọi người nói ra lời nói sảng khoái như thế, thật sự không có nhiều. Huống hồ Ngô Nhàn còn trẻ như vậy, không giấu diếm không làm bộ, trong nội tâm vô cùng trong trẻo rõ ràng, khiến cho ông vô cùng xem trọng.

Dạng người như thế này, nếu như là vãn bối, đương nhiên đáng giá dìu dắt, cho dù là lôi kéo làm môn sinh hoặc là rể hiền, cũng chưa chắc không thể.

Có điều tạo nghệ của Ngô Nhàn rất cao, hơn xa tất cả mọi người có mặt ở đây, danh vọng cũng ngày một nổi tiếng lan xa, có vẻ như cũng không cần bọn họ coi là đối tượng cần quan tâm giúp đỡ.

0

0

2 ngày trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.