Chương 1 - Phong Dật Vân
Đỉnh Bắc Đẩu.
Một thiếu niên chừng mười tám mười chín tuổi nửa thân trên để trần đang ngồi trên một tảng đá, cơ bắp cùng da dẻ rất đẹp, thể hình cân đối, nhìn qua không quá cường tráng nhưng lại lộ vẻ chắc nịch đầy tính bạo tạc, giống như thể có một cỗ lực lượng khổng lồ chực chờ bộc phát.
Khuôn mặt góc cạnh rất rõ ràng, môi dày mũi cao, mi mắt cong dài, lông mày cong lên như một lưỡi kiếm sắc bén, tổng có thể gọi là điển trai.
Người này là Phong Dật Vân, tuổi trẻ đệ nhất nhân của Phong gia, hắn đang theo sư phụ lên núi luyện tập... Hiển nhiên đây chỉ là thân phận hiện tại, thực chất hắn là Long Thần, Chân Nhân thứ mười tám của Hoa Linh đại lục, vị đại năng "xui xẻo" vớ được quyển công pháp biến thái phân tách cơ thể.
Nguyên thần nhục thể bản tôn của Long Thần chính là Phong Dật Vân, bởi vì không thể xuyên qua kết giới không gian bằng cách thông thường nên phải trọng sinh vào bào thai của phu nhân Phong gia, lần thứ hai sống lại một kiếp làm người.
Còn bản thân Long Thần thì quay trở lại Hoa Linh đại lục tiếp tục tu luyện từ một tên võ giả đê hèn yếu kém nhất, may mắn công pháp kia cũng xứng với hai chữ "nghịch thiên", vì vậy con đường tương lai xem chừng không quá chông gai...
Nguyên nhân Long Thần phải tách nguyên thần nhục thể và thân thể của mình sinh sống ở hai thế giới là vì có một đạo ngăn cách "pháp tắc", không cho phép cả hai cùng ở chung một vị diện, trừ phi tu vi đạt đến cấp độ cho phép. Cho nên Long Thần chỉ có thể để mặc cho pháp quyết sắp xếp, đưa nguyên thần nhục thể đến một vị diện nhỏ có tên gọi là Địa Cầu, ở đây cũng tồn tại võ giả, chỉ là không được hưng thịnh như các vị diện lớn khác mà thôi.
Dù vậy Phong Dật Vân cũng rất hài lòng rồi, ít nhất ở nơi đây hắn có thể an ổn tu luyện, tốc độ nhất định sẽ chậm nhưng với nguyên thần nhục thể như hắn thì vấn đề này không quá quan trọng, cơ thể ở Hoa Linh đại lục tiến hành xông pha tứ phương, nguy hiểm trùng trùng còn bản tôn hắn ở đây sẽ chú trọng hưởng thụ nhiều hơn một chút, kiếp trước hắn chỉ quan tâm tới tu vi, làm cách nào để đề thăng cảnh giới, làm cách nào để sống sót, cướp đoạt bảo vật... Vì vậy hắn đã bỏ qua rất nhiều rất nhiều thứ, bây giờ nghĩ lại sống như vậy quá có lỗi với bản thân rồi.
Thời gian dần qua, ánh nắng mặt trời lên tới đỉnh điểm, mồ hôi trên người Phong Dật Vân bắt đầu nhễ nhại, toàn thân ướt đẫm, lúc này đôi mắt vẫn luôn nhắm chặt bất ngờ mở bừng ra, tia tinh quang bức người khẽ lóe lên rồi biến mất.
- Ngũ Tinh Vũ Sư... Có lẽ tương đương với Phàm Thai nguyên thần, thật tốt! Thiên địa linh khí ở vị diện này quá mức thưa thớt nhưng tốc độ tiến cảnh của ta như vậy nhanh, quả nhiên là công pháp biến thái. Hắc hắc!!
Phong Dật Vân mỉm cười hài lòng, từ tảng đá đứng dậy, hoạt động thân thể vài cái hắn bất ngờ quay đầu hướng cánh rừng sau lưng hô lớn.
- Nhị sư tôn, người mau ra đây, cứ rình rình nấp nấp như vậy còn đâu phong phạm cao nhân nữa...
Phong Dật Vân vừa dứt lời thì một thân ảnh mềm mại từ trong rừng cây nhảy ra, vững vàng đứng trước mặt Phong Dật Vân.
Người này là nhị sư tôn của Phong Dật Vân, một cái đại mỹ nữ nghiêng nước nghiêng thành, sở hữu một đôi mắt to tròn long lanh, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh thoát, môi mỏng cong lên vẻ cực kỳ yêu dị, làn da mìn màng trắng trẻo không gì bì kịp, vóc người lại càng khỏi phải bàn, hai khối cực đại trước ngực khiến nam nhân chỉ cần nhìn qua liền không muốn dời mắt, có cảm tưởng như sắp phá áo mà ra tới nơi rồi vậy. Eo con kiến mảnh mai càng tô thêm vẻ đẹp đường cong chữ S của nàng, bờ mông tròn trịa săn chắc độn quần mỏng lên tạo thành khe núi rõ rệt.
Lại gặp yêu nữ này ăn bận phong tao, quần áo mỏng dính gần như là xuyên thấu, đây rõ ràng là trắng trợn câu dẫn người.
Phong Dật Vân nuốt nước bọt thầm nghĩ, "có phải ta nhìn lầm không, hay là nàng càng ngày mặc đồ càng mỏng nhỉ?" Người thường xuyên tiếp xúc với nàng như hắn còn có xu hướng vọng động thân dưới thì càng không nói tới các nam nhân khác một khi thấy nàng sẽ thành ra bộ dạng gì.
Trong đầu đầy rẫy ý đồ đen tối nhưng bề ngoài Phong Dật Vân vẫn ra vẻ nghiêm túc hướng La Phù nói.
- Nhị sư tôn, tại sao mỗi lần ta độc thân tu luyện thì người lại đi rình xem ta vậy? Đây không phải lần đầu tiên, ta biết mình soái nhưng người dù sao cũng là bậc tiền bối, phải giữ chút thể diện cho mình chứ...
Nói nói hắn còn nhẹ hất tóc mái lên, ra vẻ lão tử rất đẹp trai, tỏa ra ánh sáng lung linh lung linh này nọ...
Thấy bộ dạng tiểu nhân đắc chí của Phong Dật Vân, La Phù ngược lại không khinh thường mà còn nhiệt tình hưởng ứng, cặp mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Phong Dật Vân không chớp mắt.
- Ưm Ưm! Đúng vậy, tiểu Vân nhà ta chính là đại soái ca nha, ta là không nhịn nổi yêu thích ngươi nên mới len lén rình xem, ngươi sẽ không ghét bỏ ta chứ.
La Phù mở miệng nhỏ, hương thơm thiếu nữ bay bốn phía, khiến con sâu trong bụng Phong Dật Vân bắt đầu rục rịch.
- Làm sao ta lại ghét người đâu rồi,...
Còn chưa nói hết câu thì La Phù đã nhảy tới ôm chầm lấy Phong Dật Vân, miệng nhỏ khẽ mím lại, đôi mắt to tròn ngập nước tựa hồ sắp chảy ra tới nơi.
Phong Dật Vân bị hành động bất ngờ này của nàng làm cho sửng sốt, bình thường mặc dù nàng luôn câu dẫn hắn nhưng chưa từng để cho hắn chạm vào nàng, đừng nhìn bề ngoài nàng phong tao khêu gợi nhưng thật ra cũng là một trang giấy trắng chưa tiếp xúc qua sự tình, chỉ là cách thể hiện giao tiếp có hơi khác thường phóng khoáng thôi.
Cảm thụ sự mềm mại trước ngực cùng mùi hương quyến rũ trên người La Phù, tiểu đệ của Phong Dật Vân rốt cục không thể ức chế mà ngỏng đầu lên, hung hăng đụng vào cấm địa của nàng.
Khuôn mặt nhỏ tức khắc đỏ bừng lên, nước mắt sắp chảy xuống cũng bị kéo ngược vào trong.
Giữa tình huống xấu hổ, Phong Dật Vân đành phải đưa tay vô nhẹ lên lưng của La Phù, nhẹ giọng hỏi.
- Sư Tôn, người đây là làm sao a? Ai khi dễ ngươi chăng? Nói ta biết, ta đi trừng trị hắn...
Không nói thì thôi, nói ra nước mắt vừa thu vào lập tức ào ào chảy xuống, La Phù mếu máo khóc rống lên, không khác gì đứa con nít muốn được dỗ dành.
Tuy nói là sư tôn nhưng thực chất người dạy đỗ Phong Dật Vân là đại sự tôn, La Phù góp mặt chủ yếu toàn kéo phiền toái tới cho Phong Dật Vân, giúp hắn không bị nhàm chán trong lúc tu luyện, mỗi lần đều sẽ là có đạo tặc trêu chọc La Phù, Phong Dật Vân liền đứng ra giúp nàng trừng trị bọn chúng. Cũng không biết nàng có phải võ giả hay không, bất kỳ ai trêu chọc, dù là người thường nàng cũng sẽ tìm đến Phong Dật Vân.
Cho nên lúc này vừa nghe thấy hắn gợi lại ký ức vui vẻ liền không nhịn được khóc rống lên rồi.
Phong Dật Vân không thể làm gì khác hơn là phí hết nước bọt để ản ủi, mãi lâu sau nàng mới ngừng lại.
La Phù ngẩng đầu nhìn chằm chằm Phong Dật Vân, hai mắt đỏ lên do hậu quả của việc khóc dai, chần chờ một lúc nàng mở miệng nói.
- Ngày mai ngươi xuống núi, sau này còn trở lại không?
Phong Dật Vân thoáng giật mình, hắn nhớ hôm qua chỉ nói riêng với đại sư tôn về vấn đề này, La Phù biết chắc là nghe lén đi.
Trầm ngâm giây lát, hắn gật đầu đáp.
- Sẽ! Ta còn không nở bỏ qua tiểu cô nương xinh đẹp ngươi đâu...
Vuốt nhẹ mũi La Phù, Phong Dật Vân làm sao không nhận ra tình cảm của cô nàng dành cho mình, thậm chí hắn còn biết, cả đại sư tôn cũng vậy yêu thích chính mình, nhưng là ngại bối phận nên không thổ lộ thôi. Chỉ có La Phù nha đầu chuyện gì cũng dám làm này mới dám trực tiếp thân mật vui đùa với hắn.
Mà mục đích Phong Dật Vân xuống núi lần này cũng là để hai nàng xác định tư tưởng tình cảm, đến lúc đó liền có thể bỏ qua đạo lý sư đồ chó má ngã vào lòng hắn.
La Phù nghe Phong Dật Vân nói vậy, cũng là gật đầu không đáp, ngượng ngùng dấu mặt vào trong ngực hắn.
Cách đó không xa, một thân ảnh tựa như tiên tử giáng trần đang đứng quan sát hai người, nàng so với La Phù càng thêm xinh đẹp, đẹp tới mức làm cho người ta hít thở không thông, khí chất càng xuất sắc tuyệt luân. Phong Dật Vân từng nhận định kiếp trước của hắn còn chưa từng gặp qua người nào đẹp như nằng.
Chỉ cần nhìn vào cặp mắt như lưu ly bảo thạch kia cũng đủ khiến người mê muội, tim đập thình thịch.
Bất quá lúc này đôi bảo thạch đó lại chảy xuống hai giọt nước mắt, vẻ lưu luyến kia quả thật không phải nói đùa.
277
4
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
