Tiên Nhi được hắn cõng trên lưng đi ra ngoài dạo chơi , với cái tiểu ma đầu như nàng thì sao không lợi dụng thời cơ này để tiếp cận ca ca mình được .
Nàng cứ đi được một lúc thì giả vờ xóc xuống một cái , khiến cho Tử Văn lại phải dùng hai tay đẩy lên .
Những lần như vậy bộ ngực của nàng lại cọ cọ vào lưng hắn , khiến cho Tử Văn không khỏi nghi ngờ .
Đến đây đã là 1 ngày và đây là lần đầu tiên Tử Văn thấy được xã hội thời phong kiến là như thế nào .
Hắn dạo bước trên con đường làm bằng đá, vừa đi , vừa mắt thì nhìn ngó khắp nơi .
Do là 1 xã hội con người phải đề phòng vời loài quỷ nên người nào đi giữa đường cũng mang theo đao .
Ngày cả các tài tử cũng vậy cho giù có yếu đi nữa thì một mình cũng có thể đánh nhau với 4 , 5 người bình thường .
Chỉ có mình Tử Văn là đặc biệt nhất không có một chút căn cơ nào để học kiếm pháp diệt quỷ cả .
Người đi đường khi nhìn thấy đôi huynh muội này thì lập tức há mồm ngây dại mà nhìn , bởi vì trong họ quá xứng đôi . Nhìn như thần tiên giáng trần vậy .
Nam thì thanh tú , nhưng lại toát lên vẻ trầm lặng ít nói , nữ thì đẹp một cách ma mị trông như một yêu nữ .
Một số người biết thì nhìn hai người họ với vẻ mặt khinh thường , còn không biết thì lại hâm mộ mà nhìn 2 huynh muội này .
Tử Văn quay người lại hỏi muội muội của mình : “ Tiên Nhi hôm nay muội muốn đi đâu , để ta đưa muội đi “ .
Nghe hắn nói , Tiên nhi ghé đôi môi vào tai hắn mà thủ thì : “ Muội muốn đi mua đồ , muốn đi chơi “
Tử Văn khẽ cười rồi cõng nàng tiến vào trung tâm của thành .
Tại Hà Thành thì đây là một trong những nơi sầm uất nhất , và đây cũng là lần đầu tiên Tử Văn cảm nhận được không khí của Hà Thành .
Ngoài thì chủ yếu là những người nông dân thật thà chất phác , không quan tâm đến hơn thua .
Nhưng trong này thì toàn , những người công tôn , quý tộc .
Nên khi nhìn thấy hai người đến đây để dạo chơi thì lập tức có người chủ động đến gây chuyện .
Còn những người xung quanh thì xì xà , xì xầm về 2 người họ , với vẻ mặt khing thường .
Lập tức có 4 người trong nhóm người kia đi ra , chẳng ai khác đó chính là nhị công Tử Của Tần Gia “ Tần Tán “ .
Tần Tán vừa đi lại phía hắn vừa cười cười , nói với vẻ mặt chế dễu “ Ô ! ... Không Phải là cái tên ở rể Tử Văn đây sao , Không biết mày ăn phận cứt chó loại gì ? ... mà có thể lấy được Đại Tiểu Thư của tiêu gia , nhưng lại khổ nỗi chẳng thấy được mặt nàng a” .
Mọi người sau khi nghe xong câu nói này thì lập tức bật cười , nhìn 2 huynh muội Tử Văn với ánh mắt đầy khinh thường .
Tần Tán vừa cười vừa nói , rồi đi về phía Tử Văn .
Tiên Nhi thấy vậy lập tức trượt từ trên lưng hắn xuống chạy ra trước mặt Tử Văn mà che chở , còn Tấn Tán khi nhìn thấy nàng thì lập tức sững người mà dừng lại .
Tần Tán mặc dù đã nghe nói về vẻ đẹp của nàng nhưng đây là lần đầu tiên mà hắn thấy được tận mắt vị muội muội của tên ở rể phế vật này .
Lập Tức trong lòng hắn nổi lên tà niệm , rồi sau đó giả bộ chắp tay cung kính nói , “ Tiên Nhi mặc dù đã nghe danh nàng tư lầu , nhưng đây là lần đầu tiên ta gặp nàng âu cũng là duyên phận , nếu nãy có việc gì mạo phạm đến nàng xin hãy thứ lỗi cho ta “ .
Nói rồi hắn quay lưng khoát tay với một dáng vẻ tiêu sái mà rời đi , nhưng trong mắt Tần Tán lại ẩn hiện lên vẻ sát khí khi nhìn về phía Tử Văn .
Có 2 điều khiến hắn không muốn làm khó Tử Văn , thứ nhất là hắn muốn tạo hào cảm với Tiên Nhi , thứ 2 là nàng quá mạnh chẳng phải nói suông khi Tiên Nhi hiện tạo là một trong những trụ cột mạnh nhất của Hà Thành
Xếp Thứ 2 sau Tiêu Gia đại tiểu thư , hắn không vội , hắn sẽ từ từ đoạt từng nữ nhân bên tay tên phế vật kia .
Tất nhiên bây giờ tạm thời chưa được , nhiều người thấy Tần tàn rời đi lập tức cũng tản ra không bàn tán nữa vì họ biết rằng Tên Nhị công Tử của Tần Gia này đang có ý với Tiên Nhi .
Ai biết được khi sau này nàng trở thành phu nhân của Tần Phủ có quay lại trả thù bọn họ hay không .
Tiên Nhi khí thấy Tần Tán rời đi lập tức hừ một cái rồi lại cầm tay Tử Văn nũng nịu đòi đi chơi .
Thế là main nhà ta lại một phen mệt mỏi bồi tiểu ma đầu này , hôm nay nàng bắt Tử Văn đi khắp nơi rồi còn đòi hắn mua quần áo mới , khi đi qua nơi bán đồ cho nữ nhân nàng kéo hắn vào trong xem nàng đưa từng đồ lên ướm thử .
Còn Tử Văn thì sắc mặt đỏ bừng nhìn những chiếc đồ lót của nữ nhân đưa lên trước mặt mình , mỗi khi Tiên Nhi ướm thử .
Chủ quán khi nhìn thấy cảnh này kiểu : “.....”