Chương 41: Diana sáo trang

John gật đầu hiểu ra, hắn nghĩ:" Xem ra ta phải sớm đến học viện mà pháp càng sớm càng tốt mới được."

Diana đứng dậy nói:" Đói chưa, tôi sẽ làm món gà nướng để anh ăn tẩm bổ."

John đột nhiên hỏi:" Dao cô lại đối sử tốt với tôi như vậy? Chúng ta chưa từng quen biết nhau trước đây mà?"

Diana lắc đầu nói:" Cứu anh ở nơi hoang vu thế này coi như là có duyên, được rồi anh xứ nghỉ ngơi đi."

Jonh gật đầu, đôi mắt hân nhìn ra bầu trời xanh bên ngoài, hắn đang nghĩ đến Ionia, không biết quân cứu viện đã đến chưa? Không biết Ionia hiện tại thế nào? Zed đã được sư phụ tha thứ trở về chưa?" Rất rất nhiều câu hỏi trong đầu hắn lúc này, nhưng không thể có lời giải đáp ngay được.

Mùi thịt gà rừng nướng bắt đầu phả vào mũi của hắn, John nhìn Diana, khuôn mặt cô ấy không mang một nét gì lạnh lùng cả, không giống ở những gì hắn đã biết trước đây, hắn hỏi:" ở một nơi hẻo lánh thế này, sao cô lại đến đây?"

Diana nhìn hắn sau đó lại nhìn con gà nướng nói:" Tôi chỉ đang tìm vài thứ quanh đây thôi, tìm vài ngày rồi nhưng vân không thể nào tìm ra được."

Jonh ồ lên một tiếng sau đó nói:" Vậy sau khi tôi có thể đi lại được, tôi sử giúp cô tìm kiếm, mà thứ cô tìm là gì thế?"

Diana cười nói:" Chỉ là khi còn ở bộ tộc, ai cúng luôn tôn thờ sức mạnh của mặt trời, nhưng tôi thì không nghĩ vậy, sức mạnh của mặt trời không bao giờ là tuyệt đối cả, tôi tin vẫn còn có một sức mạnh khác ngang ngửa với mặt trời."

John ừ mấy tiếng, hắn nói:" Dù gì thì cô cũng đã cứu mạng tôi, tôi sẽ cố hết sức báo đáp."

Diana cầm hai con gà nướng, một con đưa cho hắn nói:" Ăn đi, tôi cứu anh không phải mong anh trả ơn đâu."

Jonh thấy Diana đưa nguyên con gà nướng cho hắn, cổ họng ực ực liên tục nhưng hắn vẫn ngồi im.

Diana đột nhiên đỏ mặt, cô hiểu lí do vì sao John không cầm lấy con gà nướng, sau đó xin lỗi nói:" Tôi xin lỗi, thật là quên mất anh hiện tại không thể cử động được."

Diana bỏ con gà của mình xuống sau đó xé từng miếng thịt bỏ vào miệng hắn, bộ dáng này ai nhìn vào chắn cũng phải ghen tị mà thôi.

Diana hai má có chút đỏ lên, đây là lần đầu tiên cô chăm sóc một người đàn ông như vậy. Jonh cũng có chút khó xử nói:" Thật sự là thất lễ quá, phải phiền cô như vậy."

Diana cố gắng nói:" Anh lo ăn đi, mặc dù có chú không thích nhưng không hiểu sao ở cạnh anh tôi cản thấy rất thoải mái, chuyện gì cũng có thể nói ra được."

Jonh đáp:" Diana này, sau này cô có chuyện gì buồn, có thể chia sẻ với tôi."

Diana cười nói:" Được rồi mau ăn đi, ăn xong đến lượt tôi."

Diana bắt đầu xé thịt đút vào miệng hắn, cô đút nhiều đến nỗi khiến hắn mấy lần mắc nghẹn.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng, thương tích trên người của John dã giảm đi phần nào, hắn bây giờ có thể đi lại cử động chân tay theo ý muốn. Jonh đứng trước cửa hang, hít sâu một hơi, hắn cảm nhận được sức mạnh màu tím thần bí cùng với sức mạnh phép thuật cổ ngữ vẫn đang chảy trong cơ thể mình, nhưng hắn lại không thể nào liên kết được với chúng.

Diana lại gần hắn nhìn một lúc nói:" Trông anh bây giờ đã khá hơn rồi đấy, có thể tự lo cho bản thân mình được rồi."

John hơi kinh ngạc, hắn đột nhiên giữ chặt vai của Diana sau đó nhận ra mình có hơi thiếu kiềm chế nên buông tay nói:" Cô đi đâu sao?"

Diana cười nói:" Phải tôi tiếp tục đi tìm thứ sức mạnh ấy, bây giờ anh có thể tự lo cho mình được rồi."

John lắc đầu nói:" Tôi xoa thể giúp cô tìn kiếm."

Diana cười cười vỗ vai hắn nói:" Cảm ơn ý tốt của anh, nhưng anh mới vừa chữa khỏi thương tích trên người, cơ thể vẫn còn suy nhược, tôi nghĩ anh nên xuống núi tìm một ngôi làng nào đó ở lại, thay đổi quần áo trên người đi, nhìn nó rách nát quá."

John nhìn xuống quần áo đang mặc trên người, đúng là rách nát thật, hắn thở dài nói:" Thế nhưng tôi muốn báo đáp ơn cứu mạng..."

Diana đột nhiên cắt ngang lời nói của hắn, khuôn mặt thay đổi 180 độ, trở lên cực kì lạnh lùng nói:" Tôi nói với anh rồi, tôi cứu anh không phải để mong anh trả ơn đâu, tạm biệt."

Diana nhanh chóng rời đi, để mình John ở lại trước của động, hắn thở dài lắc đầu ngao ngán, quay lại trong hang, nhìn thấy một con thỏ và một con gà rừng đang bị trói ở trong hắn thầm nghĩ:" Diana thật chu đáo, trước lúc cô ấy rời đi cũng để lại một ít thức ăn cho mình."

John đột nhiên như có quyết định của chính bản thân mình, xưa nay hắn vốn không thích nợ ai điều gì cả, đặc biệt là những người đã cứu mạng hắn, John càng muốn báo đáp hơn, dù cho người đó có thích hay không. John lấy một khúc cây rừng khá chắc chắn, bỏ lại thức ăn hắn bắt đầu đi theo con đường mà Diana đã đi.

Diana vừa đi vừa tìm kiếm, theo như những gì cô đọc thì thứ mà cô tìm kiếm ấy chỉ nắm quanh quẩn đâu đây mà thôi, Diana tiến lại vách đá xem xem có hang động bí mật nào không thế nhưng cô đã thất vọng, xung quanh không có gì khả nghi cả, trừ một tảng đá to lớn nằm lún sâu vào bên trong vách núi một chút, Diana cũng đã kiểm tra nhưng không chút kết quả. Cô thở dài hét lớn:" Không lẽ trên đời này không có thứ sức mạnh nào hơn mặt trời hay sao?"

"Hãy để tôi giúp cô!"

Diana giật mình xoay người lại, cô thấy từ đằng sau John đang bước đến. Diana

Nhíu mày nói:" Anh đi theo tôi sao? Khòng phải tôi đã nói hãy tìm một làng nào đó dưới núi mà dưỡng thương à?"

John tiến lại gần Diana, lắc đầu nói:" Cô đừng nói gì cả, có phải cô đang gặp khó khăn hay không."

Diana thở dài, dù gì thì bây giờ hắn cũng đã đến đây, có đuổi về cũng không thể, đó là chưa nói hắn có chân muốn đi đâu là quyền của hắn, cô đáp:" Phải...nhưng có lẽ thứ đó không có, tôi phải bỏ cuộc thôi."

"Bỏ cuộc nhanh như vậy sao?" - John tiến lại gần vách đá xem xét xung quanh một lúc rồi xoay lại nói với cô:" Diana cô đã xem xét kí vách đá này chưa?"

Diana gật đầu nói:" Tất nhiên là đã xem xét hết rồi, nhưng không có gì kì lạ cả, trừ tảng đã kia, nhưng tôi nghĩ do nhiều năm tháng bị bào mòn nên mới như vậy."

Diana chỉ tay về phía tảng đá hơi bị lún sâu vào trong vách núi nói như thế, điều này khiến John càng để tâm đến vách đá kia hơn, hắn tiến lại gõ vào đó rồi xem sét đủ chỗ, hắn đang nghĩ có thể đâu đó quanh tảng đá này có cơ quan khởi động hay đại loại gì đó mà hắn vẫn thường thấy trong phim lúc trước.

Diana kì lạ tiến lại bên cạnh hỏi:" Tôi đã kiểm tra kĩ rồi, không hề có công tắc khởi động cơ quan hay gì đâu."

Jonh ờ ờ mấy tiếng rồi lùi lại hắn ngắm nhìn một lúc, thử suy nghĩ về những lời của Diana nói, nếu tảng đá kia bị mưa gió và năm tháng ăn mòn thì tại sao vách núi xung quanh lại không bị. Lạ hơn một chỗ là chỉ có mỗi tảng đá này bị lún sâu vào bên trong một chút, giống như là nó chặn một cửa hang vậy.

Diana cũng rất thông minh, cô nhận ra John đang nghĩ điều gì cười nói:" Có phải anh đang nghĩ tảng đá ấy đang chặn một của hang phải không? Mà dù nó là sự thật đi nữa thì với sức của tôi cũng không thể phá nát tảng đá to lớn kia được."

Jonh kinh ngạc nhìn Diana, đôi mắt hắn mở to tròn xoe nói:" Cô sao giỏi vậy? Đọc được suy nghĩ của tôi à?"

Diana cười nói:" Cũng thường thôi."

"Ha ha..." - John cười lớn, hắn ngồi xuống một viên đá cạnh đó ngắm nhìn tảng đá ấy một hồi lâu, thử nghĩ có cách nào phá được nó hay không.

Diana nhìn lên bầu trời thấy ánh sáng đang dần tắt lịm đi, nhường lại màn đêm. Cô xoay người nói:" Trời cũng sắp tối rồi, thôi thì đêm nay chúng ta ở lại đây vậy."

Jonh gật đầu không có ý kiến gì, đêm nay hai người lại ở chung với nhau, sau khi ăn tối xong Diana nằm ra đất cô ngắm nhìn ánh trăng sáng rựng trong màn đêm lung linh huyền ảo, cô nói:" Anh biết không? Tôi rất thích mặt trăng...nó không chói lóa như mặt trời, nó nhự nhàng và đầy cảm xúc."

John gật đầu nói:" Đêm nay trăng rất đẹp...cũng giống cô thật."

Diana quay đầu nhìn hắn khuôn mặt có chút hơi đỏ, cười nói:" Xem ra cái miệng của anh cũng giỏi tán gái lắm nhỉ, nhưng với tôi không có tác dụng gì đâu."

John cười đáp:" Chỉ là nói sự thật thôi mà...cô nhìn xem đêm nay thật nhiều sao a..."

Diana cười nói:" Tôi rất thích nằm ngủ giữa bầu trời đêm thế này...lòng thật thanh thản."

"Nghìn lẻ một đêm!" - John đột nhiên nhớ đến thứ gì đó hắn thốt lên bốn chứ đó. Diana kì lạ hỏi:" Sao? Anh nói gì vậy?"

Jonh bật giật chạy đến bên cạnh tảng đá kia, Diana khó hiểu hành động của hắn nhưng cũng chạy theo, cô hỏi:" Có chuyên gì vậy?"

Jonh sờ vào tảng đá nói:" Tôi đột nhiên nhớ đến một thứ, trước đây tôi được biết có một số tảng đá muốn mở nó ra cần phải có thần chú."

"Thần chú?" - Diana kinh ngạc nói:" Hình như trong những quyển sách tôi đã đọc được cũng đề cập đến việc này, nhưng làm cách nào biết được thần chú đó đây?"

Jonh sờ cằm sau đó thử nói:" Tảng đá mở ra!"

Không động tĩnh gì, hắn lại thử nói câu khác:" Mở ra đi tảng đá thần!"

Lịa không có chuyện gì xảy ra, Diana thử nói:" Đá lớn ơi mở ra."

Vẫn không có động tĩnh gì, hai người nhìn nhau lắc đầu. Jonh vận dụng đầu óc của mình hắn suy nghĩ liên lục nhưng không có chút manh mối nào về thần chú mở tảng đá ấy ra cả.

Diana cười nói:" Thôi bỏ đi, dù sao cũng không tìm được, có thể thứ mà tôi tìm kiến không ở đây."

Jonh ngao ngán, hắn nhìn ánh trăng tròn đang sáng rực trên cai đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một điều gì đó, hắn đứng trước mặt tảng đá hô lớn:" Trăng!"

Ầm...ầm...

Tảng đá đột nhiên lay động kịch liệt, nó bắt đầu lồi ra bên ngoài, rồi từ chính giữa tảng đá, một vết nứt nhanh chóng xuất hiện, lan thành một đường thẳng chia đôi thảng đá.

Ầm...ầm...

Tảng đá kia bắt đầu tách ra, một lối đi bắt đầu xuất hiện ngay trước mắt John và Diana.

Diana ngơ ngác nhìn hắn hỏi:" Dao anh biết?"

John cười gãi đầu:" Chắc là do may mắn mà thôi."

John cùng Diana nhanh chóng tiến vào bên trong.

Bùm...bùm....

Những ngọn đèn được đặt hai bên đường đi đột nhiên sáng rực lên soi sáng cả xon đường, John và Diana vẫn bước theo con đường ánh sáng kia tiến vào bên trong.

Đi như vậy chừng mười phút, đập vào mắt Diana và John là một ngôi đền thần bí, trên đỉnh ngôi đền có vẽ một hình mặt trăng lưỡi liềm. Ngôi đền kia được xây dựng với những nét kiến trúc không giống với những kiến trúc mà hai người từng thấy, đặc biệt hơn ngôi đền này được xây dựng bên trong một hang động, trên đỉnh động bị khuyết một lỗ đủ để một phần ánh sáng của mặt trăng chiếu vào làm tôn vẻ thần bí của ngôi đền.

John và Diana tiếp tục bước lại gần, phía bên ngoài ngôi đền có rất nhiều bức tượng, mỗi bức tượng là một hình ảnh về các chiến binh cầm trên tay cây kiếm lưỡi liềm, mặc giáp, từ đó bộc lộ ra những nét chiến ý đáng sợ.

Diana chạy thật nhanh vào vên trong ngôi đền, ở đây sáng rực một màu trắng huyền ảo, rất giống với ánh trăng, trước mặt cô là hình ảnh một mặt trăng tròn đang tỏa sáng rực rỡ, cạnh đó có một cái bục trên đó là một chiếc rương gỗ trông khá cũ kĩ.

John cùng Diana tiến lạ gần chiếc rương kia, John nói:" Có thể thứ cô cần kiếm ở bên trong, mở ra đi..."

Diana gật đầu sau đó mở chiếc rương gỗ ra, ở trong đó một bọ giáp sáng lấp lánh cùng với một cây kiếm lưỡi liềm.

Ngay khi cô đưa tay chạm vào chúng thì đột nhiên cả người cô sáng rực lên, biểu tượng mặt trăng khắp nơi trên tường bắn ra một thứ ánh sang huyền ảo vào người Diana, bộ giáp kia đột nhiên bay lên rồi tự mang vào người Diana, thanh kiếm lưỡi liềm sáng bóng kia cũng tự bay vào tay cô.

John chói mắt phải lui lại vài bước, khi hắn mở ra cũng là thứ ánh sáng kia biến mất, hắn kinh ngạc nhìn Diana trước mặt...cô ấy không giống với Diana nữa, mà giống với Diana mà hắn biết khi còn ở thế giới trước. Mái tóc đen bây giờ đã chuyển thành màu trắng, khuôn mặt xinh đẹp vẫn còn đó nhưng thêm vào là đôi chút nét lạnh lùng.

John thực sự quá kinh ngạc với sự thay đổi này.

Diana kinh ngạc với sức mạnh đang tuôn chảy trong cơ thể, cô phát hiện thấy ánh mắt có chút khác lạ của John vội hỏi:" Có chuyện gì xảy ra với anh vậy?"

John đáp:" Cô nhìn lại mái tóc của mình đi."

Diana đưa cây kiếm lưỡi liềm bóng loáng lên, khuôn mặt, mái tóc của cô được phản chiếu lại trên ấy, Diana hoảng hốt cô lùi lại vài bước ôm đầu nói:" Thế này là sao? Tại sao tóc của tôi lại như vậy, thậm chí tôi còn không nhận ra khuôn mặt của mình nữa...tại sao?"

John thấy bộ giáng hốt hoảng của Diana, hắn hiểu tâm trạng của cô lúc này, cũng giống như khi hắn phát hiện ra mình bị mất cánh tay phải vậy. Jonh tiến lại cánh tay trái đột nhiên vòng qua eo cô ôm chặt Diana lại nói:" Đừng như vậy? Có lẽ đó chỉ là sự thay đổi khi cô tiếp nhận sức mạnh mới mà thôi."

Diana bị John ôm chặt vào người, cả có thể cô đột nhiên cảm thấy vô lực, đôi mắt cô chảy dài hai hàng nước mắt nói:" Có phải bây giờ trông tôi rất xấu đúng không, mái tóc bạc này có phải làm tôi trờ nên già đi đúng chứ."

"Không" - John vỗ về tấm lưng Diana nói:" Cô không hề xấu hay già đi chút nào cả, mặc dù bây giờ mái tóc của cô có chút hơi khác, nhưng với tôi nó vẫn vậy, cô vẫn rất xinh đẹp."

"Thật chứ?" - Diana nhìn hắn với ánh mắt chan chứa một điều gì đó khó nói.

Jonh gật đầu nói:" Tôi không biết nói dối đâu, cũng đá khuya rồi, hay đêm nay chúng ta ở lại ngôi đền này vậy."

Diana lùi lại và bước, thoát khỏi vòng tay của hắn, lau đi nước mắt gật đầu nói:" Vậy cũng được, ngày mai tôi sẽ dẫn anh về bộ tộc của tôi, đến lúc đó nhất đụn mấy lão già đầu đất kia sẽ tin vào những gì tôi nói, ngoài sức mạnh của mặt trời ra vẫn còn một sức mạnh khác mà người ta tôn thờ."

Jonh gật đầu hắn nằm xuống sàn nhà bên trong ngôi đền, ở đây thật kì lạ, mặc dù nhìn kiến trúc xung quanh rất cũ nhưng không hiểu sao bên trong rất sạch sẽ, Diana phát hiện thấy một chiếc hòm gỗ cạnh đó cô tò mò tiến lại mở nó ra, cô vui lên nói:" John...anh qua đây."

Jonh đang nằm thì nghe Diana gọi nên lập tức đứng dậy chạy qua, Diana từ bên trong chiếc rương lấy ra một bộ quần áo còn khá mới đưa cho hắn nói:" Anh hãy thay quần áo trên người mình đi, bộ quần áo anh đang mặc trông rách rưới quá."

John gật đầu cười nói:" Được rồi, bên trong còn có thứ gì khác không?"

Diana xoay người lại tìm kiếm, nhưng thật tiếc bên trong cũng chỉ có mỗi quần áo mà thôi. Jonh tìm một nơi kín đáo thay toàn bộ quần áo trên người, thật kì lạ khi bộ quần áo này rất vừa với hắn, trở lại vào bên trong ngôi đền John thấy Diana đang nằm ôm lấy thanh gươm hình lưỡi liềm của mình, hắn tiến lại cười nói:" sức mạnh mới thế nào tuyệt vời chứ?"

Diana gật đầu đáp:" Nó thật tuyệt vời, anh biết không John, tôi cảm thấy sức mạnh ấy đang tuôn chảy trong từng mạch máu trong cơ thể vậy, cảm giác mà nó mang lại rất giống với mỗi đêm khi tôi ngắm ánh trăng sáng, nó thật tuyệt."

Jonh nằm bên cạnh Diana, gật đầu nói:" Với sức mạnh ấy nhất định những người trong tộc của cô sẽ tin là cô nói thật, vậy họ sẽ không còn ai xem thường cô nữa. Diana...cô có thể kể cho tôi nghe về tộc của mình được chứ."

Diana xoay người nhìn hắn cười nói:" Anh thật sự muốn nghe sao?"

Jonh gật đầu, Diana bắt đầu kể về bộ tộc của mình. Diana say xưa kể, John chăm chú lắng nghe, sau khi nghe xong hắn hỏi:" Cô nói cô có hai người bạn chơi từ nhỏ là Pantheon và Leona, nhưng họ không thích cô sao? Vì sao vậy?"

Diana lắc đầu nói:" Cũng không hắn là họ không thích tôi, mà đơn giản là vì tính cách của họ, rồi mục tiêu mà họ đề ra không hoàn toàn giống tôi mà thôi, bất đồng về mặt quan điểm nên không thân gì cho lắm. Đặc biệt kể từ sau khi Leona được thừa hưởng sức mạnh của chiến binh huyền thoại của tộc Solari, tôi càng cảm thấy ghen tị với cô ấy hơn."

Jonh gật đầu hỏi tiếp:" Diana này, theo như cô nói thì tộc của cô tôn thờ sức mạnh của mặt trời, nhưng sức mạnh của cô là của mặt trăng, vậy không biết sau khi trở về?"

Diana cũng có chút lo lắng nhưng rất nhanh chóng qua đi, cô nói:" Mặc cho họ có tiếp nhận hay không, quan trọng là tôi đã tìm được thứ mà mình mong muốn, còn anh thì sao...Jonh...cánh tay ấy."

Jonh nhìn cánh tay bị mất của mình, cười nói:" Đúng là lúc đầu có sinh hoạt không quen, làm việc gì cũng khó khăn, nhưng bây giờ thì cũng đỡ hơn chút rồi, chỉ có điều hiện tại không thể sử dụng được sức mạnh phép thuật, thật có hơi chút khó chịu."

Diana gật đầu nói:" Vậy anh hãy cố gắn tu luyện cho tinh thần lực của mình trở nên cường đại hơn, đến lúc đó mọi chuyện hết sức đơn giản, sắp tới anh có dự định gì không?"

John gật đầu nói:" Tôi có một lời hứa với một người trong vòng ba năm..."

John nói hết cho Diana biết về lời hứa đó của hắn, không hiểu sao khi ở cạnh Diana hắn vô cùng tin tưởng cô, khi nói ra không có chút gì phải e dè cả. Diana khuôn mặt có chút buồn bã nói:" Nếu nói vậy sắp đến anh sẽ rời khỏi đây sao? Nhưng cũng nên như vậy, có khi ở học viện ma pháp anh sẽ luyện được tinh thần lực thật cao để sử dụng lại sức mạnh của mình."

Jonh gật đầu cười nói:" Nếu tôi rời xa cô...cô nhớ tôi chứ?"

"Còn lâu" - Diana chu miệng nói với hắn như thế sau đó cô xoay lưng lại với hắn giả vờ ngủ.

Jonh cười thầm, sau đó cúng bắt đầu thiếp đi, những tia sáng mặt trăng xuyên qua cái lỗ khuyết trên trần hang động bắt đầu chiếu vào, những tia sáng ấy tập trung lên người của John, vì hắn đang ngủ nên không chút nhận ra những vết thương trên cơ thể đang hồi phục với tốc độ chóng mặt, sức mạnh mặt trăng đang chữa lành những vết thương trên người hắn, tuy nhiên cánh tay bị mất thì không thể hồi phục được.

Vì sao những vết thương trên người hắn lại được ánh sáng mặt trăng hồi phục nhanh đến như thế? Câu trả lời là khi ở dưới đại dương cùng với Nami, viên đá mặt trăng chọn hắn làm chủ nhân, sau khi thực hiện điều ước và giúp đỡ cho tộc Barai nó đã hòa vào cùng với máu của hắn, chi nên khi nhận được ánh sáng mặt trăng, các vết thương trên người John lập tức hồi phục lại.