---×---
[ 20:00:54 ]
Minh Nhân nhìn vào đồng hồ, đúng lúc vừa qua 20h không lâu, hắn hôm nay là một thân trốn nhà đi bụi.
Rời khỏi nhà bằng đường cửa sổ, hai mẹ con Tuyết Nhiên tất nhiên là không biết chuyện này, hắn cũng là thân bất do kỷ, nếu hắn nói bản thân đi tới quán Bar tìm gái thì chắc chắn 100% cái Hệ Thống sẽ phát động cho hắn Nhiệm Vụ dỗ dành Mẹ Con Tuyết Nhiên.
Thế nên mới bảo hắn trốn nhà đi bụi...theo nghĩa đen hay nghĩa bóng thì nó là như thế.
Tiến tới gần cổng ra vào của quán Bar, hắn ngay lập tức bị chặn lại bởi hai tên cao to đen hôi, nhìn thôi đã biết bảo vệ nghiệp vụ được thuê riêng để giữ cổng ở đây rồi.
" Đứng lại, có thẻ hội viên không? "
" Nhìn mày lạ mặt lắm nhóc con, lần đầu tới đây à? "
" Nơi này không dành cho bọn nít ganh tụi mày đâu, đi nơi khác đi. "
Minh Nhân nghe xong liền thở dài, hắn từ túi lấy ra bao thuốc lá giá 1,000,000 VNF đưa lên môi mồi hút, hai tên giữ cổng cũng là một phen trợn mắt há mồm.
' Đại Gia! '
' Con cháu Gia Thế! '
Nhìn thấy bộ dạng này của hai tên gác cổng Minh Nhân liền cười thầm, ngón tay ngoắc ngoắc một tên lại gần rồi nhét cho hắn 1,5 triệu vào túi, tên còn lại cũng thế, tặng luôn bao thuốc vừa chỉ hút một điếu.
" Thiếu Gia mời vào. "
" Mời vào. "
Minh Nhân chớp mắt được cho vào trong với cái cúi đầu cung kính của hai tên gác cổng.
' Hừ, đúng là có tiền làm quyền thiên hạ. '
Minh Nhân tâm tư buồn bực đi một vòng trong quán Bar, nơi này quả nhiên rộng lớn, đi đông ngó tây cũng mất tận mấy chục phút, tiếng nhạc thì cứ đùng đùng như thể khủng bố đánh tới nơi.
Minh Nhân cũng là một mảnh không hài lòng, hắn thực chất rất ghét nơi đông người, người bọn họ bàn luận thôi đã thấy đời đen đủ bề rồi.
Cuộc sống này tha hóa con người ta nhanh lắm...thế nên hắn quyết định giữ vững vàng bằng việc trốn trong phòng mà trở thành một tên mọt sách.
Đi tới buồn bực Minh Nhân cuối cùng cũng tìm được nơi của Yên Yên, nàng ta quả nhiên làm việc ở đây, đúng hơn là phục vụ, chính xác tuyệt đối là Gái.
Hôm nay thôi, như đã nói trước, xã hội tha hóa con người ta nhanh lắm, Yên Yên cũng là bị tha hóa, tha hóa bởi gia đình.
Mẹ cô ốm nặng, muốn có tiền cứu mẹ đành đưa ra hạ sách này. Sau cùng thì con người mới kẻ bị tha hóa, tha hóa bởi chính xã hội mà xã hội lại do con người tạo nên, kết luận. Con người là đang tự tay bóp dái bản thân, chơi ngu lấy tiếng.
Trở lại với Minh Nhân, hắn không quá phức tạp để có thể vào được đây, Hệ Thống không để hắn nghèo, thứ nó để hắn nghèo chính là sinh mệnh của hắn.
Thất bại đồng nghĩa với chết, thế nên, tàn lụi gì cũng phải phịch được gái...
Nhét cho hai tên giữ cửa 5triệu, Minh Nhân thoải mái bước vào trong, Yên Yên lúc này một mảnh tuổi nhục, thân cùng ba cô gái khác mặc đồ thỏ đen, nơi che nơi không che, gợi dục sexy.
Thứ khó khăn với cô lúc này là phải bưng ly rót rượu cho một tên béo, tên này cũng thuộc dạng có tiền, tay đeo đầy trang sức đắt giá, mỗi tay một cô sờ mó nhào nặn.
Yên Yên lúc này một mảnh sợ hãi, nàng ta cũng chỉ là bất đắc dĩ, thân đang rót rượu cho kẻ này thì bị hắn tát cho một phát vào mông.
" Ah! "
" Không tồi, cái mông này ta thích. 20 triệu, ta muốn ngủ với cô đêm nay. "
Tên béo đưa tay vừa tát mông Yên Yên lên ngửi ngửi, khuôn mặt dâm tà nhìn nàng ta liếm liếm môi.
Yên Yên phút giây phải đấu tranh với sự sống chết của người mẹ và trinh tiết của bản thân, đôi môi run run nàng ý định đồng ý thì Minh Nhân xuất hiện.
" Ta cũng thích a, 50 triệu. Tên béo, ngươi nhường cho ta đi. "
Minh Nhân bất ngờ đi vào, ung dung ngồi xuống ghế đối diện, Yên Yên nhìn thấy cảnh này cũng là trực tiếp đơ ra.
" Con Mẹ Nó!! Mày là thằng nào dám vào đây phá việc tốt của Lão Tử!? "
Hùng hổ, tên béo đứng dậy đẩy ra hai cô thỏ đen trong tay ra nói.
" Chặc Chặc~! Nóng tính vậy Quý Ngài Béo Ú, ta phá gì ngươi, cô ta từ lúc nào của ngươi thế? Ta giờ ra giá cao hơn đấy, ngươi thế lào! "
" Mày! Được lắm...60 triệu!? Tao hôm nay phải chơi chết con điếm này!! "
" 100 triệu. "
Minh Nhân không do dự nói, lời nói của hắn lập tức khiến tên béo chết lặn, ba cô thỏ kế bên cũng là một phen kinh ngạc.
20 triệu một đêm đã là mức giá quá cao với một cô gái bình thường rồi, nay tên này 100 triệu, nghe qua choáng ngợp.
" Ngươi đâu! Có kẻ đến gây chuyện!? Có kẻ đến gây chuyện các người làm ăn kiểu gì thế hả??? "
Tên béo la hét, ngay lập tức bên ngoài phòng chạy vào hai thanh niên áo đen.
" Nó! Chính Nó! Đánh nó cho tao!!! "
Tên béo chỉ vào Minh Nhân nói, hai kẻ áo đen nhìn qua liền khựng lại, Minh Nhân tay lấy ra tấm thẻ VIP đặt lên bàn khiến hai gã áo đen nhíu mày.
" Nơi này có quy định nào không được ra giá cao hơn? "
Minh Nhân liếc nhìn tên áo đen bên trái hỏi.
" Không. Không có. "
" Hắn ra giá 60 triệu cô gái đó, ta 100 triệu, các ngươi xem là ta hay là hắn gây chuyện? "
Minh Nhân cười nhạt, hai gã áo đen nhìn nhau đầy kinh ngạc rồi nhìn sang Minh Nhân.
" Tiên Sinh, ngươi là nói 100 triệu. "
" Đem máy tới đây, ta quẹt thẻ. "
Minh Nhân thong thả, ngay lập tức một cô gái chạy đi lấy máy, sau lần quẹt đầu tiên hai tên áo đen liền nhíu mày nhìn tên béo.
" C-Các ngươi muốn làm gì?? "
Tên béo hoảng hốt.
" 50 triệu, đánh gãy chân ta hắn cho ta. "
Minh Nhân nhếch mép cười, thẻ lần nữa được quẹt, hai gã áo đen liền bẻ tay găn gắt, tiếng la hét thảm thiết như heo chọc tiết phát ra không lâu sau đó.
" Còn không đi, đứng đây làm gì? "
Minh Nhân kéo tay Yên Yên rời đi, dù không thoải mái nhưng cô đã như một món hàng được bán.
' Ít ra thì lần đầu của ta không trao cho tên xấu xí kia... '
" Ta muốn biết lý do? "
Minh Nhân sau một lúc để Yên Yên ngồi đợi trên ghế đá thì hắn quay lại với lon nước ngọt.
" Quan trọng sao? Đêm nay ta là của ngươi, ngươi không định tranh thủ thời gian sao? "
" Cầm lấy, bên trong có 200 triệu. "
Minh Nhân lấy thẻ ngân hàng đưa cho Yên Yên, nhìn tấm thẻ Yên Yên đôi mắt lệ nhòa.
" Ngươi...thương hại ta sao? Hả??? "
" Thương hại cô? Xì, ít ra con hơn khinh thường cô, coi cô là gái điếm. Sao? Ta quá đáng? "
Minh Nhân giọng nhẹ nhàng, tay đặt lon nước rồi ngồi cạnh Yên Yên.
" Ngươi rốt cuộc là gì cái gì hả? "
" Ta giống cô. "
" Giống ta...? "
Yên Yên ngơ ngác.
" Ta mất Ba Mẹ sớm , ta hiểu cảm giác mất đi người thân hơn ai hết...cô đơn một mình trong góc phòng tối thật sự rất đáng sợ. "
" Không giống...ít ra ta còn có Mẹ. "
" Cô sẽ cô đơn nếu bà ấy mất, thế nên nhận nó đi. "
" Ngươi... "