Chương 7 - Haki
Trong căn phòng luyện tập rộng hai trăm mét vuông, Minh Vũ hiện tại đang đứng trước một khối kim loại to bảng dày hơn mười mét, xa xa phía sau là lão tiến sĩ Jankiaku.
- Đó là kim loại đặc chế có độ cứng đứng thứ ba thế giới, cậu có thể sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình để công kích nó.
Nghe thấy câu nói của Jankiaku, Minh Vũ hít một hơi thật sâu, hắn cúi đầu nhìn hai tay của mình sau đó di chuyển cơ thể tạo thành một tư thế quen thuộc trong quá khứ...
Ở kiếp trước Minh Vũ có chơi qua Boxing và cũng từng tham dự các giải đấu hắc quyền tự do, cho nên hắn biết dùng tư thế nào để có thể phát ra một cú đấm, hoặc một cú đá đầy đủ 100% lực lượng.
Tiếng hít thở đều đều theo quy luật khẽ vang trong căn phòng, khoảnh khắc sau, một tiếng xé gió thập phần chói tai vang lên.
Ầm!!!...
Gần như là ngay sau đó, một loại âm thanh không khác gì hỏa tinh va chạm địa cầu truyền vào trong tai Jankiaku, chấn động đến đầu ông rung lên ong ong, cả căn phòng rung chuyển dữ dội mãi lúc sau mới ngừng lại.
Jankiaku hồi hồn, ông mở to mắt nhìn về phía Minh Vũ.
Lúc này hắn vẫn giữ nguyên tư thế vung đấm, mà khối kim loại cứng rắn khổng lồ phía trước thì hoàn toàn vỡ nát, tại điểm tiếp xúc với nắm tay của Minh Vũ nhìn cứ như mặt nước bị khuấy động, từng vòng từng vòng tan vỡ nối tiếp nhau, những khe nứt khủng bố tạo thành mạng nhện to đùng kéo dài hết bề rộng của khối kim loại.
Jankiaku dường như đã lường trước sức mạnh của Minh Vũ, nhưng vẫn bị cảnh tượng trước mắt dọa cho khiếp sợ đứng ngây ra như phỗng.
Minh Vũ không để ý đến biểu hiện của Jankiaku, hắn âm thầm cảm thụ lực lượng khủng khiếp vẫn còn đang lưu chuyển trong người mình, loại cảm giác này làm cho mỗi dây thần kinh, mỗi tế bào trên cơ thể hắn đều cực kỳ thư sướng, sảng khoái không thôi.
Chầm chậm thu nắm đấm về, Minh Vũ bất chợt nhìn thấy các vết xước dữ tợn trên mu bàn tay đang dần khôi phục lại.
Bị thương??
Minh Vũ ý thức được một vấn đề, lực lượng của hắn rất lớn, lớn tới mức khi tấn công có thể làm thương tổn ngược lại chính mình, với một người có tính cách khá cầu toàn như Minh Vũ thì việc này là không thể chấp nhận được.
Hắn nhanh chóng quay đầu sang hỏi Jankiaku.
- Lão già, ông giúp tôi tìm một người thông thạo Haki được không?
Jankiaku đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó liền nói.
- Làm gì? Trong người cậu đã có sẵn các loại Khí, kể cả Bá Vương Khí cậu cũng có, cậu chỉ cần học cách khống chế chúng là được.
Minh Vũ cau mày, hắn biết mình có Bá Vương Khí, hồi còn nhỏ những lúc Hancock bị ức hiếp thì hắn lại tìm kẻ đầu sỏ trả thù giúp nàng, chính Bá Vương Khí đã giúp hắn tiết kiệm được rất nhiều công sức và che giấu được kẻ chủ mưu là hắn suốt bốn năm trời, làm gì có một đứa trẻ nào lại có thể sử dụng Haki Bá Vương để hành hung người khác? Lại còn là rất nhiều rất nhiều lần... Đây là cách hắn dùng để đánh lừa hướng điều tra của hải quân.
Nhưng vấn đề ở đây thứ hắn muốn đề cập là Haki Vũ Trang.
- Tôi biết, nhưng tôi lại không biết cách nắm giữ chúng, với lại tôi cũng không có thời gian để mày mò tự học... Hiện tại tôi chỉ có một năm thời gian để thành thạo sử dụng Haki và năng lực ác quỷ.
Jankiaku kinh ngạc đáp.
- Ta có bảo cậu tự mày mò bao giờ?
- Thế vừa nãy ông nói là ý gì?
- Bây giờ ta mới biết trí thông minh của cậu kém như vậy đấy, sao cậu có thể quên được ta là một chuyên gia về cơ thể người chứ? Người giúp cậu nắm giữ được Haki ngoài ta ra thì còn ai thích hợp hơn?
Nhìn bộ dạng cao cao tại thượng cùng với vẻ khinh thường trong mắt của Jankiaku, Minh Vũ cố gắng đè nén xúc động bóp chết ông ta lại, hít mạnh một hơi nghiến răng nói.
- Ông biết sử dụng Haki sao?
- Đương nhiên là không rồi, người cao quý như ta làm sao lại như bọn vũ phu các cậu được chứ, suốt ngày đấm đấm đá đá có gì là hay...
Nói giữa chừng Jankiaku bỗng cảm thấy một luồng hơi thở nguy hiểm nồng đậm phả tới, tóc gáy dựng đứng hết lên, ông giật mình quay đầu thì bắt gặp ánh mắt giết người của Minh Vũ.
Biết mình chọc giận hắn, Jankiaku vội cười làm lành.
- Hắc... ta tuy không biết sử dụng Haki, nhưng bằng cách nào khiến cậu nắm giữ được chúng thì ta vẫn dư sức làm được... Cậu tới đây!
Minh Vũ nén giận đi tới bên cạnh Jankiaku, cũng không biết hai người trao đổi cái gì mà ngay ngày hôm sau Minh Vũ bắt đầu tiến hành khóa học Haki cấp tốc.
...
Một năm sau, tại một hòn đảo hẻo lánh nằm trong New World, Giữa cánh rừng trơ trọi giống như những cánh đồng Châu Phi có ba thân ảnh đang di chuyển.
Người đi giữa cao lớn cường tráng khoác một bộ áo choàng màu đỏ có mũ trùm kín đầu, không thể nhìn rõ gương mặt của gã.
Đi kế bên cũng tương tự mặc áo choàng kín mít từ đầu tới chân, bất quá vóc dáng tên này nhỏ hơn gã ở giữa rất nhiều.
Còn người đi phía sau thì lại giống kẻ đầy tớ, bởi vì trên lưng hắn vác theo túi đồ rất to và nặng, mặc áo choàng nhưng ở trên khuôn mặt vẫn lờ mờ thấy được cái miệng dài phủ đầy lông đen, đôi chân không có gì che đậy lộ rõ bộ móng vuốt sắc bén cùng tấm đệm thịt dưới bàn chân giống như các loài động vật họ chó, họ mèo.
Từ xa vẫn nghe được tiếng nói chuyện trao đổi của hai người đi trước, gã lùn nói.
- Phuhemen là một quốc gia nghèo không nằm trong sự quản lý của chính quyền thế giới, diện tích lãnh thổ nhỏ bé không nói, ở nơi này còn thường xuyên diễn ra chiến tranh, dân chúng sinh sống được ở đây không vượt quá hai ngàn người, bởi vì không có điều kiện phát triển nên chính phủ cũng không thèm để ý tới sự hiện diện của Phuhemen. Ta không hiểu vì sao cậu lại chọn một nơi khỉ ho cò gáy như thế này?
Gã cao lớn bất chợt cười một tiếng, giọng cười đầy mỉa mai và khinh miệt.
- Ông đừng quên trước đây tôi là ai, bọn quý tộc và chính quyền thế giới đều cùng một giuộc với nhau, ông muốn tôi phát triển trong sự giám sát của bọn chúng?
Người lùn bị nói đến không phản bác được, chỉ có thể im lặng nghe tiếp.
- Tôi không quan tâm quốc gia này ngheo nàn hay lạc hậu, chỉ cần có chiến tranh thì sẽ có cơ hội để chúng ta phát triển, thậm chí nó càng yếu kém thì càng tốt cho kế hoạch của tôi, thay đổi một thứ đã có sẵn luôn luôn khó hơn việc tạo nên một thứ khác... Trên hết tôi vẫn muốn hỏi ông một câu... Tại sao ông lại chấp nhận bỏ viện nghiên cứu của mình mà đi theo tôi?
Lần này người lùn trả lời một cách cực kỳ thoải mái.
- Vì cậu chính là đỉnh cao trong cuộc đời nghiên cứu của ta, ta không còn lý do gì để tiếp tục phí thời gian ở nơi đó nữa. Ta cũng như cậu, rất ghét bị người khác lợi dụng, nếu không phải bọn chúng cấp cho ta những thứ ta cần thì còn lâu ta mới đưa những mẫu thí nghiệm thành công cho chúng... Hừ!... Với lại, không phải cậu nói mình cần một bác sĩ sao? Không cần tìm đâu cho xa, ta chính là vị bác sĩ tài ba nhất trên đời này rồi, hắc hắc..
- Ồ, chữa bệnh là nghề tay trái của ông sao?
- Đương nhiên!
690
31
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
