Chương 12 - Gặp Gỡ Bất Ngờ
Ổn định lại thế cục của Phuhemen, trừ bỏ Saman đang được điều trị thì toàn bộ những nhân vật trọng yếu đều được hắn triệu tập tại cung điện hoàng gia.
Ngồi bắt chéo chân một cách lười nhác trên ngai vàng, Minh Vũ nhìn lướt qua từng người bên dưới.
Đối với kẻ tự dưng xuất hiện này, tất cả đã nghe qua lời kể của Logayashi và những chiến binh đi theo hắn tối hôm đó, biết được Minh Vũ đích thị là một con quái vật cường đại đến vô lý, không có từ nào miêu tả được sức mạnh của hắn.
Vì vậy lúc này không có người nào dám ý kiến về việc hắn ngồi trên cái ngai vàng cao quý kia, chưa kể toàn bộ đại điện bị bao phủ bởi một luồng uy áp khủng bố, bọn họ ngay cả đầu cũng ngẩng lên không nổi.
Mà Minh Vũ dường như không có ý định thu uy áp Bá Vương của mình lại, hắn cứ nhìn mọi người hết người này đến người khác, tới mức mồ hôi ướt đẫm lưng áo bọn họ.
Cảm thấy đạt được hiệu quả như ý muốn, Minh Vũ bắt đầu ngồi thẳng lưng lên, mở miệng nói câu đầu tiên.
- Như vậy ta là ai các người chắc cũng đã biết cả rồi nhỉ? Ta chỉ giới thiệu lại ngắn gọn thôi, tên ta là Minh Vũ.
Sau đó không khí lại im ắng như cũ.
Mọi người nghệt mặt, giới thiệu đúng là "hơi ngắn" thật...
Lát sau lại nghe Minh Vũ nói tiếp.
- Ta đến đây với thiện ý, cứu giúp các người, hạn chế các nước lân cận chứng minh điều đó... Sau này Phuhemen sẽ là căn cứ địa trọng yếu nhất của ta, đồng nghĩa với việc nó sẽ được hưởng thụ lợi ích to lớn nhất. Đương nhiên ban đầu ta có thể chờ khi Phuhemen hoàn toàn diệt vong rồi xuất hiện, lúc đó mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn, chỉ cần hủy diệt mọi thứ rồi xây dựng lại từ đầu là xong... Nhưng ta chọn đến vào thời điểm các người khó khăn nhất và cứu vớt các người, làm vậy có hai mục đích, thứ nhất ta cần các người ở đây để thay ta quản lý, xây dựng đất nước này phát triển lớn mạnh hơn, không phải việc gì ta cũng nhúng tay vào, vậy thì cứu các người có tác dụng gì? Thứ hai, cũng là điều quan trọng nhất, ta muốn các người nhớ rõ ta cứu các người được thì cũng có thể hủy diệt các người được, đừng cho rằng lòng nhân từ của ta là rất lớn, ta chỉ nhân từ khi các người trung thành với ta thôi.
Nghe xong tâm thần mọi người mãnh liệt run lên, rất lâu sau cũng không bình tĩnh lại được.
Cũng không biết là người nào khởi xướng, cả một đám ngoại trừ Logayashi ra thì toàn bộ đồng loạt quỳ xuống hô to.
- Nguyện phục vụ cho đại vương Minh Vũ vĩ đại, nguyện cống hiến hết mình vì ngài, nguyện trung thành đời đời kiếp kiếp.
Minh Vũ cau mày, không có vẻ gì là ưa thích loại khẩu hiệu ca tụng này cả, tuy nhiên hắn cũng lười sửa, mặc kệ họ tùy ý, dù có tôn hắn lên làm thần thánh cũng được.
- Tốt lắm, trước hết phái người qua các quốc gia lân cận, cùng bọn họ liên kết với nhau tạo thành một mạng lưới tình báo, huấn luyện một nhóm người để bọn họ ra biển thu thập các tin tức về thế giới bên ngoài, xây dựng thêm các xưởng đóng thuyền và nhà máy vật liệu kiểu mới, bản thiết kế ta sẽ giao cho các người, tự đi mà xử lý... Nhớ tạo mối quan hệ tốt với các thương nhân tới từ biển xanh, các loại mặc hàng như nô lệ, vũ khí, chất cấm,... cứ cho lưu hành như thường, không cần từ chối như quá khứ nữa.
Logayashi nghe vậy, tâm thần không yên, hắn lấy hết dũng khí xen vào một câu.
- Đại nhân, nếu lưu hành hàng đen thì đất nước chẳng mấy chốc sẽ loạn mất...
Minh Vũ hiếm khi tốt tính, hắn mở miệng giải thích ý đồ của mình.
- Loạn? Anh nghĩ khi đời sống vật chất và tinh thần của người dân tăng lên thì đất nước này sẽ không loạn sao? Cho dù anh không cho lưu hành những thứ hắc ám thì chúng vẫn sẽ được sử dụng trong một góc tối nào đó ở Phuhemen mà thôi, đây là bản chất của con người, không phải cứ ngăn cản là sẽ được... Cho nên, thay vì cấm đoán thì chúng ta sẽ dùng một phương thức khác, tăng cường trị an, lập nên đội cảnh vệ hoàng gia chuyên trừng trị những kẻ không nghe lời, vừa có thể duy trì pháp tắc, vừa thể hiện được quyền uy của hoàng triều, cho chúng thấy ở đây ai mới là lão đại.
Logayashi giật mình, không nhịn được nhìn Minh Vũ, lát sau hắn cùi đầu vái chào một cái thật dài. Nếu trước kia Logayashi giao tính mạng vào tay Minh Vũ là vì hắn cứu công chúa Saman, cứu đất nước Phuhemen, đồng thời cũng có chút tôn sùng sức mạnh vô song của hắn, vậy thì giờ phút này, Logayashi là thật sự tâm phục khẩu phục, nguyện ý đi theo phục tùng Minh Vũ với lòng trung thành tuyệt đối.
Được phục vụ cho một người vĩ đại tài ba như vậy là niềm vinh hạnh lớn lao của Logayashi hắn...
Đang lúc thất thần thì lại nghe Minh Vũ nói.
- Việc huấn luyện đội cảnh vệ ta giao cho anh nhé, Logayashi.
Tin mừng đến bất ngờ làm Logayashi không biết nên biểu hiện thế nào cho phải, tuy nhiên không dám để Minh Vũ chờ đợi, hắn liền nén kích động vội vàng khom lưng đáp ứng.
- Vâng, tôi sẽ không để ngài thất vọng!
Giọng nói của hắn có phần hơi trịnh trọng thái quá, khiến Minh Vũ bật cười.
- Ừ, bất quá tôi muốn anh làm giúp tôi một việc trước...
...
Hai ngày sau, trên một hải vực không rõ tên, một con thuyền lớn trôi lênh đênh, ngọn cờ treo trên cột buồm không phải của hải tặc, mà cũng chả phải hải quân, ở chính giữa vẽ hình đối mắt hai màu xanh đỏ, viền màu trắng làm tôn lên đôi mắt tà dị đó.
Minh Vũ đặt một chiếc ghế thái sư ngồi thảnh thơi trên boong thuyền, bên cạnh là Jankiaku đang không ngừng lải nhải chuyện gì đó, cách ông không xa vẫn là gã quái nhân luôn luôn bận trường bào che đi cơ thể, từ lúc xuất hiện tới nay hắn dường như chưa nói một câu nào.
Trên thuyền có hơn mười thủy thủy đoàn, chuyên lái tàu và nấu ăn, thỉnh thoảng còn cung cấp vị trí và phương hướng cho Minh Vũ, toàn bộ đều được tuyển chọn từ những người xuất sắc nhất ở Phuhemen và các nước lân cận.
Giữa bầu không khí hài hòa pha lẫn vị mặn của nước biển, Minh Vũ bỗng chồm người lên, ánh mắt sáng quắt nhìn trừng trừng mặt biển phía trước.
Jankiaku thấy lạ cũng nhìn theo nhưng lại không phát hiện điều gì.
- Cậu nhìn gì đấy?
Đáp lại ông là giọng điệu có chút phấn khích của Minh Vũ.
- Hà hà, sắp có trò hay rồi, không ngờ lại gặp được một nhân vật như anh ta ở đây...
Không để ý đến vẻ khó hiểu của Jankiaku, Minh Vũ đứng thẳng dậy, biến mất tại chỗ.
Cách con thuyền năm dặm về hướng Đông Bắc, một chiến thuyền cỡ lớn đang nhẹ nhàng lướt đi trên sóng biển, mũi thuyền khắc đầu một sinh vật xấu xí, lá cờ hải tặc đầu lâu xương chéo rất đỗi quen thuộc, bên mắt trái đầu lâu vẽ một cái băng rôn màu đỏ rượu.
Trên con thuyền các thủy thủ đang trò chuyện rất vui vẻ, bắt mắt nhất có lẽ là người đàn ông ngồi ở trung tâm, nhìn qua thì anh ta trông rất bình thường, nhưng lại làm cho người khác nhìn một lần liền không thể quên được.
Một đầu tóc đỏ rượu hơi dài có chút tùy ý, khuôn mặt thường thường tuy còn trẻ nhưng lại để râu ria như một ông chú già, nửa bên mặt trái có ba vệt sẹo dài như bị chém, trên vai anh ta khoác một chiếc áo choàng màu đen, nhìn rất ra dáng thuyền trưởng. Đặc biệt nhất phải kể tới chiếc mũ trên đầu anh ta, đã là dân xem One Piece tuyệt đối không thể không biết chiếc mũ huyền thoại này.
Nó theo chân Luffy trong suốt cuộc hành trình của cậu, gần như là một vật bất ly thân.
Không sai, đó chính là chiếc "Mũ Rơm" được truyền lại từ vị Vua Hải Tặc quá cố, và người đàn ông đang nắm giữ nó lúc này không ai khác...
Trên cột buồm bỗng truyền xuống giọng nói trầm thấp.
- Không làm phiền anh chứ, thuyền trưởng Shanks Tóc Đỏ?
440
22
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
