ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37 - Ký ức và Bóng đen

Sau khi tiêu diệt xong con cua khổng lỗ thì cũng đã gần tối, sau một lúc nghỉ ngơi hai người quyết định sẽ tiến vào trường tìm chỗ nghỉ ngơi.

Hai người cảnh giác cao độ vì hệ thống thông báo là ở đâu cấp độ nguy hiểm đã cao hơn bên ngoài rất nhiều.

Long: Mọi thứ thật yên tĩnh.

Thanh Ca: Đúng yên tĩnh một cách kỳ lạ. Thật khác thường. Cẩn thận đó anh.

🔥 Đọc chưa: Trùng sinh, Thống bảo bảo tha cho ta đi? ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Long: Ok.

Sau một vài lần quan sát họ đưa ra kết luận. Vũ khí cầm chắc trên tay họ bước từng bước nhẹ nhàng đến con Zombie cấp 1 đằng trước. Đó là con đầu tiên mà họ nhìn thấy kể từ khi vào trường.

Xoẹt. Đầu con Zombie bị cắt ngọt như bơ rơi xuống, Kỳ lạ hơn tiếng động khi cái đầu rơi xuống chạm đất gây ra một tiếng động lớn mà không có thêm con Zombie nào xuất hiện. Bình thường khi có tiếng động dù nhỏ nhưng vẫn có nhưng con Zombie xuất hiện. Nhưng trong trường hợp này thì lại không.

Long: Chúng ta sẽ tiến đến phòng y tế ở đó sẽ có giường cho chúng ta nghỉ ngơi.

Thanh Ca: Được em cũng mệt rồi.

...

(Góc nhìn của Main)

Tôi đang đi dọc theo hành lang dài của trường. Nó gợi cho tôi nhiều kỷ niệm đệp khi còn đi học. Bây giờ tôi có thời gian để suy nghĩ kĩ về nó. Nó thật sự là một khoảng thời gian đệp. Đến trường học, phá thầy giáo, trêu chọc cô giáo rồi bị mời lên uống nước trè. Nhưng vẫn trứng nào tật nấy không thể thay đổi.

🔥 Đọc chưa: Siêu Cấp Tà Ác Hệ Thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thanh Ca: Anh đang nghĩ gì thế?

Tôi: Không có gì đâu. Chỉ nhớ lại chút kỉ niệm ngày xưa thôi.

Thanh Ca: Hồi em đi học cũng rất vui những sau khi mẹ em mất do bệnh ung thư con cha em thì vứt bỏ em đi theo một người phụ nữ khá thế là em quyết định sẽ nghỉ học. Khi đó nghề Live game đang rất phát triển thì là em quyết định sẽ đi theo con đường đó.

Nói xong cô ấy cúi đầu xuống. Gia đình của cô ấy không được tốt cho nắm. Nếu tôi mà gắp lạ cái thằng đó tôi nhất định sẽ táng vỡ mắt nó ra.

Tôi: Thôi ngoan nào không khóc không khóc. Không phải bây giờ có anh ở đây rồi sao.

Tôi ôm cô ấy vào long và giỗ dành.

Thanh Ca: Đúng. Anh không được vứt bỏ em như là người đàn ông đó nhé.

Tôi: Anh hứa anh sẽ chăm sóc tốt cho cả em và Như ý mà. Anh không muốn cả hai em bị tổn thương đâu.

Sau một hồi giỗ dành chúng tôi tiếp tục di chuyển. Đến trước cửa phòng y tế. Phát hiện ra có tiếng động ở trong. Một vài tiếng gào.

Tôi: Có ai ở đó không. Không có tiếng đáp lại. Đứng ra sau anh. Chuẩn bị phép luôn.

Cô ấy gật đầu đứng đằng sau tôi bắt đầu chuẩn bị một phép lôi thuật. Khi tôi mở cửa ra thì lập tức cô ấy bắn một phép lôi vào. Vài giây sau tôi nhìn vào.

Tôi : Hoá ra là con chuột. Thế mà cứ tưởng. Chúng tôi tiến vào trong dọn dẹp đống hỗ độn vừa rồi. Sau đó dùng hoả thuật của Thanh Ca bắt đầu nướng cái càng cua lưu ý chỉ một chút thôi vì cả cái càng nó to vcl ra.

Trong khi ngồi đợi thịt cua chín. Tôi và Thanh Ca cùng nhau tâm sự.

🔥 Đọc chưa: Nhất Cá Thái Giám Sấm Hậu Cung ( Thêm cảnh sắc nhưng nội dung tương tự ) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tôi: Trước đây em ở đâu khi mà vẫn con mẹ.

Thanh Ca: Em sống tại một khu chung cư. Sau khi biết mẹ em bị bố em đã bán căn hộ đó và bỏ đi thế là em và mẹ phải về ở nhà ông bà ngoại để lại sau tất cả cũng phải bán đi để chạy tiền viện phí cho mẹ.

Cô ấy cố kìm nén kiên cường không khóc để kể cho tôi nghe. Nhưng tôi vẫn có thể nhìn ra được trên tròng mắt của cô ây vẫn lưu lại vài hòn ngọc lấp lánh bên ánh lửa. Tôi với tay sang lau đi nhưng giọt ngọc đó.

Tôi: Anh thì là trẻ mồ côi từ nho nhỏ không biết bố mẹ là ai được nghe lại từ nhưng người chăm sóc anh ở trại trẻ mồ côi là anh được tìm thấy trong một chiếc giỏ để trước trại. Sau này anh đi học thường bị trêu chọc và bị bắt nạt vì chuyện này.

Thanh Ca: Anh còn khổ hơn cả em nữa.

Tôi: Cũng bình thường thôi anh đã quen rồi. Cũng may ở trường cũng có rất nhiều người rất tốt với anh.

Thanh Ca: A nhìn cái vẻ mặt này của anh chắn chắn là đang nhớ đến cô gái nào phải không. Nói cô ấy là ai để em mang về cho anh.

Tôi: Thôi nào đừng có trêu anh mà. Cô ấy là hội trưởng hội học sinh của trường cũng chính là ngôi trường này đây.

🔥 Đọc chưa: Linh Khí Khôi Phục: Năng Lực Của Ta Là Song Tu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Thanh Ca: Ồ. Tình yêu giữa một cô gái hội trưởng giàu có và một học sinh nghèo vượt khó. Nghe thật lãng mạn.

Cô ấy cười một tràng dài khiến tôi ngượng ngùng đỏ mặt. Thật đúng là một thứ gia vị t tuyệt vời cho cái không khí vui vẻ này sau những câu chuyện buồn vừa nãy.

Tôi: Nói thật anh cũng lo cho cô ấy lắm. Cô ấy là người trợ giúp anh suốt từ lúc vào trường đến giờ. Không biết trong cái thời mạt thế thế này cô ấy bây giờ thế nào.

Thanh Ca: Hahaha. Nói vậy anh không phủ nhận là anh thích cô ấy đúng không. Anh cứ tiếp tục cố gắng đi nha.

(Đỏ mặt lần hai.)

Tôi: Anh không phủ nhận điều này. Vì cô ấy là một cô gái tốt. Một cô gái hoàn hảo. Bất kỳ người đàn ông nào cũng thế thôi. Qua được rồi lại chúng ta ăn bữa tối thôi.

Bữa tối của chúng tôi diễn ra trong không khí hết rất vui vẻ. Vừa thưởng thức món càng cua nướng mặc dù không có tí gia vị nào. Những nó vẫn ngon một cách đáng kinh ngạc. Dọn dẹp những thứ còn lại. Sau đó chúng tôi đánh đêm một chút. Và chìm vào giấc ngủ. Kết thúc một ngày cực kỳ mệt mỏi.

...

🔥 Đọc chưa: Vạn Giới Sát Chi Đồ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trong khi Long và Thanh Ca đang đánh đêm trong phòng thì có một ánh mắt theo dõi hai người không biết từ lúc nào.

???: L...o...ng. Lo...ng. Long.

Dưới bóng đen đó vụtc kt kktt k

269

15

1 tháng trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.