Chương 30 - 30 : Đây Thật Sự Không Phải Ngôn Tình ....
Chỉ vài phút sau , đầu óc Trần Thanh thanh tỉnh lại , hắn thở dài trong lòng :
- Khốn nạn .... hiện đại linh khí hao mòn , kể cả nửa bước phá toái cũng hồi phục không kịp lượng tiêu hao ... !! -
Kiểm tra lại ít ỏi lượng chân khí khôi phục từng bước một , Trần Thanh khó chịu trong lòng . Hắn mở mắt ra , nhìn trước mặt khuôn mặt hoa lê đái vũ , lòng hắn như đao cắt .
Ngồi dậy , dùng ít ỏi chân khí còn lại hong khô đi quần áo cùng chăn nệm của Bảo Trân . Hắn ôm lấy Bảo Trân , nhẹ giọng :
- Được rồi ,đừng khóc mà !! Ngoan đừng khóc !!! Con mèo mướp à , ngoan nè ... có anh đây rồi .
Bảo Trân chui vào lòng Trần Thanh , khóc rấm rứt , không để ý quần áo hắn đã khô ráo từ lúc nào .
Một hồi lâu sau , nàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hoàn mỹ của hắn , nói vô cùng quyết liệt :
- Em sẽ không bao giờ rời xa anh . Dù là ai cũng không thể ngăn cản điều đó !!! -
Trần Thanh vuốt má nàng , nhẹ nhàng mỉm cười : - Đồ ngốc , không thể nào . Dù là ai cũng không làm được điều đó vợ à !! -
Bảo Trân mắt rưng rưng nhìn hắn ,đôi mắt hơi nước long lanh . Trần Thanh kiềm lòng không được , nhẹ nhàng đưa khuôn mặt mình lại gần nàng .
Mặt Bảo Trân ửng đỏ , nhắm mắt lại , đôi môi ngẩng lên … chờ đợi .
Nhẹ nhàng …. 2 đôi môi chạm vào nhau , cảm giác mềm mại , ngọt ngào cảm xúc khiến cho thân thể 2 người run lên . Lưỡi Trần Thanh ngay lập tức lao vào tấn công tận bên trong đồn địch .
Bảo Trân mặt đỏ ửng , một chốc sau đã nộp vũ khí , giải khai hàm răng , lưỡi Trần Thanh luồn vào trong khoang miệng nàng . Chiếc lưỡi đó quấn lấy lưỡi nàng , cảm giác ướt át , nóng cháy khiến nàng dần dần lạc lối .
Trần Thanh hai tay “Như một thói quen” chạm vào bộ ngực sữa của Bảo Trân , thân thể nàng run lên , thở gấp trong khoang miệng .
Trần Thanh đôi tay điêu luyện , Trong Nhu Có Cương Trong Cương Có Nhu cảnh giới được Trần Thanh xử xuất xuất thần nhập hóa . Đặc biệt hắn chăm sóc kỹ nhất nơi hạt đậu đỏ nảy mầm , cày xới liên tục .
Cảm giác tê dại nơi đầu ngực truyền tới , Bảo Trân bây giờ chỉ nằm vào người Trần Thanh , không còn một xíu sức lực nào cả , thỉnh thoảng một vài tiếng ưma thoát ra khe khẽ từ đôi môi béo mập của nàng .
Trần Thanh dục hỏa trong lòng bốc lên , nhưng rồi nhìn khuôn mặt nàng , dù đã ửng đỏ sau một thoáng kích tình , vẫn còn lưu lại nơi đó một ít nước mắt .
Trần Thanh đau lòng . Ôm lấy Bảo Trân , bế bổng lên giường nàng . Chính mình thì ôm nàng từ sau lưng , bao phủ cả người nàng bằng hơi ấm .
-Vợ nè !! – Trần Thanh nhẹ giọng bên tai Bảo Trân – Cho chồng biết có chuyện gì đi !! – Bảo Trân được Trần Thanh ôm lấy , khuôn mặt hưởng thụ , dựa vào ngực hắn , do dự .
Trần Thanh xoa đầu nàng : - Không sao đâu !! Cứ nói đi rồi 2 vợ chồng mình cùng tìm cách !! –
Bảo Trân cuối cùng cũng không còn do dự , kể hết ra .
Thì ra , Bảo Trân là con trai của Trần Vĩnh Viễn, em ruột của TrầnVĩnh Sơn. Trần Vĩnh Sơn hiện tại là gia chủ của Trần Gia , còn Trần Vĩnh Viễn thì quản lý kinh tế gia tộc .
Nói đến , thương nhân đầu óc , Trần Vĩnh Viễn muốn gả thông gia Bảo Trân cho một người nào đó có vẻ quyền cao chức trọng gì đó , khiến cho Bảo Trân gay gắt đối chọi với Trần Vĩnh Viễn , dẫn đến bị ba nàng cấm túc . Cuối cùng , Trần Vĩnh Viễn còn thông báo , ngày mai mang nàng đến gặp gỡ .
Trong lúc đau buồn , Bảo Trân gọi cho Trần Thanh . … .. . Trần Thanh nghe xong mọi chuyện , cười cười . Nắm lấy mũi Bảo Trân kéo nhẹ: -Đồ ngốc !!! Có chuyện thì phải nói với chồng , sao lại giấu hả ??? –
Bảo Trân bị kéo mũi , chun môi hờn dỗi : - Tại người ta chức cao lắm , anh làm gì so nổi !!! –
-Chức ?? Hắn là gì ? – Trần Thanh nhíu mày . -Em cũng không biết !! – Bảo Trân lắc đầu – Nhưng nghe nói là thiên tài học võ của Việt Võ Minh thì phải !!! – -Đệt – Trần Thanh cười méo xệch – Lại là cái lũ đó ???? – Bảo Trân nghi hoặc nhìn Trần Thanh : - Anh biết cái Minh đó ? –
Ừ !! – Trần Thanh gật đầu , suy nghĩ một chút , lại nói với Bảo Trân : -Vợ đừng sợ , chồng có bí mật , ngày mai dẫn chồng đi theo đi !! Mọi chuyện kết thúc , chồng sẽ kể hết cho vợ !! – Bảo Trân mắt nhìn Trần Thanh , cảm nhận tình yêu thắm thiết nồng cháy từ trong đôi mắt hắn . Nàng mỉm cười gật đầu , nở nụ cười hạnh phúc , ôm chặt eo Trần Thanh .
Trần Thanh ôm lấy nàng , đôi mắt nhìn lên trần nhà , xuất thần .
….. …. … .. . Sáng sớm , Sáu giờ , Trần Thanh bật điện thoại lên : -Alo ! Lớp trưởng hả , tui nghỉ hôm nay nghen , nói cô dùm , bye !! –
Và cúp điện thoại ….. ….. …. … .. . Sau đó , hắn khởi động khinh công ,thong thả chạy đi .
19
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
