Chương 10 - Chuẩn bị rời đi
Từ khi đấu giá linh tửu cho đến bây giờ cũng đã trôi qua một tháng
Tại trong thời gian này Tiêu Trường Sinh vừa ủ linh tửu vừa chìm đắm trong tu luyện. Tiêu Trường Sinh hiện tại đã đạt được ba sao đấu sư, linh tửu cũng ở trong thiên giới châu có rất nhiều nhưng đa số chỉ là linh tửu cấp hai cấp ba, rất ít có linh tửu cấp bốn vì thiếu dược liệu rất nhiều.
Nhưng hiện tại cũng đủ cho Tiêu Trường Sinh dùng một thời gian.
- Cũng nên đến lúc rời khỏi Ô Thản Thành. Đi lịch luyện chiếm cơ duyên.
Tiêu Trường Sinh thở dài một tiếng nói.
Hắn bây giờ đã là ba sao Đấu Sư, kinh nghiệm chiến đấu là rất ít, bây giờ hắn cũng đến lúc ra thế giới bên ngoài xông pha một phen. Để củng cố kinh nghiệm chiến đấu.
Nghĩ đến đây trong lòng Tiêu Trường Sinh có chút hưng phấn.
Tiêu Trường Sinh rất mong đợi được nhìn thấy thế giới bên ngoài hoàn cảnh. Dù sao hắn cũng chỉ mới luẩn quẩn ở cái ô thản thành này chứ chưa biết được thế giới bên ngoài như nào.
Nói xong sau đó Tiêu Trường Sinh liền thu thập mọi thứ, rồi rời khỏi sơn động.
Vừa đi ra bên ngoài không được bao lâu, một cái nhỏ bé thân ảnh xuất hiện trước mặt hắn.
- Tiêu Trường Sinh, ngươi xuất quan rồi.
Huân Nhi nhìn Tiêu Trường Sinh mỉm cười nói.
- ừm
Tiêu Trường Sinh nhàn nhạt gật đầu một cái.
- Tiêu Trường Sinh ngươi cũng thật là tại sao lại đối với ta lạnh nhạt như vậy, ta có khiến ngươi chán ghét như vậy sao?
Huân Nhi thở dài cười khổ nói.
Tiêu Trường Sinh đối với bất cứ ai cũng rất lạnh, không có nói chuyện nhiều với ai, nếu như có người thân thiết ngoại trừ tiêu Ngọc ra còn lại là đối với Huân Nhi nàng.
Mà Huân Nhi cũng nhìn ra được rồi, Tiêu Trường Sinh đối với nàng giữ một khoảng cách nhất định, hắn cũng không muốn có nhiều liên hệ với nàng.
Điều này để cho Huân Nhi bị đả kích không nhỏ.
Từ lúc đến Tiêu Gia, nàng đều được mọi người tôn trọng, chỉ có Tiêu Trường Sinh là một cái ngoại lệ.
Huân Nhi cũng không hiểu được mình đã làm gì nên tội để khiến cho Tiêu Trường Sinh đối xử với nàng như vậy.
- Ta không hề chán ghét ngươi.
Tiêu Trường Sinh nhàn nhạt nói.
Hắn đương nhiên là không chán ghét Huân Nhi, chỉ là hiện tại hắn không muốn cùng nàng đi qua gần mà thôi, hơn nữa hắn lúc này chỉ muốn tập trung vào tu luyện. Còn lại là để cho Tiêu Huân Nhi hiếu kì về hắn sau nay mới dễ công lược đối phương.
Huân Nhi dù sao cũng chỉ là một cái mới có hơn 10 tuổi nữ hài, ai lại đi chán ghét nàng.
Huân Nhi chân chính thân phận, Tiêu Trường Sinh cũng biết mình hiện tại là cỡ nào yếu đuối.
Muốn tùy tâm sở dục, không nhìn người khác sắc mặt, vậy thì phải cố gắng trở nên mạnh hơn nữa. Có thể nói Huân Nhi là đối tượng nhắc nhở hắn không được lơ là tu luyện.
- Như vậy là tốt rồi, ta còn tưởng rằng Tiêu Trường Sinh ngươi chán ghét Huân Nhi đây.
Huân Nhi nhìn Tiêu Trường Sinh cười vui vẻ nói.
Biết được Tiêu Trường Sinh không chán ghét nàng, Huân Nhi trong lòng cũng cảm thấy vui vẻ.
- Nhân tiện đây ta muốn cùng ngươi nói lời từ biệt.
Lúc này Tiêu Trường Sinh lên tiếng để cho Huân Nhi dừng lại mình bước chân.
Chỉ thấy nàng thần sắc hơi trầm xuống, hai mắt hiện lên một tia u buồn nhìn Tiêu Trường Sinh, không biết tại sao nghe được câu nói đó Tiêu Huân Nhi như kiểu bị ai đó cướp mất một vật rất quan trọng.
Cái này chỉ khi ở bên tiêu viêm mới có, nhưng hiện tại tiêu Viêm chỉ ủ rũ, lâm vào điên cuồng tu luyện bỏ mặc nàng, không quan tâm nàng làm cho nàng ủy khuất. Dẫn đến tâm lí Tiêu Huân Nhi có phần thay đổi nhỏ, nhưng sự thay đổi này Tiêu Huân Nhi cũng không biết.( tác chưa 1 lần yêu và lại không biết cảm xúc con gái như nào nên tả hơi lủng củng ace thông cảm😁)
- Tiêu Trường Sinh ngươi đây là có ý gì, ngươi muốn rời đi sao?
Huân Nhi thần sắc hơi âm u nói.
- Ô Thản Thành đã không còn giúp được gì cho ta, cũng đến lúc ta ra ngoài xông pha, đó mới là ta vẫn luôn mong đợi vũ đài.
Tiêu Trường Sinh gật đầu thần sắc không thay đổi nói.
- Là như vậy sao, vậy ngươi lúc nào xuất phát.
Huân Nhi miễn cưỡng cười nói.
- Ngày mai ta sẽ rời đi.
Tiêu Trường Sinh nói.
- Ngày mai, ngươi phải đi gấp như vậy sao?
Không biết tại sao Huân Nhi có chút không bỏ nói.
- ừm.
Tiêu Trường Sinh gật đầu nói.
Nghe vậy Huân Nhi cười khổ một tiếng, sau đó lại nhìn Tiêu Trường Sinh nói.
- Ngươi sẽ còn trở về sao, Trường Sinh?
- Đương nhiên, dù sao nơi này cũng là nhà ta.
Tiêu đáp lời nói.
Đối với hắn nhà nói có nhà hay không cũng không quan trọng.
Tiêu Gia dù sao cũng trợ giúp cho hắn một chút, hơn nữa thân thể này cũng là người của Tiêu Gia, hắn một phần nào đó trong nội tâm cũng đã xem Tiêu Gia là nhà mình.
Mặc dù ngoại trừ tiêu Ngọc, Huân Nhi ra thì hắn không có cùng ai có quan hệ tốt.
- Dù sao cũng sắp đi, thứ này cho ngươi.
Nói xong, Tiêu Trường Sinh đổi từ hệ thống ra một bộ y phục màu xanh dương lấp lánh phẩm cấp huyền cấp trung phẩm đưa cho Tiêu Huân Nhi.
- Thật là xinh đẹp.
Ngay lập tức, Huân Nhi liền bị y phục hấp dẫn. Nhưng cũng vì Tiêu Trường Sinh đưa là y phục làm cho Tiêu Huân Nhi mặt đỏ lên ngượng ngùng không thôi. Nhưng trong lòng cảm giác được như được nếm mật ngọt, nhưng ngay cả Tiêu Huân Nhi cũng không để í đến biến hóa này của bản thân.
Nữ hài tử mà, luôn bị xinh đẹp vật phẩm hấp dẫn, Huân Nhi cũng là như vậy.
- bộ y phục này lúc ta đi qua phường thị thấy nó đẹp đẹp nên định mua tặng cho ngươi.
Đem y phục đưa cho Huân Nhi, Tiêu Trường Sinh tùy ý một cái lí do
- Cám ơn ngươi, Trường Sinh biểu ca
Nhận lấy y phục, Huân Nhu gương mặt xuất hiện một cái xinh đẹp nụ cười.
- Trường Sinh biểu ca, ngươi có thể tiếp tục nấu ăn cho ta sao?
Huân Nhi một mặt mong đợi nhìn Tiêu Trường Sinh nói.
Trong lời nói bỗng chốc lại thêm hai chữ biểu ca, làm cho Tiêu Trường Sinh cảm thấy mình đã có cơ hội công lược Tiêu Huân Nhi. Cho nên liền đồng í.
- Đương nhiên có thể, dù sao cũng sắp đi, cả ngày hôm nay ta sẽ thật tốt chiều chuộng ngươi.
Tiêu Trường Sinh gật khẽ cười nói.
- Cám ơn ngươi, Trường Sinh biểu ca.
- Đây mới là ngươi mục đích đi, tham ăn tiểu nha đầu.
- Trường Sinh biểu ca thật đáng ghét, ta giận rồi!!
- Ha ha ha!!
. . . . .
Qua ngày hôm sau, Tiêu Trường Sinh rời khỏi ô thản thành.
Tại nơi xa Huân Nhi nhìn xem Tiêu Trường Sinh rời đi phương hướng, trên tay vuốt bộ quần áo Tiêu Trường Sinh cho, trên mặt còn mang theo nụ cười.
- Huân Nhi sẽ chờ ngươi trở về a, Trường Sinh biểu ca, ngươi nhất định phải an bình trở về.
Nàng quan tâm Tiêu Trường Sinh cũng không phải là có tình ý với hắn mà nàng xem hắn như một vị bằng hữu, như một cái ca ca. Nhưng Tiêu Huân Nhi đâu biết một mầm móng tình yêu đang chuẩn bị nảy mầm trong lòng nàng.
- Tiểu thư xin yên tâm, Trường Sinh thiếu gia đã định sẵn sẽ trở thành nhân vật phong vân, hắn nhất định sẽ bình an vô sự trở về.
Một đạo âm thanh vang lên bên cạnh Huân Nhi.
- ừm.
Huân Nhi cũng nhẹ nhàng gật đầu một cái.
132
9
1 tháng trước
5 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
