Chương 6 - Có thai
Dịch: Achlys
Tiểu Trần, lính hậu cần của nhà họ Diệp khóc rồi.
Khóc thật rồi.
Anh đang quỳ trên mặt đất cầu xin cựu tướng Diệp và cô chủ đừng cãi nhau nữa đấy!
Nói ra thì chẳng ai tin, hai ông cháu vì một miếng thịt kho tàu mà tranh cãi tới mức mặt đỏ bừng bừng.
Cựu tướng Diệp đứng trên ghế, một tay chống nạnh, một tay khác cầm đũa kẹp lấy miếng thịt kho tàu cuối cùng trong đĩa.
Thoáng nhìn thì có vẻ như Diệp Cửu bình tĩnh hơn so với ông một chút, mặt không đổi sắc ngồi tại chỗ của mình, chỉ có điều đôi đũa trong tay lại đang hung hăng kẹp lấy một đầu của miếng thịt kho tàu.
- Con nhóc này, mau buông tay cho ông!
Cựu tướng Diệp cậy già lên mặt.
- Ông là ông nội của mày đấy, mày muốn tạo phản hả?
Diệp Cửu trợn mắt nhìn ông, bình tĩnh trả lời.
- Cháu là cháu gái của ông đấy.
- Cháu gái nhường ông nội là chính đáng.
- Ông nội nhường cháu gái là đương nhiên.
"..." Tiểu Trần lau nước mắt.
- Hai vị tổ tông, tôi giúp hai người chia đôi ra được không?
- Không được!
Cựu tướng Diệp quát lớn.
Diệp Cửu nói tiếp.
- Chia không đều thì sao?
Tiểu Trần không còn lời nào để nói.
- Nhóc quỷ, ông đếm đến ba, nếu mày không bỏ ra, ông rút súng đấy.
Cựu tướng Diệp đe doạ Diệp Cửu.
Diệp Cửu không chớp mắt.
- Ông có gan thì lấy ra đi.
"..." Cựu tướng Diệp tức tới trợn mắt dựng râu, cái con nhóc quỷ này muốn cùng mình hơn thua đến cùng đây mà.
Hừ!
Ông chỉ có thể sử dụng đòn sát thủ.
Ném đũa, trực tiếp dùng tay cướp.
Diệp Cửu bất ngờ, nhìn ông cụ cứ như vậy nhét miếng thịt kho tàu cuối cùng vào miệng.
Lão già quỷ quyệt này, hay lắm!
Đoạt thịt với cháu gái đáng yêu như vậy, lương tâm của ông không cắn rứt à?
Cựu tướng Diệp đắc ý nhìn Diệp Cửu, lông mày hoa râm nhướn cao, bộ dáng dương dương tự đắc trông rất thèm đòn.
Sắc mặt Diệp Cửu không đổi, nhưng ánh mắt càng thêm u ám.
Cô cũng đứng trên ghế dựa, cầm lấy đĩa thịt kho tàu, vung một cái lên mặt cựu tướng Diệp.
Mặt ông cụ dính đầy nước thịt.
Diệp Cửu phủi tay.
- Không được lãng phí.
Hai tròng mắt của Tiểu Trần thật muốn rớt cả xuống đất.
Này... việc này... Cô chủ điên rồi sao?
Hai ngày trước còn sợ ông Diệp như vậy, sao đột nhiên tính tình lại thay đổi nhanh thế chứ?!
Nhưng, không thể không thừa nhận, vừa rồi tiểu thư rất ngầu!
Diệp Cửu vẻ mặt lạnh lùng đi lên tầng hai.
Cựu tướng Diệp lấy lại tinh thần, lấy chiếc đĩa đang úp trên mặt xuống, tiện thể liếm liếm nước thịt ở khoé miệng, tự lẩm bẩm.
- Xứng đáng là con cháu nhà họ Diệp.
Diệp Cửu đẩy cửa phòng, ngồi trước bàn trang điểm, nhìn thiếu nữ trong gương.
Hơi hoảng hốt.
Bộ dạng này thật sự xấu như điên ấy!
Khó coi quá.
Diệp Cửu nhắm mắt lại, một lát sau đứng dậy đi vào phòng tắm.
Tắm rửa xong, sấy khô tóc, một lần nữa ngồi vào bàn trang điểm.
Cuối cùng thì cũng ra dáng thiếu nữ hơn rồi.
Tóc đen thẳng mềm mại buông xõa trên vai, khéo léo làm nổi bật khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn.
Ngũ quan vốn tinh xảo, giữa lông mày che đậy sự lạnh lùng, tựa như Tuyết Liên nghìn năm nở rộ trên núi băng.
Diệp Cửu sờ lên mặt mình, đột nhiên nhớ tới lời Đại Tráng nói lúc trước.
- Lão đại, dung mạo của chị thật xinh đẹp, là loại xinh đẹp mà già trẻ trai gái đều mê mệt.
Tiểu Manh bên cạnh nói.
- Nếu như lão đại không làm chị đại, không biết sẽ phải chịu bao nhiêu khổ cực nhỉ.
- Khổ gì cơ?
Đại Tráng vẻ mặt đần độn.
Bị Tiểu Manh tát bốp một cái vào mặt.
- Đồ thô lỗ, phục vụ phụ nữ không khổ hả?
Nhà tù cho phạm nhân nữ không có đàn ông, phạm nhân muốn được sống thoả mái, chỉ có cách ức hiếp kẻ yếu.
Nhất là kẻ yếu có ngoại hình xinh đẹp.
Cho nên, Diệp Cửu vào trong tù, liều mạng đấu với đám hung ác, cuối cùng trở thành chị đại trong nhà tù cho phạm nhân nữ.
Ma mới ma cũ đều gọi một tiếng "Cửu gia"
Oai phong lẫm liệt, là bá vương trong tù.
Nhưng mà vào ngày sinh nhật năm 30 tuổi đó lại ngã trận.
Ăn hết bát mì trường thọ xong, cô ngủ say như chết.
Đến khi tỉnh lại, eo mỏi lưng đau, hai chân như nhũn ra.
Tháng thứ hai mới biết mình mang thai.
Từ đó về sau, mấy cai tù thấy cô, đều tỏ ra cung kính.
Kẻ đần độn cũng nhìn ra được, cô mang thai đứa con của một nhân vật lớn.
Không may, đứa bé sau đó không giữ lại được.
118
1
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
