Chương 8 - Thực Hành Thực Đơn Mới
CHƯƠNG 8: Thực Hành Thực Đơn Mới
Dịch : lethanh.ilf
“Rắc rắc, A A A A, đùng, bịch bịch, rầm!”
Chuỗi tổ hợp âm thanh lại làm Chân Tiểu Tiểu sửng sốt thêm lần thứ hai, không hiểu là đã xảy ra chuyện gì.
Cho nên nàng nắm một thanh gỗ trên tay, tráng lá gan đẩy cửa phòng ra.
Trong nhà bếp, Tiểu Chúc Chúc đang giận dữ túm lấy một người đập lên đập xuống, máu chảy ra từ hai lỗ mũi của tên lâu la nhiều như suối, ở giữa không trung vẩy lên một chữ “thảm” to bự.
Mà một tên tay sai khác của Thang gia tình huống tựa hồ còn thảm hại hơn, chổng mông quỳ rạp trên mặt đất, cơ thể uốn éo bất thường, đầu cắm dưới nền đất không hề nhúc nhích.
Mà nguyên nhân của thảm kịch, là khi hai người đi loạn vô tình làm đổ chỗ cháo cuối cùng còn thừa lại từ tối hôm qua.
Nhìn thấy Chân Tiểu Tiểu xuất hiện, Tiểu Chúc Chúc ném ‘túi cát’ vào cái máng lợn, nước mắt rơi như mưa xông về phía nàng như đang kể ra nỗi ấm ức của mình.
“Đi ăn cháo, cháo không có! Cháo không có!” Tay chỉ vào cái nồi sắt bị lật úp dưới đất, chàng ngốc tức giận đến mức đôi môi run run, khóc đến không thở ra hơi.
Mẹ nó…
Đánh thật mạnh a!
Nhìn tình trạng thê thảm của hai gã gia đinh, Chân Tiểu Tiểu vội vàng vỗ vỗ lên bộ ngực nhỏ của mình, dùng sức đến thiếu chút nữa thì khiến nó lõm xuống.
“Nam tử hán, khóc cái gì mà khóc? Không phải chỉ là cháo thôi sao? Đến đây, ôm chặt chân tỷ tỷ, mỗi ngày đều có cháo ăn, lập tức nấu cho ngươi hai nồi, không, ba nồi luôn!”
Có lời hứa hẹn của Chân Tiểu Tiểu, Tiểu Chúc Chúc lập tức nín khóc mỉm cười, thậm chí dưới sự chỉ đạo của Chân tiểu Tiểu, còn nhanh tay nhanh chân đem treo hai tên lâu la nhà họ Thang đầu ngược xuống dưới vào một cái cây bên trong viện.
Bị tiếng kêu cha gọi mẹ của hai gã này làm phiền, Chân Tiểu Tiểu vồn còn muốn thưởng cho hai gã này một miếng cháo để hai gã im miệng lại, kết quả lại bị Tiểu Chúc Chúc dùng lời lẽ chính nghĩa cự tuyệt, cuối cùng đành đổi thành hai miếng giẻ lau bẩn thỉu hôi thúi.
“Thang Khải! Bản cô nương không trêu chọc ngươi, mà ngươi lại muốn bắt ta làm đèn trời?”
Sau khi xử lý sạch sẽ, Chân Tiểu Tiểu đứng trong sân của tiểu viện, cởi chiếc giày bên chân phải ra, dùng bút cẩn thận viết xuống hai chữ “Thang Khải” dưới đế giày.
Cảm thấy cách đạp lên tiểu nhân bỉ ổi như vậy rất thú vị, Tiểu Chúc Chúc đứng gần đó lén lút nhìn, trên đế giày hình như ghi mấy cái tên khác như là: Lý Đại Tráng, Lưu Tam Mao, Ngô Kiệt Thao, chỉ là khác với tên Thang Khải, chúng đều bị gạch một đường chéo màu đen.
Có lẽ… bọn họ đều đã bị biubiubiu?
“Gã béo chết tiệt, chờ ta thử xong công thức nấu ăn mới, ta sẽ đến thăm hỏi sức khỏe ngươi!” Đi lại giày vào chân, vẻ mặt của Chân Tiểu Tiểu đầy kiên quyết.
Buổi tối của năm ngày sau, Chân Tiểu Tiểu và Tiểu Chúc Chúc ngồi bên nhau, cùng cúi đầu xuống nhìn chằm chằm vào cái nồi lớn trong nhà Tử Hoàn.
Thổ Thảo Trùng vừa rít lên tiếng cuối cùng trước khi bị Chân Tiểu Tiểu dùng đá đập chết, mặt trên tảng đá còn dính một ít chất lỏng màu xanh vừa nhìn đã cảm thấy có chút mắc ói. Trong nồi lớn kia, nước canh màu vàng đang sôi sùng sục, tỏa ra một cỗ mùi vị khiến người ta hoài nghi nhân sinh.
Tủm!
Ngay khi Thổ Thảo Trùng vừa được cho vào trong nồi, nước canh lập tức đổi từ màu vàng sang màu đen như mực, ngay cả cái lò đang phát ra ngọn lửa đỏ thẩm cũng không thể khiến nồi canh sôi trào, cứ như thể nó đã trở thành bùn, dần dần trở nên đặc quánh…
Nhìn nồi phân vừa ra lò, cái muôi gỗ trong tay Chân Tiểu Tiểu ‘cạch’ một tiếng rơi xuống đất.
Chút kiêu ngạo của đầu bếp mới vừa tìm về được nhờ việc nhìn Tiểu Chúc Chúc vồ vập xơi nồi cháo mình nấu, bây giờ đã bị hiện thực đánh trở về nguyên hình. Nàng thà đi tái chiến trăm hiệp với đám lâu la của Thang Khải, cũng tuyệt đối không muốn nhìn thấy nồi phân này một lần nữa!
Cố gắng nén không để cặp mí mắt bị co giật, Chân Tiểu Tiểu dường như đã có phỏng đoán hướng đi của cha nuôi.
Chẳng lẽ là phụ thân ăn phải loại canh phân này, thi thể hóa thành khói luôn rồi?
Đương khi nàng còn chìm đắm trong sự kính ngưỡng với cái tinh thần xả thân để thử thức ăn của các bậc tiền nhân, thì từng đợt âm thanh soàn soạt đã nhanh chóng kéo nàng về hiện thực.
Vô số gián, bọ, chuột, đĩa con sau đè lên con trước kéo tới từ phía cửa sổ, chỗ khe cửa, thậm chí cả ở trên những khe nứt dưới mặt đất. Chân sát chân, thịt chen chúc thịt, cảnh tượng vô cùng náo nhiệt!
17
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
