Chương 27 - Ta Sẽ Không Bị Phản Phệ!
Chương 27 : Ta Sẽ Không Bị Phản Phệ!
Dịch : lethanh.ilf
Việt Hồng Quang vừa ở trong lòng hoàn thành lời từ biệt cùng quá khứ của mình, mới vừa xoay người lại chuẩn bị nghênh đón tương lai tươi sáng, khi ngẩng đầu liền nhìn thấy Chân Tiểu Tiểu đang chạy như điên tới, tựa như một trận gió lốc vậy, đảo mắt một cái, thân ảnh liền biến mất ở phía trước mình.
Ba!
Cảnh tượng trước mắt, giống như là một cái bạt tai đánh mạnh vào trên mặt của Việt Hồng Quang, mạnh đến mức răng hắn rụng đầy đất.
Vẻ mặt cứng ngắc của hắn rất nhanh liền hóa thành hoàn toàn điên cuồng.
"Không! Sao có thể có người nhanh hơn cả ta được cơ chứ? Ta là hậu duệ của tiên nhân, ngày sau ta còn có thể ngưng khí, trúc cơ, khai quang. Thí luyện thu nạp đồ đệ của Thất diệp cốc chính là bước đầu tiên để ta thăng quan tiến chức nhanh chóng!"
Giống như bị người đoạt đi vật mình yêu thích, không chút nghĩ ngợi, Việt Hồng Quang liền giơ lên kiếm gỗ do tổ tiên lưu lại bị làm thuật đích, hung ác phóng về phía lưng Chân Tiểu Tiểu!
Vinh dự này là của ta, không một ai có thể cướp đi!
Kẻ có thể đi ở trước mặt ta, chỉ có người chết!
"Ngao!"
Sau lưng đột nhiên truyền tới một tiếng rên thống khổ kỳ quái, Chân Tiểu Tiểu hơi tò mò quay đầu nhìn lại.
Nàng kinh ngạc phát hiện trên mông Cá sấu yêu chẳng biết lúc nào nhiều thêm một cái kiếm gỗ, kiếm kia đâm sâu vào trong da thịt, đau đến mức nước mắt của Cá sấu yêu tuôn ra như bão táp.
"Trên trời hạ xuống thần kiếm chém yêu ma! Há há há há, quả nhiên là tiên nhân phù hộ! Xem ra bổn cô nương vận may lâm đầu, mạng không thể tuyệt, tiền đồ vô lượng!"
Thấy tràng diện như vậy, Chân Tiểu Tiểu nhất thời kích động đến lệ rơi đầy mặt, càng ra sức chạy như điên.
Việt Hồng Quang đứng ở phía sau thì ngây ngô ngây tại chỗ, ánh mắt hỗn độn.
Vì mao? ( Vâng, là vì mao không phải vì sao nhé, cũng có thể đọc là vì lông, mình cũng không quá rõ nghĩa nên để nguyên bản câu này)
Vì mao?
Vì mao thần kiếm tổ truyền của hắn, lại cắm vào trong không khí?
"Nha đầu bị trễ đệ nhất!"
Trên bình nguyên dân chúng siết chặt quả đấm, ngay cả Xư Lí Thần Quang một mực phơi nắng hưởng thụ rượu ngon cùng phải ngồi thẳng người lên, đẩy ra mỹ nhân thiên kiều bá mị đang nằm bên người.
( Tên thật của hắn là Xư Lí Thần Quang, lấy tên giả là Lý Thần Quang nhé )
Gia gia đã từng cảnh cáo với hắn, lấy tiền để tiêu trừ tai kiếp, mỗi lần không nên tham lam xài quá nhiều, vạn nhất thất bại, sẽ bị thuật pháp phản phệ.
Ta sẽ không bị phản phệ!
Thân là tiểu công tử xuất thân từ thần toán thế gia tại Bắc nham, Xư Lí Thần Quang có tiền vốn để tự tin như vậy.
Ánh mắt của hắn đảo qua toàn bộ dãy núi, tiêu điểm của ánh mắt hóa thành một đạo ngân quang dưới chân Chân Tiểu Tiểu.
Phía trước của Chân Tiểu Tiểu chính là tiểu đình ở trên đỉnh núi, có thể nhín thấy trong đó loáng thoáng có thân ảnh của năm vị thần tiên đang ngồi, bất quá giữa nàng và tiểu đình, còn có một vách núi thẳng đứng cao năm trượng.
Vách núi mặc dù không cao, nhưng lại thẳng đứng, mặt đá như gương, có thể soi được bóng người, chỉ có lưa thưa một vài mỏm đá nhô ra có thể đạp vào để leo lên, cho nên đệ tử thí luyện muốn một lần lên đỉnh, độ khó không nhỏ.
Việt Hồng Quang xuất thủ với Chân Tiểu Tiểu, cốc chủ cùng bốn vị trưởng lão toàn bộ đều nhìn ở trong mắt, ngoại trừ Nguyên Phong Đại trưởng lão mặt lộ không vui ra, những người khác không bày tỏ thái độ gì.
Con đường tu hành khó khăn, cạnh tranh sinh tử giữa các đệ tử vốn không ảnh hưởng đến đại thể. Chẳng qua, lực đạo của Việt Hồng Quang kia thật sự là quá kém, kiếm gỗ mới bay ra được nửa đường liền rớt xuống. Rõ ràng là nam tử hán, lực tay còn không bằng nữ nhi, không được không được, sau khi hắn nhập môn, nhất định phải tăng cường rèn luyện thân thể cho hắn.
Sau núi có một dốc đá, đệ tử bình thường một ngày cần phải gánh hai sọt, còn Việt Hồng Quang này.. Mười gánh đi!
Các trưởng lão chỉ lo lắng sợ đệ tử của mình yếu đuối vô năng, nhưng một màn phóng kiếm kia của Việt Hồng Quang, lại kích thích Tiểu Chúc Chúc đang gắng sức đuổi theo phía sau.
Ngao ngao ngao!
Hắc phong cắt qua vạt áo của Việt Hồng Quang, sau đó chợt ngừng lại cách hắn một trượng!
Trước mặt chợt nhiều ra một quái vật da đen, khí tức tà ác phun ra từ trong ánh mắt khiến linh hồn như muốn đóng băng, Việt Hồng Quang run lên một cái, bị dọa sợ đến mức trực tiếp xụi lơ trên mặt đất, trong miệng phát ra âm thanh nức nở nghẹn ngào.
Người bên ngoài nhìn vào, chỉ nghĩ là Việt Hồng Quang chính là một con gà yếu đuối, bị người ta hù dọa một cái liền gục không dậy nổi. Nhưng không một ai biết được lúc này, uy áp mà Tiểu Chúc Chúc phát ra trong vòng một trượng kia có bao nhiêu đáng sợ? Coi như bản thân cốc chủ có mặt ở đây,cũng phải quỳ xuống.
Trí nhớ cũng bắt đầu đứt đoạn, ánh mắt trở nên tan rã, bỏ mạng chính là ý niệm duy nhất trong đầu Việt Hồng Quang lúc bấy giờ.
Nhưng mà ngay tại lúc này, biến cố phát sinh!
4
0
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
