Chương 1 - Trấn Ma Huyết Cuối Cùng
CHƯƠNG 1: TRẤN MA HUYẾT CUỐI CÙNG
Dịch Bởi : lethanh.ilf
“Trấn Ma tộc, cấu kết với Ma Tộc, làm hại tứ hải! Tiên chỉ làm chứng, tru sát Cửu tộc!”
Cuồn cuộn tiên uy bao trùm vạn dặm trời xanh, tiên kiếm tỏa ra ánh sáng vàng mờ ảo phong tỏa một phương núi sông.
“Tru cái con mẹ nhà ngươi!”
Một tôn Thần Ma có tóc đỏ, cả người thấm đẫm máu tươi, duỗi mạnh ngón giữa chĩa thẳng lên trời.
“Tộc Trấn Ma ta, tọa trấn Ly Viêm đã ngàn vạn năm, giết đến Thiên Ma thi cốt chất cao thành tháp! Chưa từng một lần hối hận khi bảo vệ thương sinh nhất vực này! Nhưng giờ ta hận, vì đã bảo vệ cái đám Tiên Tộc không bằng phân chó các ngươi!”
Vị thần ma tóc đỏ tạo ra từng đợt gió nồng đậm huyết khi khiến tiên kiếm đang nằm giữa không trung lắc lư rung động!
“Oa!” Tiếng hài tử mới sinh còn non nớt đột ngột phát ra giữa nghiệp hỏa đang nở rộ.
“Cha, mẹ vừa mới sinh em út.” Một thiếu niên ngũ quan nhìn có ba phần tương tự Thần Ma, đang ôm một đứa bé sơ sinh trên người còn dính máu tiến lên phía trước.
“Con gái.” Ánh mắt Thần Ma tóc đỏ có chút chần chờ: “Vậy gọi con bé là Trấn Ma…”
“Tên oan gia trời đánh kia!” Phía sau, một mỹ phụ trung niên khuôn mặt tái nhợt đang nằm trên một chiếc chiến xa đổ nát, đột nhiên tức giận quát lên: “Lão nương và ba thằng nhóc lão nương đẻ đều đã cam tâm tình nguyện đi chịu chết cùng ngươi, nhưng đứa con út này thì không được, ngươi không được phép đặt tên cho nó! Ngàn vạn lần không được đặt tên cho nó, cứ để nó hoàn toàn không biết gì cả, để nó sống một cuộc đời tiêu dao đi!”
Người vợ lệ nóng tuôn rơi, làm dao động chút kiên trì cuối cùng trong lòng Thần Ma.
“Thôi, vậy trước mắt đưa con đi tránh hoạ ngàn năm, từ nay về sau, trên gia phả Trấn Ma, sẽ không có tên của con.”
Lén lút nhét hai món đồ vào trong lồng ngực của đứa con gái mới sinh có đôi mắt đen láy, bỗng nhiên trên tay Thần Ma tóc đỏ xuất hiện một đường hắc quang kéo dài.
“Thời Không! Là năng lượng Thời Không! Trấn Ma Hào Hổ, quả nhiên là kẻ gây họa loạn!”
Trên trời cao, vô số tiên ảnh kêu lên, cuối cùng hóa thành một câu khẳng định —
Giết!
“Đi!”
Bàn tay phụ thân vội vuốt qua trán của đứa bé gái sơ sinh, đợi khi quang mang màu đen bao trùm hết người đứa bé, khi dị lực Thời không vừa tan biến cũng là lúc mùi máu tanh nồng cùng với tiên uy thần thánh bao phủ toàn bộ bầu trời.
…
Ba ngàn năm sau.
Trong Tinh hải, một người đàn ông trung niên đang lảo đảo bước đi. Trang phục trên hắn đều đã xộc xệch, chữ “Chân” trên chiếc thẻ treo bên thắt lưng bị vệt máu che khuất gần như không đọc ra nổi.
Một đạo quang mang màu đen từ trên trời giáng xuống, rơi thẳng vào trong lòng người đàn ông nọ.
Đôi mắt gần như không còn sức sống của người đàn ông bị đôi con ngươi đen láy của đứa bé gái sơ sinh hấp dẫn, chỉ thấy, tay trái của đứa bé đang nắm một ngọc trụy đỏ tươi như máu, tay phải thì nắm một hòn đá đen sì, khuôn mặt nhỏ xíu, đôi mắt to tròn, vô cùng đáng yêu.
Người đàn ông không nhịn được mà tuôn ra lệ nóng, đứa bé này thật là giống nữ nhi của hắn lúc nhỏ? Cảm giác tìm lại được thứ đã đánh mất khiến cho sức sống đang dần biến mất của người đàn ông, lại một lần nữa xuất hiện lại trên người.
“Tiểu Tiểu.”
Ông cúi đầu quan sát ngôi sao cằn cỗi xa lạ dưới chân, nhếch miệng cười.
“Đi, chúng ta đi về nhà.”
P/s: Vì sao mẹ của nữ chủ lại khóc đến thương tâm như vậy? Là do khi sinh nở quá đau đớn? Hay là do phải chia lìa cốt nhục thân sinh? Hay là do nữ nhi mới sinh ra quá xấu……no, no, no, no…… Trấn Ma nhất tộc, uy danh hiển hách, tổ tiên khi xưa như: Trấn Ma Diệt Long! Trấn Ma Thao Thiết! Trấn Ma trấn thiên ……. Đều là nhân vật vang danh một thời, đáng tiếc này một mạch tên oai hùng này đều kết thúc ở cha nàng, Trấn Ma Hào Hổ!
Đại ca, Trấn Ma Rống Rống!
Nhị ca, Trấn Ma Ngao Ngao!
Tam ca, Trấn Ma Gâu Gâu!
Vì tránh cho bổn văn nữ chủ chịu vận rủi khi phải lãnh nhận cái tên Trấn Ma miêu miêu, nước mắt của mẹ nữ chủ, tuyệt đối là thần cứu rỗi……
70
1
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
