Chương 66 - Dư âm sau trận chiến!
Dạ Hoa lúc này anh chuẩn bị rời khỏi phòng thì bỗng một thanh âm vang đến tai hắn
“Chàng dậy sớm vậy? Dạ Hoa!”
Dạ Hoa nghe vậy liền không nhịn được dùng mình một cái, thanh âm này chàn đầy kiều mị cùng ướt át.
Nhưng hắn sợ a
Dạ Hoa liền chột dạ quay lại một cái
Chỉ thấy bây giờ đang nằm ở trên giường là Tuyết Nhi
Nàng bị Nhu Nhi vòng tay qua và ôm chặt lấy người lên không thể ngồi dậy được nên chỉ đành ngóc đầu nhỏ lên hỏi hắn
Lúc này nàng cùng Nhu Nhi đều không mặc bất cứ y phục nào trên người mà chỉ có duy nhất một mảnh chăn nhỏ che lên người mà thôi
Khuôn mặt nàng hơi ửng hồng nhìn lấy Dạ Hoa
Tuyết Nhi khác với Nhu Nhi ở duy nhất một chỗ.
Chính là da mặt nàng rất mỏng, và dễ ngại ngùng
Khác với Nhu Nhi, tính cách mạnh mẽ hùng hổ. Đêm qua hành hắn ra chò
Nhu Nhi thì vẫn ngủ cạnh Tuyết Nhi, một chân gác lên người Tuyết Nhi. Quay ngừoi về phía Dạ Hoa
Để lộ lưng cùng cặp mông bị chăn nhỏ che khuất, eo nhỏ thon gọn tinh tế. Làn da trắng muốt. Bộ dáng mời gọi khiêu gợi mê người
Phải kẻ khác là chắc chắn không kìm được mình rồi. Nhưng còn Dạ Hoa a
Không kìm cũng bắt buộc phải kìm
Cứ nghĩ tới đây Dạ Hoa không nhịn được rùng mình một cái
Hắn đành trả lời Tuyết Nhi
“Hôm nay Cửu Đại muốn rời khỏi đây, ta phải đưa các đệ ý đi một đoạn. Nên ta đành dậy sớm đưa các đệ ý đi.”
Tuyết Nhi nghe vậy cũng ưng thuận gật đầu một cái
“Ưm. Vậy chàng đưa các đệ ấy đi đi. Tiện chúc các đệ ý bình an hộ ta. Ta ngủ thêm chút nữa.”
Nói xong nàng lại như con mèo nhỏ, quay người dúc vào ngực Tuyết Nhi sau đó ngủ đi
Nàng cũng khá mệt a
Đêm qua dù sao cũng là lần đầu tiên của nàng, mặc dù có chút không đủ nhưng cũng tiêu hao khá nhiều thể lực của nàng.
Mặc dù toàn bộ thời gian thì đa phần là Nhu Nhi ‘cưỡi’ Dạ Hoa, nhưng nàng cũng có phần.
Lần sau phải hảo hảo thoả mãn mới thôi
Tuyết Nhi nghĩ như vậy xong cũng chìm vào giấc ngủ
Nếu Dạ Hoa mà biết ý nghĩ của Tuyết Nhi thì chắc sẽ bị hoảng sợ mất.
Muốn thoả mãn cả hai a
Chắc đợi ta tập luyện thêm chút thời gian a
Dạ Hoa cũng cảm thấy hơi áy náy, cùng xấu hổ.
Dù sao mình cũng là nam nhân, lại không thể thoả mãn được nữ nhân của mình thì cũng hơi mất chất của Nam Nhân
Nhưng hắn cũng hiểu tại sao lại có những nam nhân sợ vợ a
Người vợ nào mà cũng như Nhu Nhi cùng Tuyết Nhi thì sợ
Xanh cỏ sớm a
Bảo sao mà không sợ a
Nam nhân a
Ai ai cũng là định sẵn số phận khổ a
Dạ Hoa khẽ than một tiếng
Sau đó không vội đi gặp Cửu Đại mà là định quay lại phòng của mình
Hai chân của hắn hiện tại vẫn hơi run rẩy a
Không về phòng tĩnh dưỡng một lúc thì sợ rằng hắn không đi không đứng được nữa
Thế là Dạ Hoa một mạch chạy về phòng của mình
Rầm
Đóng của phòng ầm một cái hắn liền vội phóng vào giường, đang muốn cởi y phục thì
Cạch
A
Dạ Hoa khẽ quay người cởi y phục, ai ngờ nghe đến cái hông kêu cạch một cái
Dạ Hoa khẽ kêu một tiếng sau đó vội lấy tay đỡ vào cái eo của mình
Sau đó vội để im đó mà ngồi xuống
Khuôn mặt nhăn nhó, đau điếng kinh người
Dạ Hoa lại phát hiện thêm một điều nữa
Hai cái mông của hắn
Hai cái mông của hắn a
Dạ Hoa khóc không ra nước mắt
Chết rồi
Mông của ta chết rồi
Dạ Hoa vừa ngồi xuống một cái liền thấy lạ lạ
Bờ mông tê dại, hoàn toàn không còn bất cứ cảm giác gì nữa. Hắn lấy tay sờ sờ thì
Lạnh toát
Không còn chút hơi ấm thân quen cùng những xúc cảm mê người nữa. Mà bây giờ chỉ còn lại một. À không. Hai cái xác lạnh toát
Dạ Hoa thầm trách a, tối hôm qua nếu hắn không ham cái
Nhất Long Song Phượng
Thì bây giờ hắn liền khoẻ a
Không đến mức ngồi mà không có cảm giác của ngồi a
Đúng lúc này
Dạ Hoa lại nghe thấy thanh âm của Triệu Mẫn từ cửa phòng truyền vào
“Công Tử! Cửu Đại đã tụ lại cùng đang đợi ngài!”
A
Dạ Hoa khẽ than một tiếng, sau đó vội lấy lại tỉnh táo sau đó nói
“Ngươi bảo Cửu Đại hoãn lại đến mai đi, hiện tại ta không dảnh.”
“Vâng!”
Triệu Mẫn nghe xong cũng không nói thừa nửa lời liền biến mất khỏi cửa phòng của Dạ Hoa
Nhưng trong lòng của nàng cũng đoán được một vài lí do, dù sao nàng thường xuyên bám theo Dạ Hoa nên một số thứ Dạ Hoa biết thì nàng sẽ biết một hai. Hơn nữa nàng rất thân với Lý Sương, mỗi lúc Dạ Hoa ở cùng các phu nhân là nàng lại tìm đến Lý Sương. Nên nàng cũng tiếp thu được hiểu biết từ chỗ Dạ Hoa
Mà không cần phải học từ Lý Sương thì Triệu Mẫn cũn biết được Long Tộc rất cường đại. Theo cả nghĩa đen và bóng a
Nghĩ đến đây thì khuôn mặt của nàng cũng hơi đỏ nên
Dạ Hoa thấy Triệu Mẫn rời đi, hắn cũng liền thở ra một hơi
Sau đó vác cái eo cũng cặp mông đã chết từ tối qua đi tới một cái bồn tắm của hắn
Căn phòng của Dạ Hoa bài chí rất đơn giản nhưng cũng đầy đủ mọi thứ
Phòng sách, phòng trà, phòng tắm các loại đều đủ cả
Phòng tắm của Dạ Hoa thì chứa nguyên một cái bồn tắm to bằng cả căn phòng, bên trong chứa đầy linh tuyền tràn ra cả ngoài
Dạ Hoa liền tiến tới sau đó tiến xuống bồn tắm, rồi ngâm mình xuống
Hắn cũng không quên đổ một lọ Sinh Mệnh Nguyên Dịch vào bồn tắm. Hắn không hoang phí mà đây chính là tẩm bổ cơ thể của hắn cùng
Chữa thương a
Toàn thân hắn ê ẩm khắp nơi, thiệt hại đau đớn và nặng lề nhất là tiểu đệ, hai quả mông và cái eo nhỏ của hắn
Dạ Hoa ngâm mình trong bồn tắm, thoải mái thư giãn. Hồi phục lại tất cả tinh lực mà hắn đã hao phí
Lúc này
Ở một nơi xa lạ
Ầm Ầm
Liên tục là những tiếng nổ lớn xảy ra ở nơi đây, tạo lên khung cảnh đổ nát khắp nơi
Mặt đất xơ xác, hố to hố nhỏ ở khắp nơi
Dưới mặt đất là hàng loạt các bộ tử thi nằm ở khắp nơi
Nhân,Yêu,Ma
Và cả Tiên Tộc
Mọi ngóc ngách đều có dấu vết đánh nhau, những vết máu loang lổ khắp nơi, thi chất thành đống
Và nhìn kĩ thì có thể thấy được, một vài yêu thú khổng lồ đang bay lượn và chiến đấu với những sinh vật khác
Những sinh vật này bay lượn trên bầu trời, kiếm ảnh khắp nơi. Và giao đấu với yêu thú này
Ở nơi khác là viễn cảnh chiến đấu của Ma Tộc và Tiên Tộc
Từng người từng người kim quang ngút trời chiến đấu với từng tên Ma Tộc ma khí ngất trời
Mọi người điên cuồng chém giết lẫn nhau và có thể thấy cuộc chiến này hình thành hai bên phe phái
Nhân,Tiên một phe
Yêu,Ma một phe
Và lúc này ở một nơi khác trên chiến trường này
Một thân ảnh thiếu nữ bị vây công bởi mấy nhân ảnh khác, từng cái từng cái ra sát chiêu với cô
Thiếu nữ kia từng đòn từng đòn đỡ lại, khoé miệng mang theo vết máu cùng vẻ chật vật
Một tên trong số đó thấy vậy nhếch mép cười lớn tiếng quát
“Phượng Hoàng! Chịu chết đi!”
97
5
1 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
