Chương 50 - Bản quan có việc muốn cầu ngươi
Hắn không còn cách nào khác ngoài việc cất giữ món đồ, dự định tìm cơ hội nghiên cứu rõ cơ chế của cái hộp rồi tìm cách mở nó ra.
"Hô…"
Trần Tam Thạch thở dài.
Cả một đêm, thật sự rất bận rộn.
Có điều bây giờ Tần Phong đã bị loại bỏ, hắn cũng trở thành người đầu tiên luyện được khí huyết, tiếp theo là thăng chức lên Tiểu Kỳ, nhận được tư cách tuyển phong, cuộc sống chắc có thể sẽ dễ thở hơn một chút chứ?
Suy nghĩ miên man, hắn coi Cố Tâm Lan là gối ôm mềm mại rồi nằm xuống ngủ say.
Ngày hôm sau.
Trần Tam Thạch dậy sớm đến quân doanh.
Chưa vào đến cổng thì hắn đã nghe thấy mọi người trong quân doanh bàn tán về sự việc tối qua.
"Đêm qua các ngươi không đi, không biết trong thành hỗn loạn thế nào đâu, ta đã chứng kiến tận mắt đấy!"
"Ngay cả Hướng Thiên Hộ cũng tự mình ra tay, phối hợp với các quán chủ võ quán Thiên Nguyên, Thái Lôi và Triệu Thị đã chặn được tên thích khách Man tử trong một căn viện hoang."
"Ngay khi sắp bắt sống được tên Man tử thì lại xuất hiện một nhóm thích khách che mặt!"
"Mặc dù che mặt nhưng nhìn qua võ công của họ chắc chắn cũng là Man tử, thậm chí còn rất lợi hại, đều là cao thủ Luyện Cốt trở lên! Còn có một người thậm chí có thể giao đấu với Thiên Hộ."
"Họ đánh bị thương quán chủ võ quán Thái Lôi rồi mang theo thích khách giết một đường ra khỏi cổng thành."
"Dĩ nhiên, họ cũng chết hơn phân nửa."
"…"
Nghe họ thảo luận thì Trần Tam Thạch mới biết đêm qua trong thành chắc chắn đã diễn ra một cuộc chiến ác liệt.
Hơn nữa nghe có vẻ không đúng.
Thích khách đã bị cứu đi?
Thế thì làm sao hắn lại chết vì trọng thương?
Có phải những thích khách che mặt cũng đến để tìm "tiên bảo", sau khi rời thành, giữa họ lại xảy ra cuộc chiến?
Có thể là thích khách Man tử may mắn trốn thoát nhưng cũng bị trọng thương mà chết, rồi vừa vặn gặp phải hắn?
Vậy có khả năng nào đó, cái hộp không thể mở được là vì chìa khóa mở khóa đang ở tay nhóm người khác mà họ đã nhắc đến không?
Trần Tam Thạch đến quân doanh, phát hiện rằng Uông Trực còn chưa đến thì liền chuẩn bị tập luyện trước ở diễn võ trường.
"Trần Tam Thạch."
Hắn vừa cầm lấy cây thương thì có người gọi tên hắn.
Quay lại nhìn, hóa ra là nhị cữu của Tống Ngạn, La Đông Tuyền, La Bách Hộ.
La Bách Hộ mặt mỉm cười, vẫy tay với hắn: "Ngươi lại đây một chút."
"La đại nhân."
Trần Tam Thạch cắm ngược cây thương xuống đất, không nhúc nhích: "Có chuyện gì thì ngài cứ nói luôn ở đây đi."
"Được."
La Đông Tuyền cũng không giận, hai tay chắp sau lưng: "Ta có một việc muốn cầu ngươi."
Đường đường là một Bách Hộ, có thể có chuyện gì mà cần cầu hắn chứ?
Trần Tam Thạch cũng không suy nghĩ nhiều, hỏi: "La Bách Hộ cứ nói đừng ngại, nhưng tại hạ địa vị thấp kém, e rằng không giúp được gì."
"Ngươi có thiên phú rất tốt, là người giỏi nhất mà La mỗ từng thấy từ khi tập võ đến giờ."
La Đông Tuyền thở dài: "Cháu ngoại của ta không đấu lại ngươi, nhưng ngươi đừng hiểu lầm, bản quan không có ý định làm khó ngươi. Kỹ không bằng người thì phải chấp nhận.
Bản quan muốn cầu ngươi nhường cơ hội tuyển phong đầu năm sau cho Ngạn nhi, ngươi tham gia vào nửa cuối năm.
Tất nhiên bản quan không chỉ miệng suông nhờ ngươi làm việc."
Hắn ta lấy ra một tờ ngân phiếu: "Đây là tờ ngân phiếu một trăm lượng, có thể giúp ngươi mua nhiều canh bổ huyết và thịt thú để nâng cao tốc độ tu luyện. Chỉ chậm lại nửa năm thôi, chắc là rất có lời, đúng không?"
Mỗi năm có hai lần tuyển phong, một lần vào nửa đầu năm và một lần vào nửa cuối năm.
Mỗi Sở Thiên Hộ mỗi lần chỉ được cử tối đa một người.
Nghe có vẻ chậm nửa năm không sao cả.
Nhưng tại sao hắn ta lại không để cháu ngoại của mình chậm nửa năm?
Chỉ có kẻ ngốc mới tin.
Trần Tam Thạch sẽ không vì chút tiền này mà lỡ dở bản thân: "Tạ ơn La Bách Hộ, nhưng ta cảm thấy không cần thiết. Tống Ngạn có thiên phú tốt, hắn tham gia tuyển phong nửa cuối năm chắc chắn không có vấn đề gì."
La Bách Hộ vẫn giữ nụ cười: "Được, mua bán không thành thì tình nghĩa vẫn còn, nếu ngươi không muốn thì thôi, chuyện hôm nay đừng để trong lòng…"
"Lão La, ngươi cũng tốt đấy chứ!"
Một bàn tay mập mạp bỗng nhiên xuất hiện, giật lấy tờ ngân phiếu.
Uông Trực không biết từ khi nào đã lặng lẽ đến trước mặt, cười không ngớt: "Ngươi định tặng lễ chúc mừng cho Tam Thạch à, thật tuyệt, một trăm lượng, hào phóng nhỉ! Vẫn là ngươi nhiều tiền nhất!"
"Họ Uông kia!"
La Đông Tuyền đưa tay ra định giật lại tờ ngân phiếu.
Uông Trực nhanh mắt nhanh tay lùi lại liên tục, vừa nói vừa cất tờ ngân phiếu vào trong ngực: "Đã tặng lễ thì sao có thể lấy lại chứ?
Hay là ngươi không phải tặng lễ mà định dùng lời lẽ uy hiếp người ta?
Chuyện này có cần báo với Hướng Thiên Hộ không?"
"Ngươi…"
La Đông Tuyền không nói được gì, cuối cùng cười lạnh một tiếng, quay người rời đi.
4
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
