ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 48 - Thích khách Man tử

Tần Phong đi mỗi một bước trong rừng đều vang lên tiếng sột soạt, không biết là làm kinh động đến côn trùng, rắn rết, thú rừng hay là có người đang lén lút theo dõi.

Hắn ta giận dữ vung kiếm về phía trước, chém rụng nhiều cây cối để mở rộng tầm nhìn nhưng vẫn không thể thấy được bóng đen đã dụ hắn ta ra ngoài.

"Ngươi rốt cuộc là ai?"

"Không phải ngươi muốn dẫn ta gặp huynh trưởng của ta sao, huynh trưởng của ta đâu?!"

Cuối cùng, âm thanh u uẩn ấy lại vang lên.

"Đầu của ca ngươi sắp bị ngươi giẫm nát rồi đấy, ngươi còn hỏi ta sao?"

Cái gì?

🔥 Đọc chưa: Tuyệt Thế Vũ Thần II ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tần Phong kinh ngạc, nhìn xuống chân.

Chỉ thấy dưới đất có một chiếc đầu lâu trắng xóa.

Xung quanh đầu lâu rải rác xương cốt và mảnh vụn của quần áo.

Nhìn từ dấu vết trên quần áo, dường như là bị thú rừng cắn xé.

Đây là...

Quần áo của Tần Hùng.

Sao hắn ta có thể quên?!

"Ca!!!"

"Vút——"

Tần Phong gào thét, trong lòng đột nhiên lạnh buốt.

Một mũi tên nanh sói từ phía sau xuyên qua tim hắn ta, rồi ló ra từ phía trước.

Phịch!

Tần Phong quỳ một chân xuống, kiếm cắm xuống đất để chống đỡ, dồn hết sức không để mình ngã xuống, máu từ miệng và mũi tuôn ra như suối.

🔥 Đọc chưa: Tế Thuyết Hồng Trần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hắn ta đã hết sức, không còn ý định chống trả, chỉ ngơ ngác nhìn di hài của huynh trưởng.

Ánh trăng lạnh lẽo chiếu sáng hai huynh đệ, một người một ma.

"Chết tiệt!"

"Ta tâm thiện không thể nhìn được cảnh này, nếu tình cảm huynh đệ các ngươi sâu đậm đến thế thì ta thành toàn cho các ngươi đoàn tụ!"

Trần Tam Thạch bước ra từ trong bóng tối.

Hắn dồn khí huyết lên cánh tay, Mai thương đâm thẳng vào tim Tần Phong, kết liễu mạng sống của hắn ta.

Từ đầu đến cuối.

Tần Phong thậm chí còn không thể thấy được gương mặt của kẻ giết người.

Đây chính là sự đáng sợ của vũ khí tầm xa.

Chỉ cần không tránh được, không chịu nổi, hầu như đều mất khả năng phản kháng sau một đòn.

Rõ ràng, Luyện Huyết tinh thông vẫn chưa đủ để chống lại.

Trần Tam Thạch lục lọi trên thi thể tìm được mười lạng bạc.

"Còn giàu hơn ca ngươi!"

Ngoài ra còn có một thanh kiếm.

Trần Tam Thạch suy nghĩ một chút, quyết định không lấy.

Thanh kiếm này là do võ quán Thiên Nguyên phát, đặc điểm quá rõ ràng, không thể bán ra ngoài.

Để tránh người khác thấy vết thương do tên và thương trên thi thể Tần Phong, hắn rút mũi tên nanh sói ra rồi nhặt trường kiếm lên rồi chém loạn xạ vào thi thể mười mấy nhát, xác nhận vết thương không thể phân biệt được do vũ khí gì gây ra mới hài lòng.

"Cuối cùng cũng xong."

Mối họa lớn trong lòng được xử lý, Trần Tam Thạch cảm thấy thoải mái.

Sau chuyến đi này, kỹ năng Tầm Tung Nặc Tích và tiễn thuật của hắn cũng tiến bộ không ít.

🔥 Đọc chưa: Đan Đế ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

【Kỹ năng: Bắn cung (Tiểu thành)】

【Tiến độ: (50/1000)】

"Tầm Tung Nặc Tích đột phá!"

【Kỹ năng: Tầm Tung Nặc Tích (Tiểu thành)】

【Tiến độ: 0/1000】

【Tác dụng: Đêm như ban ngày, sức quan sát rõ kinh người, thân nhẹ như yến, liễm tức ẩn thân】

Dựa trên nền tảng ban đầu, lại thêm hai hiệu quả mới.

Dù là ban đêm thì Trần Tam Thạch vẫn có thể nhìn thấy rõ mọi động tĩnh nhỏ nhất.

Liễm tức ẩn thân, tên như ý nghĩa, không cần nói thêm.

Kết hợp hai kỹ năng này, Trần Tam Thạch hoàn toàn trở thành một thích khách xuất quỷ nhập thần.

"Phải trở về thôi."

Đêm nay trong huyện thành có hành động lớn, không biết có ảnh hưởng đến bên ngoài thành hay không.

Hắn không dám nán lại lâu, trong màn đêm nhanh chóng trở về đường cũ.

🔥 Đọc chưa: Thiếp Chờ Hoa Bỉ Ngạn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Khi đi qua thôn Tô Gia, Trần Tam Thạch nhạy bén phát hiện trong rừng có động tĩnh.

Hắn cảnh giác lập tức leo lên cây, thi triển kỹ năng vừa học được là liễm tức ẩn thân.

Ngay lập tức, hắn có cảm giác mình được hòa làm một với cây cối, ngay cả chim đậu trên cây cũng không bị kinh động.

Trong rừng vang lên tiếng bước chân loạng choạng giống như hán tử đang say rượu, đi được vài bước lại ngã xuống, làm gãy cỏ cây, phát ra âm thanh "loạt soạt".

Cuối cùng.

Nguồn âm thanh đó lọt vào tầm nhìn của Trần Tam Thạch.

Nhưng đó không phải hán tử đang say mà là một người bị thương nặng.

Người đến không cao, ăn mặc rách rưới, toàn thân đẫm máu, trên người có tới mười mấy vết thương do đao sâu đến mức nhìn thấy cả xương, thậm chí còn thấy cả nội tạng đang nảy lên. Vết thương nặng như vậy mà vẫn có thể đi được, đúng là một kỳ tích.

"Hắn từ đâu đến?"

Trần Tam Thạch nhìn vào trang phục của nam tử, thấy tai có khuyên, râu thì tết bím, không phải kiểu người của triều đại này.

"Man tử?"

"Đó là thích khách?"

"Buổi tối không phải có Hướng Thiên Hộ tự mình tọa trấn cộng thêm ba trăm người và hàng trăm đệ tử của võ quán sao? Sao lại để cho hắn chạy thoát vậy?"

Hắn không vội hành động thiếu suy nghĩ mà âm thầm quan sát.

🔥 Đọc chưa: Tổ Tông Tại Thượng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Khụ khụ khụ…"

Man tử liên tục ho ra máu đen, vừa đi vừa loạng choạng rồi ngã xuống cỏ, vài lần cố gắng đứng dậy lại ngã trở lại mặt đất, rõ ràng đã đến lúc gần như không thể tiếp tục được nữa.

Chỉ thấy hắn ta nằm trên mặt đất, dùng đôi tay dính đầy máu run rẩy đào lớp đất dưới một viên đá.

4

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.