ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28 - Hứa Ngọa Long

Chu Đồng không vui giới thiệu nói: "Đây là Hứa Văn Tài, kẻ lười biếng nổi tiếng ở thôn Chu Gia."

Hứa Văn Tài không hài lòng: "Này, ngươi nói ai là kẻ lười biếng vậy?"

"Cả ngày chỉ biết ru rú ở nhà không làm gì, hoặc là chơi bời lêu lổng khắp nơi, ngày thường phải dựa vào lão nương ngươi làm ruộng mới nuôi sống được ngươi, ngươi không phải kẻ lười biếng thì ai là kẻ lười biếng?!"

Chu Đồng khinh bỉ nói: "Bây giờ lão nương ngươi chết rồi, không ai làm việc kiếm tiền, ngươi không đóng nổi thuế nên bị bắt sung quân cho đủ số."

Không đóng nổi thuế cũng sẽ bị đưa đi sung quân.

Còn Trương Thuận bị đưa đi tu sửa kênh đào hoàn toàn là vì đắc tội người khác.

🔥 Đọc chưa: Hộ Hoa Cao Thủ Tại Đô Thị (Phần 2) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Ngươi... ngươi nói bậy!"

Hứa Văn Tài kích động nói: "Ta ở nhà là để đọc vạn quyển sách, ta ra ngoài là đi vạn dặm đường! Ta là người làm được chuyện lớn!"

Chu Đồng phỉ nhổ nói: "Ngươi tự đặt ngoại hiệu cho mình là Ngọa Long, nhưng kết quả thi mãi không đỗ tú tài mà còn nói khoác với ta!"

"Ngươi... thôi được, trước khi ta cút đi, ngươi cho ta một cái bánh ăn có được không?"

Hứa Văn Tài đã hai ngày không ăn gì.

Hai năm qua trong quân đội, trừ khi có chiến tranh, nếu không thì ngay cả cơm cũng không được cấp.

Nếu ăn no ba bữa thì sẽ không ai muốn đi lính.

"Đồ mất mặt."

Cuối cùng Chu Đồng vẫn ném cho hắn ta một cái bánh.

Hứa Văn Tài ngay lập tức vui vẻ chạy ra một góc, lấy ra một quyển sách, vừa ăn bánh vừa đọc say mê.

Trần Tam Thạch chú ý tới trong gói đồ nặng trĩu của hắn ta dường như toàn là sách, đến nỗi làm lão thư sinh cũng không đứng thẳng lưng nổi.

"Hứa huynh."

🔥 Đọc chưa: Đế Vương Vạn Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trần Tam Thạch chủ động nói: "Có thể cho ta mượn một quyển sách xem được không, đọc xong ta sẽ trả lại ngay."

Ở nhà hắn chỉ còn lại một quyển sách, đọc đi đọc lại rất khó để "Đọc sách" tiến bộ, mua sách thì tốn tiền, mà việc học võ sau này cần rất nhiều bạc.

"Không cho mượn."

Hứa Văn Tài không cần suy nghĩ đã từ chối.

"..."

Trần Tam Thạch do dự một lúc, rồi lại hỏi: "Hứa Ngọa Long, ngươi cho ta mượn một quyển, ta đảm bảo đọc xong sẽ trả lại không hư hao gì cho ngươi."

"Khụ..."

Hứa Văn Tài suýt bị nghẹn bánh, hắn ta hỏi: "Ngươi vừa mới… nói cái gì?"

"Hứa Ngọa Long, ta nói muốn mượn ngươi một quyển sách để đọc." Trần Tam Thạch lặp lại nói.

"Ừm~"

Hứa Văn Tài nhắm mắt lại hưởng thụ: "Thấy ngươi chân thành như vậy, chắc ngươi cũng là người thích đọc sách."

"Đúng vậy."

Trần Tam Thạch thành thật nói: "Ta trước đây cũng là thư sinh thi nhiều năm mà không đỗ tú tài, không có đường sống mới đi tòng quân."

"Thật sao?"

Hứa Văn Tài phấn khởi.

"Thật sự!"

"Hay quá, ta đã nói rồi mà!"

Hứa Văn Tài tức giận nói: "Khoa cử của vương triều Đại Thịnh chính là chó má, khảo tử văn vẻ thì có ích lợi gì? Những người thực sự có tài hoa như chúng ta đều bị mai một!

Ngươi muốn đọc sách gì, cứ thoải mái chọn!"

🔥 Đọc chưa: Độ Kiếp Chi Vương (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hắn ta mở gói đồ ra, bày đủ loại sách trước mặt, từ thi từ đến thoại bản, từ sách sử đến quái đàm, cái gì cũng có.

"Nếu không phải vì gom tiền mua quan tài chôn nương ta thì ta còn cả một phòng sách đấy!"

"..."

Trần Tam Thạch tùy ý chọn một quyển: "Đa tạ Hứa Ngọa Long."

Vệ sở không lo cơm ăn.

Bình thường đến giờ thì quân hộ đều tự về nhà ăn cơm.

Trần Tam Thạch cũng thu dọn đồ đạc.

Trước khi rời đi, hắn tìm Từ Bân, hỏi liệu có thể kiếm được một cây trọng cung hay không.

Kỹ năng tinh thông có lợi cho việc luyện võ nhiều như thế, tiểu thành chắc chắn sẽ còn tốt hơn, vậy nên việc tu hành tiễn thuật cũng không thể gián đoạn.

"Cung à?"

Từ Bân vốn đang chuẩn bị về nhà ăn cơm.

Hắn ta không sống cùng với cha mình mà sống trong quân đồn gần vệ sở, ở nhà còn có một chính thê.

🔥 Đọc chưa: Nữ Trang Đại Lão Công Lược Sổ Tay ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Ngươi đi theo ta."

Từ Bân nhíu mày, vẻ mặt không vui.

Hai người đến kho vũ khí của vệ sở, sau khi nói chuyện với viên chức phụ trách trông coi thì họ đến kho hàng chuyên để cung tên.

"Ngươi dùng để đi săn đúng không."

Từ Bân nói: "Thông thường, trước khi phân chia chính thức, binh sĩ không được tự ý cầm vũ khí. Nhưng ta không cần cung tên, còn thừa một danh ngạch kỳ quan, ngươi cứ lấy trước dùng đi."

Hắn ta ngừng lại một chút: "Ngoài ra, ta rất bận, nếu không có việc gì quan trọng thì ngươi nên tìm cấp trên của mình."

Ý trong lời nói rất rõ ràng, hắn ta giúp lấy cung tên, sau này đừng đến làm phiền hắn ta nữa.

"Được, Tam Thạch ghi nhớ ơn giúp đỡ của Từ Kỳ Quan."

Trần Tam Thạch cũng không phải là người thích làm phiền người khác.

Chỉ vì để nâng cao mới không thể không mặt dày làm vậy.

Viên chức mở khóa, đẩy cửa kho ra.

Sau khi giao việc xong thì Từ Bân liền rời đi, để Trần Tam Thạch tự chọn.

🔥 Đọc chưa: Chí Tôn Chiến Thần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trên vách gỗ của kho treo đầy cung tên.

Cung tên tiêu chuẩn của quân đội Đại Thịnh chủ yếu có hai loại.

Tiểu sảo cung và đại sảo cung.

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.