ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 22 - Thất khiếu linh lung

Đó chỉ là một phần kích thích Trần Tam Thạch.

Hắn nghĩ đến Tần Phong.

Mặc dù mình đã giết chết Tần Hùng mà không để lại bất kỳ chứng cứ nào, nhưng ai biết liệu đệ đệ hắn ta có nghi ngờ mình không? Liệu hắn ta có dùng cùng thủ đoạn đó không, hơn nữa mình sẽ đối phó như thế nào?

Hoặc nếu đối phương không cần chứng cứ mà trực tiếp ra tay giết mình thì sao?

Thậm chí hắn còn không biết rõ các cảnh giới của người luyện võ, chỉ dựa vào một cây cung thì liệu có bảo vệ được gia đình nhỏ của mình không?

Về phần yên ổn?

🔥 Đọc chưa: Nhân Dục Đạo ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Từ lúc hắn xuyên không đến đây và bị Tần Hùng nhắm đến thì sự yên ổn đã không còn nữa.

Dù hắn không ra tay trước thì cũng sẽ bị tìm cơ hội hãm hại.

Tòng quân.

Không chỉ có thể học võ, còn có cơ hội đạt được địa vị.

Tiến lên trên, trên tất cả các mặt, là cách duy nhất để tìm kiếm sự yên ổn trong loạn thế.

Trần Tam Thạch nhẹ nhàng nói: "Sao, nàng không muốn ta đi?"

"Chàng là chủ gia đình, muốn làm gì thì chàng quyết định, ta chỉ sợ chàng có chuyện gì..."

Cố Tâm Lan miệng nói không có ý kiến, nhưng giọng điệu lại đầy u oán, mắt hạnh cũng trở nên long lanh, rõ ràng lo lắng mình sẽ trở thành người cô độc.

"Miệng quạ đen, nói nữa là ta chặn miệng nàng lại đấy!"

"Không, đừng... ngô..."

Sau hai giờ thảo luận kịch liệt, hai phu thê đạt được ý kiến nhất trí .

🔥 Đọc chưa: Ngạo Thiên Cuồng Tôn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trần Tam Thạch không vội đi ngủ mà cầm sách lên đọc.

Không biết từ lúc nào, hắn đã hoàn toàn chìm đắm trong đó, độ thuần thục tăng lên đều đặn.

Đạt đến một điểm nhất định, hắn đột nhiên ngộ ra điều gì đó, nhìn vào chữ trong sách thấy trở nên dễ hiểu, những điều trước đây không hiểu giờ đã sáng tỏ.

【Kỹ năng: Đọc sách (Tinh thông)】

【Tiến độ: (0/800)】

【Hiệu quả: Thất khiếu linh lung, tinh thần phấn chấn, đã gặp qua là không quên được】

Thất khiếu linh lung?

Khác với tiễn thuật trực tiếp cường hóa cơ thể, sự thay đổi do đọc sách mang lại không thể nhìn thấy ngay mà cần phải dụng tâm cảm nhận từ bên trong.

Cảm giác rõ rệt nhất của Trần Tam Thạch là khi đọc sách, hắn có thể dễ dàng hiểu nội dung, hơn nữa dung hội quán thông ghi tạc trong đầu.

"Chắc chắn sẽ giúp ích rất nhiều cho việc luyện võ của ta."

"Nhưng yêu cầu tiến giai sao lại tăng nhiều thế?"

"Hơn nữa việc chỉ dựa vào cuốn sách này để tiến bộ càng ngày càng chậm, xem ra phải đọc nhiều sách khác nhau."

"Tiễn thuật cũng tương tự."

"Trọng cung chỉ có trong quân đội."

"Tòng quân nhập ngũ là điều tất yếu!"

Gấp sách lại, hắn chìm vào giấc ngủ.

🔥 Đọc chưa: Độ Ách Tiêu Diêu Tiên ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ngày hôm sau.

Mặt trời vẫn mọc như thường lệ.

Trần Tam Thạch mang theo thịt khô và lương thực vào thành.

"Huyện thành đang bị phong tỏa?"

Từ xa hắn đã thấy lính mặc giáp kiểm tra từng người ra vào cổng thành, hỏi thăm mới biết, võ giả man tộc đã ám sát huyện lệnh không những chưa bị bắt mà còn lén quay lại giết quán chủ võ quán Vân Hạc ở phía nam thành.

"Thật là kẻ tàn nhẫn!"

Trần Tam Thạch cảm khái.

Sau khi bị lục soát và thẩm vấn, hắn thuận lợi đến chợ, tìm gặp Lão Từ.

"Nếu ngươi đã nghĩ kỹ thì đi theo ta."

Lão Từ cũng không khách khí, nhận lấy đồ xong thì dắt ra một chiếc xe lừa, đưa hắn ra khỏi thành: "Ta sẽ dẫn ngươi đi gặp nhi tử ta."

Quân hộ của Đại Thịnh là chế độ cha truyền con nối.

🔥 Đọc chưa: Dị Thế Giới Chinh Phục Sổ Tay ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nếu phụ thân ngươi là quân hộ thì gia đình ngươi đời đời kiếp kiếp đều là quân hộ.

Phụ thân làm xong thì nhi tử kế thừa, nếu không có nhi tử thì sẽ tìm nam đinh khác trong tộc để bổ sung, nhằm duy trì số lượng quân đội.

Theo lời lão Từ, hộ tịch quân hộ là cố định, vào thời kỳ thịnh vượng rất ít khi chiêu mộ người ngoài, bây giờ muốn chiêu mộ cũng rất khó.

Thời kỳ đầu lập quốc, đãi ngộ của quân hộ rất tốt, phát lương thực theo số nhân khẩu trong nhà, được học võ miễn phí, mùa đông còn phát áo ấm, mức sống chung cao hơn trung nông.

Nhưng dần dần, mọi thứ đều trở nên biến chất.

Quân điền không biết vì sao càng ngày càng ít, binh sĩ bị lao dịch ngày càng nặng nề.

Lão Từ kể, khi hắn ta mới nhập ngũ là lúc tình hình nghiêm trọng nhất.

Nhiều quân hộ dựa vào lương bổng không đủ ăn, phải đi làm tá điền cho các thôn trang, võ quán gần đó, thậm chí có người còn bị biến thành đầy tớ.

Bị dồn vào đường cùng, nhiều quân hộ đành bỏ trốn.

Có một thời gian, toàn bộ vệ Lương Châu, số người bỏ trốn lên tới hơn một nửa!

Mãi đến khi Nội các thủ phụ Nghiêm Lương nhậm chức, tốn mười năm tâm huyết ngăn cơn sóng dữ mới vực dậy được chế độ vệ sở duy trì đến nay chưa sụp đổ, nhưng sức chiến đấu vẫn rất thấp.

🔥 Đọc chưa: Đế Vương Thú ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Biên cương Lương Châu trên danh nghĩa có hai mươi chín vệ, mười sáu vạn quân hộ binh sĩ, trên thực tế có được mười vạn là đã không tồi rồi...

Chủ lực chân chính trấn thủ Trường Thành là tám đại Trấn Bắc Doanh dưới quyền đốc sư đại nhân, đó mới là đội quân tinh nhuệ làm chấn động man tộc.

Tám đại doanh có đãi ngộ tốt nhưng chỉ tuyển quân tinh nhuệ, chỉ có ở vệ sở làm ra thành tích mới có cơ hội gia nhập Trấn Bắc Doanh.

10

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.