ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 17 - Thợ săn

Trên bàn ăn.

Lan nhi tỷ gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái, hiếm khi tự mình gắp hai đũa thịt thỏ.

Đóng đủ thuế, lại thoát khỏi kẻ ác bá, ai mà chẳng vui.

"Thạch ca."

Nàng nhìn nam nhân nhà mình với vẻ thán phục: "Họ Tần chắc hẳn nghe nói về bản lĩnh của chàng nên không dám đối đầu với chúng ta nữa, chàng thật là lợi hại."

Ngay cả lợn rừng cũng có thể bắn chết, khó trách ngày thường nàng luôn cảm thấy Thạch ca có khí lực kinh người!

🔥 Đọc chưa: Ta Có Vô Số Thần Kiếm (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Sau bữa tối, Cố Tâm Lan theo thói quen ngồi bên giường chờ đợi, nhưng đối phương lại không vào phòng như thường lệ.

Nàng vén rèm lên, thấy Trần Tam Thạch đang ngồi dưới ánh nến, chăm chú đọc sách.

"Hôm nay chàng không nghỉ sớm sao?"

Cố Tâm Lan có chút thất vọng nhưng vẫn ngoan ngoãn không làm phiền, tự mình đi ngủ trước.

【Kỹ năng: Đọc sách (Nhập môn)】

【Tiến độ: (120/300)】

【Tác dụng: Tinh thần sảng khoái, đã gặp qua là không quên được】

Trần Tam Thạch nhẹ nhàng gấp sách lại, xác nhận Lan nhi tỷ đã ngủ say, hắn đeo dao bếp vào thắt lưng, cầm trường cung lên vai lén lút rời khỏi nhà, hòa mình vào bóng đêm.

……

Thanh lâu.

"Đại gia nghỉ lại đêm nay đi, còn trở về làm gì chứ?"

"Cút cút cút, gia ta còn có việc!"

🔥 Đọc chưa: Đô Thị Tối Cường Ma Thiếu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tần Hùng đẩy nữ tử phong trần đang níu giữ mình ra, lảo đảo bước ra khỏi thanh lâu.

Giá qua đêm gấp ba lần, hắn ta cũng đâu có ngốc.

Tiền trong nhà không thể lãng phí, hắn ta còn phải để dành tặng lễ cho đệ đệ.

Hắn ta mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhờ bán bánh nướng nuôi lớn đệ đệ, sau này khi có chút danh tiếng, hắn ta tiết kiệm tiền đưa đệ đệ vào võ quán tốt nhất ở huyện Phàn Dương.

Nhưng việc luyện võ quá tốn kém.

Phí đăng ký, bái sư, thuốc men chưa nói, muốn học được chân truyền lại là một khoản lớn.

Những lão sư phụ ở võ quán huyện thành cơ bản chỉ truyền võ công cho nhi tử hoặc đệ tử thân truyền, người ngoài không học được chiêu thức thực sự.

Đệ đệ hắn ta cũng không ngoại lệ.

Luyện võ được ba năm rồi mà vẫn chưa học được công pháp hoàn chỉnh.

May mà đệ đệ của hắn ta thân với thiếu quán chủ, mà tên tiểu tử kia lại là một kẻ háo sắc, nếu đưa nhiều nữ tử xinh đẹp đến thì có lẽ sẽ có hy vọng học được chân truyền.

"Nhắc mới nhớ, tiểu nương môn họ Cố thật xinh đẹp!"

"Dung mạo đó căn bản không giống người từ nông thôn đi ra."

"Thật đáng tiếc, đáng tiếc!"

Mỗi khi nghĩ đến chuyện này thì Tần Hùng lại cảm thấy uất ức.

Hắn ta thậm chí còn phải xin lỗi tên họ Trần.

Nhưng đây chỉ là tạm thời.

Đợi khi đệ đệ hắn ta rảnh thì một tên thợ săn có là cái thá gì chứ?

Dù lợi hại đến đâu thì còn có thể lợi hại hơn người luyện võ được hay sao?

Đến lúc đó, chỉ cần tạo cơ hội để đệ đệ hắn ta giết tên họ Trần ở trên núi thì tiểu nương môn trong nhà hắn thậm chí có thể để cho hắn ta hưởng dụng!

🔥 Đọc chưa: Ta! Thông Thiên Tuyệt Không Thành Thánh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Ha ha ha!"

Nghĩ đến vòng ba đầy đặn của tiểu nương tử kia, Tần Hùng không kiềm lòng được mà cười ra tiếng.

"Hu——"

Một cơn gió lạnh thổi qua làm hắn ta tỉnh rượu phần nào.

Nhìn xung quanh, hắn ta bất giác đã ra khỏi thành, xung quanh tối om, xa xa chỉ nghe tiếng quạ kêu, càng làm cho đêm khuya thêm tĩnh mịch.

"Hừ, ta ngày càng nhát gan rồi!"

Không biết tại sao, hôm nay Tần Hùng luôn cảm thấy sợ hãi, như thể có ai đó đang theo dõi mình vậy.

Hắn ta cười tự giễu, đang định về nhà thì bỗng có luồng gió thổi từ sau lưng.

Luồng gió này rất tinh tế bén nhọn, thổi thẳng vào sau gáy, có cảm giác lạnh thấu xương.

Luồng "gió" này xuyên qua gáy, rồi thoát ra từ đỉnh đầu, giống như trên trán mọc ra một chiếc sừng.

Tần Hùng đổ gục xuống, cuối cùng không còn động tĩnh gì nữa.

🔥 Đọc chưa: Trọng Sinh Chi Suất Ma Nhập Phật ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Chưa hả giận!"

Trần Tam Thạch từ trong rừng bước ra, tiến đến kiểm tra thi thể.

Người luyện võ chiến đấu thường là dùng đao kiếm chặn đường, nhục thân ẩu đả.

Hắn chỉ cần đứng từ xa giương cung thì mọi thứ đã kết thúc, ngay cả dao bếp mang theo cũng không cần dùng đến, quá trình thật sự quá nhanh, khiến tên họ Tần chết quá dễ dàng.

"Thôi, ai bảo ta lòng dạ từ bi chứ."

Trần Tam Thạch từ trên thi thể lấy ra khoảng ba lạng bạc vụn.

"Chỉ có bấy nhiêu thôi à?" "Tên này gây tai hoạ cho thôn xóm, mỗi năm ít nhất cũng kiếm được mấy chục lạng bạc, tiền đi đâu hết rồi?"

"Đệ đệ hắn luyện võ tốn kém như vậy sao?"

Đút bạc vào túi, hắn bắt đầu suy nghĩ cách xử lý thi thể.

Thi thể có vết thương do trúng tên nên chắc chắn không thể để lại ở đây.

Phạm vi mấy chục dặm, thợ săn đều biết nhau.

Nếu cắt đầu riêng ra thì máu sẽ bắn tung tóe, vậy lại càng khó xử lý hơn.

"Quăng lên núi cho xong!"

🔥 Đọc chưa: Hành Trình Huyền Thoại (Part 3) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Trần Tam Thạch khiêng thi thể lên.

Dưới tác dụng của thân nhẹ như yến, dù đang khiêng thi thể nhưng tốc độ của hắn vẫn không hề chậm lại.

Chỉ trong một giờ thì hắn đã đến được Nhị Trọng Sơn, hắn quăng thi thể vào một bụi rậm kín đáo rồi quay về nhà ở Yên Biên thôn trước khi trời sáng.

10

0

1 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.