Chương 3 - Quái vật tấn công
Thiên Nhu vốn là 1 thiên thần, chỉ là khi sinh ra đôi cánh dị biệt mà đồng tộc đánh đuổi, lại thêm Giáo đình coi là ác hóa, cần phải tiêu diệt, thế nên bị đuổi giết khắp nơi.
Cơ mà hỏi ra mới rõ, nơi này không chỉ gói gọn bản đồ thế giới như trong game mà hắn nghĩ, nó còn rộng hơn nhiều, nhưng chính xác bao nhiêu thì hắn cũng chẳng rõ, bây giờ rõ ràng nhất là 2 đại lục Phương Đông và Thiên Tân bởi quốc gia 2 bên đại lục giao thiệp với nhau khá nhiều.
Sinh vật cũng vô cùng đa dạng, thú nhân, tinh linh, thiên thần, người, ma quỷ, quái vật, yêu thú...đa dạng hơn trong game hắn biết rất nhiều, ngành nghề cũng đa dạng vô cùng, thợ săn, mạo hiểm, lính đánh thuê, kị sĩ, sát thủ, chiến sĩ, pháp sư với đủ loại tổ chức , hiệp hội hùng mạnh thu hút không ít người tham gia.
Còn về sức mạnh, chẳng ai dám đứng ra đánh giá cả, sức mạnh của mỗi người được thể hiện qua danh hào được đông đảo người gọi tới. Còn về ma pháp, chiến kĩ sử dụng thì có dễ hơn, nhưng cũng chỉ là dựa vào độ khó học hỏi và khả năng thi triển. Thi triển ma pháp thì cần ma lực, mà thi triển chiến kĩ thì cần nội lực. Ma lực chính là thiên sinh mới có, còn nội lực thì rèn luyện cũng có thể có, chỉ cần thân thể đủ mạnh, lĩnh ngộ đủ tốt đều có thể sử dụng chiến kĩ.
Đến giờ hắn mới biết kĩ năng còn phân chia cao thấp như vậy, cơ bản thì tầm hắn và Vô Song đâu có quan tâm tới phẩm chất, cái đáng quan tâm là hiệu quả tác dụng kìa.Với lại, cũng chẳng biết được kĩ năng của mình phẩm chất nào nữa
Hắn nhìn thử thông tin của Thiên Nhu, trên người nàng ta còn có 1 cái dấu ấn kì lạ với hiệu ứng bất lợi nữa.
Hủy Hiệu Quả !
1 cái kĩ năng ở dạng phù chú cho phép xóa toàn bộ trạng thái và hiệu ứng bất lợi , hắn muốn thử dùng lên xem liệu có tác dụng không. Mà cái hiệu ứng bất lợi kia liền biến mất .
Bộ kĩ năng của hắn vẫn còn có tác dụng như vậy !
3 người cùng nhau đồng hành tiến về phía Thanh Tuyền Trấn bên dưới.Tuy quy mô chỉ ở mức là 1 trấn, nhưng cũng phồn hoa không kém, nói khó nghe một chút thì là đế chế của hắn thụt lùi và lạc hậu, Vô Song thủ hộ ở cung điện bên cạnh hắn, muốn nó phát triển cũng thật là làm khó nàng.
- Cho 2 phòng thượng hạng đi...
- Xin lỗi ngài, chỉ còn 1 phòng thượng hạng ạ....
- Vậy cũng được...
Lễ tân dẫn 3 người lên 1 phòng lớn, xa hoa rộng rãi, sang trọng hơn hẳn những phòn khác, bày trí cũng tốt, 2 hướng quan sát thoáng tầm mắt.
- Tốt, tiểu nhị, chẳn lẽ trong trấn số lượng người tăng lên sao ?
- Vâng thưa ngài, dịp này hằng năm cũng là thời điểm Rừng Tinh Linh bùng phát ác ma, có điều cũng mang theo nguồn lợi không ít nên sẽ có nhiều người qui tụ hơn về đây.
Vô Song cũng ném cho tiểu nhị chút bạc rồi đuổi người.
- Quái vật công thành chăng ?
Hắn lẩm nhẩm, dù sao cũng có mấy cái sự kiện thế này lúc chơi game, lượng quái vật, yêu ma các thứ sẽ vô cùng nhiều, người chơi sẽ phải ngăn cản chúng tiến vào thành trì phía sau, hạ quái vật sẽ nhận được điểm tích lũy để đổi thưởng. Đó là trong game, còn bây giờ hẳn cũng hẳn là sẽ tương tự như vậy.
Hắn cũng muốn xem thử trận chiến này có tư vị gì.
- Vô Song, chúng ta sẽ ở đây một thời gian.
~ Vâng,...
Thiên Nhu nhìn 2 người thân mật , ngượng ngùng cùng ghen tị.
Đế Hoàng lục trong hành trang của mình cũng tìm thấy những mảnh trang bị súng ngắm, vốn nó là vật phẩm sự kiện trước đây nhưng khi đó hắn chơi theo phái máu trâu giáp dày,tanker hàng hiệu và hỗ trợ nên cũng chẳng có ý định hợp thành, bây giờ thì chính là ngồi ghép tay cảm thấy khi trước thật là sai lầm mà. Trong kho đồ cũng có không ít đồ chơi nên hắn cũng muốn nhân dịp này đem ra mà dùng
Vô Song giúp hắn sắp xếp phân loại và tìm kiếm, còn hắn lo vụ lắp ráp và liên kết chúng với nhau thống nhất.
Nhìn đơn giản vậy mà cũng tốn của hắn mất 3 giờ đồng hồ mới cho ra thành phẩm, trong khi trước đây chỉ tốn 1 phát click.
Khẩu súng hoàn chỉnh, còn phải khảm nạm, phụ ma, lại tốn thêm một đống thời gian nữa.
Vô Song vẫn là ngồi bên cạnh hắn, Đế Hoàng liền kéo nàng ngồi vào trong lòng mình :" Em ngủ một chút đi "
Vô Song ôm cổ hôn lấy hắn,nàng dựa vào ngực hắn mà ngủ.
Đế Hoàng hôn lên trán nàng, giai nhân ngủ yên trong lòng cũng là 1 cái gì đó rất vui.Nhìn nàng khi ngủ cũng thật đáng yêu mà .Hắn vén lại mái tóc gọn gàng cho nàng, điều khiển ma lực khắc lên thân súng, thi thoảng lại liếc nhìn Vô Song.
Trải qua một đêm, phụ ma gia cường, khảm nạm bảo thạch cũng hoàn tất, hắn truyền vào ma lực thức tỉnh vũ khí.
Ánh hào quang phát ra chói mắt như ánh mặt trời rực rỡ, báo hiệu bảo vật hiếm có khó tìm.
~ Ưm...
Vô Song bị ánh sáng làm cho tỉnh giấc , cọ má nàng vào má hắn.
- Xin lỗi, đã làm em thức giấc rồi...
Vô Song lại hôn lấy hắn , bầu ngực chèn ép lên mặt Đế Hoàng, gương mặt phụng phịu giành lấy khẩu súng.
~ Anh phải nghỉ ngơi rồi đó !
- Ừ, nghe lời em hết ah,...
Hắn hít 1 hơi, hôn lên ngực nàng, đi tới bên ghế dài, gối đầu lên đùi của Vô Song.
Thiên Nhu há hốc, mới sáng sớm nàng đã không tin vào mắt mình, bảo vật hiện thế trước mắt, lại còn bị nhồi cho cơm chó muốn no con mắt.
Vô Song nhìn cây súng phát ra khí tức và hào quang, cũng liền thu nó lại, cái nàng quan tâm bây giờ chính là Đế Hoàng ah.
Ánh sáng thần thánh phát ra thu hút không ít người dậy sớm để thành công, nhưng nó vụt tắt khiến bọn họ sắp vây kín quán trọ này rồi.
Chiều tà,...
Thế nào đi nữa, hắn cảm thấy ngủ cũng thật thoải mái, nhất là khi tỉnh lại thấy giai nhân mình yêu thương.
- Vô Song...
~ Vâng...
Nhân nàng cúi đầu xuống, hắn nhanh nhẹn hôn lấy đôi môi ngọt, cũng cài lên búi tóc của nàng 1 cây trâm ngọc lục bảo được chạm khắc cẩn thận.
Vô Song khẽ cười, hôn lên trán hắn, cũng đỡ Đế Hoàng ngồi dậy.
Tiếng sói hú lên vang vọng một cách rõ ràng, báo hiệu 1 chuyện gì đó sắp xảy ra.
Rồi tiếng sói tiếp, tiếp nữa, phải có tới cả ngàn con cùng hú lên, van vọng và chấn động một vùng.
Người người bên ngoài đều vô cùng bất ngờ, năm nay đột nhiên lại bất ngờ như thế ?
Cảnh báo trong trấn cũng được phát ra, người nào về nhà đó, nhưng quái thì nhiều, người thì chẳng có bao nhiêu, vệ quân đối diện quái vật tấn công chẳng thể đủ được.
Rất nhanh, đàn quái thú tràn vào trấn, còn có cả làn sương đen kì lạ lan tỏa theo bước tiến công của chúng nó khiến vạn vật héo hon thấy rõ.
Người thường bị quái vật cắn phải, hủy hoại đều rất nhanh, giống như bị trúng độc rồi nhiễm trùng hoại tử ra thịt lan từ vết thương ra khắp cơ thể.
Người thấy mà kinh hãi !
Quán trọ bên dưới cửa lớn người người thay nhau chống đỡ.
Đế Hoàng ngồi bên cửa sổ nhìn xuống, có vẻ thú vị hơn hắn nghĩ.
Vô Song đưa cho hắn khẩu súng ngắm, Đế Hoàng chỉnh phạm vi ảnh hưởng của nó lên mức lớn nhất rồi vận ma lực, bóp cò !
Uỳnh !!!
Tiếng súng như tiếng sấm rền, còn mang theo cả lôi điện lan tỏa, luồng năng lượng bắn thẳng một đường quét sạch toàn bộ quái vật tới tận phía xa, còn tạo ra 1 vụ nổ lớn ầm ầm ,kình lực bắn ngược lại tạo thành gió lớn xô người đứng ngã nhào.
Yên tĩnh 1 cách đáng sợ.
Người người đổ xô lên tầng lầu của quán trọ, chỉ là bọn họ bị Vô Song chặn ngoài cửa, làm gì dám bước vào nửa bước !
Nhưng ánh sáng từ cây súng đã là câu trả lời đủ để thỏa mãn bọn họ.
Một sức mạnh hủy diệt đến đáng sợ !
Hắn vẫn ngồi bên cửa sổ, chẳng thèm nhìn đám người vây kín hành lang.
Mà phía đối diện, ma lực hội tụ, bầu trời trên đầu bọn hắn cũng xuất hiện không ít những ngọn giáo băng sắc nhọn, ầm ầm phóng xuống, những con chim lớn cũng bay về phía này rồi.
- Vô Song...
~ Vâng .
Hắn mạnh, nhưng hắn càng cẩn thận, là voi lớn nhưng chẳng muốn để kiến cắn chết được !
Bất Bại Lĩnh Vực.
Mọi đòn tấn công tầm xa sẽ bị vô hiệu trong phạm vi thi triển, những đòn cận chiến, chí mạng, sát thương lên Vô Song giảm 90 %, nàng còn được chúc phúc tăng toàn bộ thuộc tính 100% bên trong phạm vi.
Tiếp Chiến Thuật
Chúc phúc bản thân và đồng minh tăng khả năng phòng ngự, lực tấn công 100 %, giảm sát thương nhận vào 50 %.
Cường Thân Giáp : Tạo ra hộ giáp bảo vệ bản thân và đồng minh
Năng lực của Vô Song...đã bao phủ toàn bộ Thanh Tuyền Trấn này rồi !!!
Ai nấy đều cảm thấy bản thân như được tiếp thêm sức mạnh, tăng thêm 200% công lực vậy.
- Các ngươi còn đứng đó ?
Đế Hoàng nhíu mày, đuổi người.Đám người này như được thức tỉnh, bảo nhau đi xuống bên dưới, tránh làm phiền 2 người.
Người nào người lấy nhân dịp này ra sức chém giết quái vật, Thiên Nhu cũng chẳng ngoại lệ.
Trải qua 1 đêm chém giết, đến khi mặt trời mọc mới như được bình an. Quái vật cũng ít hơn ban đêm nên dễ bề chém giết hơn.
- Được rồi, em cũng nghỉ ngơi thôi, bây giờ có lẽ bọn họ lo được.
Vô Song chạy tới bên cạnh hắn, Đế Hoàng khẽ cười, bế nàng ngả vào lòng mình mới chịu, Vô Song hôn hắn 1 cái mới chịu ngủ đi.
Chúc phúc đột nhiên không còn khiến vài tên đang được dịp ảo tưởng sức mạnh hóa sư tử thì co lại như cún con, suýt chút thì bị quái vật đánh chết.
Thiên Nhu trở lại phòng, thở dài.
~ Mấy trấn xung quanh mất hết rồi, thậm trí Lê Minh thành phía sau cũng suýt nữa thất thủ.
- Ha...không phải chuyện của chúng ta, ngươi không phải cũng đang trốn truy sát hay sao ?
Đế Hoàng vuốt ve Vô Song nằm trong lòng.
~ Nhưng nhìn bọn ...tôi không thể đứng nhìn...
Đế Hoàng cũng lười nói, âu yếm Vô Song trong lòng, lặng nhìn bên ngoài xác quái vật nằm la liệt, cũng có không ít kẻ chết, người bị thương.
Trời đột nhiên trở lạnh, gió tuyết thổi tới khiến ai nấy cũng ngỡ ngàng, đây chính là chuyện vô lí nhất , tuyết rơi ở 1 nơi trước đó còn nóng như đổ lửa !
~ Ưm...
Vô Song nằm trong lòng hắn , lười biếng, nhìn ra bên ngoài tuyết đã phủ trắng xóa nàng cũng bất ngờ, hắn lấy 1 chiếc áo choàng lông mà bao bọc lấy nàng.
Vô Song ôm lấy cổ hắn, dựa vào ngực hắn mà ngắm nhìn bên ngoài.
~ Có muốn em giúp bọn họ nữa không ?
- Thực sự thì không...
~ Nhưng nó sẽ phiền lắm, với lại, em thích được anh ôm thế này...
- Em còn chưa ăn gì đâu đấy ?
Nàng nhìn nơi bàn đã đầy ắp thức ăn vẫn được giữ nóng chỉ khẽ cười.
~ Thế nên sẽ không ai làm phiền được chúng ta lúc này...
Vô Song cười, Bất Bại Lĩnh Vực,Tiếp Chiến Thuật, Cường Thân Giáp chúc phúc xuất hiện lần nữa khiến ai nấy đều cảm thấy nhẹ nhõm đi phần nào. Hắn bế nàng trở lại bên bàn ăn, thức ăn nóng hổi vẫn còn nghi ngút khói.
Trong phòng nhỏ yên bình bao nhiêu thì bên ngoài khốc liệt bấy nhiêu.
Hôm qua là do hắn nổ súng dọn dẹp nguyên bầy lớn, hôm nay thì sẽ do bọn họ toàn bộ xử lí, được Vô Song chúc phúc bảo vệ nhưng thương thế vẫn là vô kể, nếu không có chúc phúc, sợ rằng nơi này đã bị quét sạch trước đó rồi.
Cầm cự tới khi trời sáng đã là bọn họ hết sức cố gắng rồi, người bị thương nhiều vô kể, dần dần có người bắt đầu chất vấn hắn, người sở hữu vũ khí mạnh mẽ lại không tham chiến.
Đối với hắn, bọn họ có nói gì thì hắn cũng bỏ ngoài tai, chỉ là Vô Song thì lại vô cùng tức giận.
~ Các ngươi đây là được nước làm tới ?
Nàng nhìn đám người thương thế đầy mình nhưng cũng chẳng thể đồng cảm nổi.
Đế Hoàng ôm lấy nàng vào lòng, thay vì phân bua, hắn ném cây súng ngắm tới trước mặt bọn chúng.
- Tự cho mình là giỏi, vậy thì sử dụng đi ?
Yêu cầu chỉ số của cây súng cao ngất ngưởng, trong đám người này may ra Thiên Nhu miễn cưỡng bắn được 1 phát, còn lại mãi mãi chẳng đủ !
Ai cũng bất ngờ, hắn đóng cửa cái rầm,bên trong ngồi ôm lấy Vô Song trong lòng.
- Chúc phúc của chúng ta đâu ? Hỗ trợ đâu ? Mục sư, ai là mục sư ?
Đám người nháo nhác bên dưới phân bổ vị trí, Đế Hoàng khẽ cười khinh, Vô Song cũng cười : " Anh không sợ bọn họ làm lên chuyện sao ? "
- Ồ, mỏi mắt chờ mong !
Hắn kéo Vô Song ngả vào lòng mình, đút cho nàng 1 miếng táo.
- Có thể sử dụng là 1 chuyện, còn phát huy nó lại là 1 chuyện khác.
~ Vậy chẳng lẽ không ai sử dụng được ư ?
- Có, cô gái tên Thiên Nhu đó có thể sử dụng được, chỉ là muốn phát huy sức mạnh, ngoại trừ anh và em ra chưa thấy ai...
~ Ân, vậy Thiên Nhu kia cũng tính là mạnh mẽ hơn người rồi...
- Ừ, có thể coi là vậy...
~ Ủa, bên ngoài có tiếp viện tới kìa anh...
Đoàn vệ binh thủ hộ đi tới tiếp viện, liền trở thành điều đáng mừng.Có tới 2000 vệ binh ,50 pháp sư, 20 mục sư chi viện !Thanh Tuyền Trấn giống như trở thành điểm tiền tiêu tiêu diệt quái vật, giảm thiểu gánh nặng cho thành Lê Minh.
Rất nhanh thôi trời đã tối rồi. Có điều, có thêm viện binh, ai nấy cũng đều tự tin hơn hẳn.Vệ binh chiến sĩ đều được rèn luyện mạnh mẽ hơn bình thường , lại có thêm pháp sư và mục sư cứu cánh không còn gì tyệt vời hơn.
- Đội trưởng đại nhân, ngài có thể sử dụng nó chứ ?
Cây súng được hiến lên, vừa cầm vào tay súng chưa được bao lâu đã cảm thấy sức lực sa sút, tinh thần mệt mỏi, đó chính là biểu hiện của việc vượt quá giới hạn.
Từng người đươc thử nghiệm trang bị, nhưng ai nấy cũng đều lắc đầu bất lực, đến khi Thiên Nhu cầm lấy, không có biểu hiện như bọn họ thì càng vui mừng.
- Cô làm chủ nhân tạm thời của nó đi...
Vị đội trưởng gật gù, tuy tham muốn chiếm đoạt, nhưng bây giờ nhiệm vụ quan trọng, còn mạng thì mới dùng được. Đợi nhiệm vụ kết thúc, chiếm đoạt cũng không muộn.
" Chủ nhân tạm thời ? "
Thiên Nhu nhìn cây súng, nàng có thể cầm được nó, nhưng phát huy được hay không là một chuyện, đã vậy, chủ nhân nó còn sống sờ sờ phía trên, uy lực khủng bố thế nào nàng cũng chứng kiến, thánh vật như thế này, nàng có đủ sức để phát huy ?
Tình thế cấp bách, nàng tạ lỗi với hắn sau vậy...
Màn đêm lần nữa buông xuống, ai nấy cũng tăng thêm mấy phần tự tin, cùng vệ binh dâng cao, đón đánh quái vật, pháp sư, mục sư được đẩy vào trong hỗ trợ và bảo vệ
Mưa giáo trên trời giáng xuống, thảm kịch kinh hoàng diễn ra trong chớp mắt, quái vật chưa tới mà chết thương phân nửa. Hàng ngàn mũi giáo băng như mưa trút xuống đội hình dàn trước, pháp sư, vệ binh, mục sư chết như ngả rạ.
Quái vật như lũ quét tràn tới.
Những người còn sống cuối cùng cũng chỉ biết thu nhỏ đội hình, hỗ trợ đồng đội mà không ngừng thối lui
- Siêu vũ khí, siêu vũ khí đâu....
Thiên Nhu bóp cò, ma lực trong người nàng như bị rút hết, cuối cùng tạo thành 1 luồng sáng bắn đi, chỉ thẳng 1 đường, nhưng không có uy lực như ai nấy nghĩ.
Làn sương đen cùng quái vật ập tới khiến người người tử thương, mục sư cứu trị không kịp, pháp sư không được bảo vệ thì còn chết nhanh hơn.
Một cuộc thảm chiến,, nghiêng hẳn về 1 phía mà !
Thiên Nhu cắn răng,đập cửa gọi lớn : "Đế Hoàng, Vô Song, cầu xin 2 người mau giúp bọn họ !!!Xin 2 người...cầu xin 2 người, hãy cứu bọn họ..."
Vô Song mở cửa, Thiên Nhu 1 thân bị thương tàn tạ ngồi trên vũng máu.
- Ta vốn dĩ không muốn Vô Song tham gia, bọn họ lại còn muốn kéo cả ta vào bằng được ? Ngu dốt ! Ngay cả bản thân cô cũng chẳng giữ nổi mạng ?Tham lam !Đừng để lòng tốt bị lợi dụng như thế chứ ? Còn cái nịt !
Thiên Nhu nắm chặt cây súng, cũng gục xuống vì mất máu quá nhiều.
~ Anh...
Hắn nhìn cô gái này, lại nhìn trời tuyết nhuốm đỏ bên ngoài , cười khẩy. Đế Hoàng cầm lấy cây súng tới bên cửa sổ.
- Em cứu nàng ta đi...
~ Vâng .
Vô Song bế nàng ta nằm lên giường, Thủy Liệu Thuật bao phủ, hồi phục toàn bộ thương thế, Vô Song tới bên cạnh hắn, nhìn chiến trận bên ngoài.
- Vẫn là phải trình diễn, để bọn chúng sáng mắt ra...
Hắn nâng lên khẩu súng, ma lực hội tụ, luồng đạn kèm theo lôi điện điên cuồng bắn đi.
Tia sáng hủy diệt lóe lên như ánh sáng thần thánh cứu rỗi trong đêm gió tuyết đỏ máu.
Quái vật bị biến thành tro kéo dài 1 đường, tới chân trời, nơi chân núi gần bìa rừng Rừng Tinh Linh còn có 1 quả cầu lửa sáng rực, kình khí như bão táp thổi bay cả người.
Hắn bồi thêm 2 phát nữa.
Bất Bại Lĩnh Vực
Tiếp Chiến Thuật
Cường Thân Giáp
Tiếp Tế Chiến Trường : Tăng khả năng hồi phục, chữa trị vết thương , nhận trạng thái tăng ích, miễn giảm hiệu ứng bất lợi.
Tới khi trời sáng, 2000 vệ binh chết mất 1500, pháp sư chết mất 32 người, mục sư chết mất 13 người.
Thật là thảm hại mà.
Thiên Nhu tỉnh lại, thương thế trên người cũng biến mất, biết ơn nhìn 2 người, cũng chẳng thể nói lên lời.
Binh đoàn tăng viện phái tới, nhìn Thanh Tuyền Trấn tan hoang, người chết la liệt thì ngạc nhiên.
Đội trưởng vệ binh cũng đã chết, vệ binh thương thế rất nhiều, người có thể chiến đấu chỉ còn 300, cộng thêm người tới Thanh Tuyền Trấn trước đó chưa nổi 500 người đủ sức chiến đấu.
- Tham kiến công chúa điện hạ...
Phó đội vệ binh cũng bị mất 1 cánh tay, quỳ xuống hành lễ được nàng ta đỡ dậy.
~ Đã xảy ra chuyện gì ?
- Chúng ta dâng cao đội hình, nhưng trúng phải băng thương, tử thương vô số, đội trưởng cũng vì đó mà chết, quái vật rất đông tràn tới, lại thêm tan rã đội hình...chết quá 3 phần...
Nàng nhíu mày, băng thương vẫn còn găm trên rất nhiều xác chết đã nói rõ điều đó.
~ Chẳng lẽ trước đó không có chuyện này ?
- Không phải không có, mà vốn là được bảo vệ, chỉ là làm người phật lòng, cái giá phải trả...
Ông lão lớn tuổi chống gậy đứng ra chính là ông chủ nhà trọ , tuy không có sức như trai tráng thanh niên, nhưng cũng là tận lực hỗ trợ, sống đến bạc đầu cũng gặp được nhiều người, cũng hiểu được nhiều người.
~ Ông có thể nói rõ hơn không ?
Ông lão gật đầu, chậm rãi kể ra khiến người người cảm thấy hổ thẹn.
94
2
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
