Chương 19 - Lũng đạo hữu đến thăm (2)
Hàm ý trong lời Liêu Chưởng quỹ rất rõ ràng—Tần Minh hiện có Thú Nha Mễ sắp thu hoạch, nếu dùng nó làm điều kiện trao đổi thì có lẽ sẽ thuyết phục được đối phương.
Để đáp lại tin tức này, hắn cũng đồng ý nếu đến lúc đó Thú Nha Mễ chín thì sẽ bán một phần cho Tụ Hiên Các.
Giao dịch hoàn thành.
Đôi bên đều vui vẻ.
Vừa bước ra khỏi cửa tiệm.
Hắn liền bắt gặp một đội tuần tra của Linh Vũ Môn đang hối hả tiến ra ngoài phường thị.
Bộ dạng nghiêm trang, khí thế bức người.
"Vị đạo hữu này, xin hỏi đã xảy ra chuyện gì vậy?" Tần Minh thuận miệng hỏi một người qua đường đang xem náo nhiệt.
"Dường như nghe nói là đi săn yêu thú thì phải?"
"Nhưng đạo hữu cứ yên tâm, bên trong phường thị vô cùng an toàn, dù là yêu thú Trúc Cơ Kỳ cũng không thể phá vỡ trận pháp phòng hộ Nhị giai của phường thị."
"Đạo hữu chỉ cần đừng chạy lung tung là được."
Tần Minh trầm ngâm suy nghĩ.
Sau đó, hắn đi đến nhà họ Nguyễn ở khu Đông phường thị theo chỉ dẫn của Liêu Chưởng quỹ.
Thế nhưng khi đến nơi, hắn phát hiện cửa lớn nhà họ Nguyễn đóng chặt.
Một tu sĩ sống gần đó nói với hắn rằng Nguyễn đạo hữu đã ra ngoài làm việc, phải ba đến bốn tháng nữa mới trở về.
Tần Minh đành bó tay, chỉ có thể đợi thêm một thời gian rồi quay lại...
Khu nhà lá.
Chiều muộn.
Bên trong căn nhà, Tần Minh đang chuẩn bị bữa tối nhưng tâm trí có phần lơ đãng.
Thanh Dương phường thị tuy an toàn thật nhưng phạm vi của trận pháp phòng hộ lại không bao trùm đến khu nhà lá này!
"Cộc cộc cộc!"
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, kéo hắn khỏi dòng suy nghĩ.
Tần Minh cảnh giác mở cửa.
Người đứng trước cửa lại là Lũng đạo hữu.
Quả thực là hiếm có!
"Tần đạo hữu, nghe nói sản lượng và chất lượng Linh Mễ của ngươi không tệ, ta muốn thu mua một ít."
Lũng đạo hữu đi thẳng vào vấn đề.
Tần Minh cân nhắc một chút rồi nặn ra một nụ cười: "Không sai, dạo gần đây sản lượng Linh Mễ cũng ổn, nhưng phần lớn đã bán ra rồi."
Lũng đạo hữu nghe vậy, nhíu mày, nhưng vẫn giữ thái độ ôn hòa: "Không biết Tần đạo hữu còn lại bao nhiêu? Ta bao nhiêu cũng thu hết, hơn nữa sẽ mua theo giá thị trường trong phường thị."
"Lũng đạo hữu, tại hạ có nghe nói giá Linh Mễ trong phường thị hai ngày nữa sẽ tăng khoảng năm thành." Tần Minh hơi chần chừ.
Hắn không muốn đắc tội vị tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ này nhưng cũng không muốn bị ép mua rẻ bán rẻ.
Lũng đạo hữu rõ ràng sững lại, bắt đầu quan sát Tần Minh kỹ hơn.
Tin tức về việc giá Linh Mễ tăng, số người biết đến rất ít.
Dù rằng vài ngày nữa tin tức này cũng sẽ lộ ra nhưng hiện tại trong Thanh Dương phường thị, chỉ có một số ít tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ và vài thế lực mới nắm rõ.
"Tần đạo hữu, tin tức của ngươi linh thông đấy."
"Nếu đã vậy, ta sẽ mua theo giá tăng, đạo hữu thấy sao?" Lũng đạo hữu dứt khoát nói.
Tần Minh nghe vậy, gật đầu đồng ý: "Hiện tại ta còn khoảng năm mươi cân có thể bán, nhiều hơn thì không có, phải đợi vụ mùa sau."
Sau khi giao dịch xong.
Lũng đạo hữu vội vàng rời đi.
Tần Minh cũng không dám thực sự đắc tội y.
Dù sao, cả khu hẻm này đều do y quản lý.
"Haizz, ngay cả tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ cũng bắt đầu chuẩn bị, xem ra thời thế thực sự sắp thay đổi rồi."
"Giá Linh Mễ tăng là chuyện tốt đối với ta."
"Nhưng điều đó cũng có nghĩa là môi trường xung quanh ngày càng khắc nghiệt hơn..."
...
Tần Minh ăn một bữa cơm Linh Mễ.
Sau đó, hắn trở về phòng ngủ, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, bắt đầu vận chuyển Trường Xuân Công.
Trong thức hải của hắn vẫn còn hai dòng Pháp lực yếu ớt.
"Chính là hôm nay!"
Tần Minh khẽ động tâm niệm, một dòng Pháp lực yếu ớt lập tức biến mất.
Pháp lực trong đan điền bắt đầu vận chuyển qua từng chu thiên.
Không ngừng rửa sạch và mở rộng kinh mạch.
Cuối cùng!
"Ầm!"
4
0
3 ngày trước
11 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
