ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4 - Trúc Mã Trục Mã - Chương 4

Mình nhất định là điên rồi, điên rồi, điên rồi! Lí Thời rít gào ở trong lòng, đã liên tục hai tuần rồi, mỗi ngày tối nào cậu cũng không tự chủ được gọi điện thoại tới công ty bảo hiểm XX kia, ngay cả cô gái lễ tân cũng có thể nghe ra giọng cậu, còn chưa kịp nói gì đã trực tiếp chuyển máy cho 921!

“Xin chào, cái kia, chính là tôi…”

“Vâng, tôi biết, ngài cần giúp gì ạ?”

🔥 Đọc chưa: Nhất Diệp Chướng Mục ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Một lần nữa Lí Thời cảm thán 921 thật là tốt bụng, dưới sự quấy rối liên tục của cậu mà vẫn dịu dàng đáp lời như thế.

“Alo? Ngài còn ở đó không?”

“A, có…”

“Hôm nay làm sao vậy? Máy tính hỏng hay cống thoát nước không thông?” Trần Duy Mặc trêu ghẹo.

“Không, không có…” Lí Thời đột nhiên không biết nói cái gì, lí do có thể dùng được mấy ngày nay cậu đều dùng hết rồi.

🔥 Đọc chưa: Cửu Liên Hoàn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Lí Thời, ngày mai không nên gọi tới đây nữa.” Sau một khoảng trầm mặc, Trần Duy Mặc nói.

“Vì sao? Anh đã bảo có chuyện gì có thể tới tìm anh mà.”

“Từ ngày mai tôi sẽ không làm việc ở đây nữa.”

“Vì sao… Bởi vì tôi sao? Xin lỗi, tôi quấy rầy anh, sau này sẽ không thế nữa. Anh đừng vì việc nhỏ ấy mà đổi việc…”

“Không phải như cậu nghĩ.”

“Chẳng là vì tôi nên anh bị đuổi việc sao?”

“Lì Thời…” Trần Duy Mặc bắt đầu bội phục sức tưởng tượng vô hạn của Lí Thời.

“Xin lỗi… tôi, tôi chỉ là…” Lí Thời cảm thấy tự trách sâu sắc.

🔥 Đọc chưa: Hư, Phi Lễ Vật Thị ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“159XXXXXXXXXX” Trần Duy Mặc đọc ra một dãy số.

“Hả?”

“Số di động của tôi.”

“Anh, anh nói quá nhanh, tôi không nhớ được.”

“Không sao, lát nữa tôi gửi cho cậu.”

🔥 Đọc chưa: Phong Khởi Đích Nhật Tử ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“A… Như vậy sao có thể, tùy tiện gửi số cho người lạ.”

“Tôi biết tên cậu, cũng biết số điện thoại của cậu, biết mật mã khởi động máy tính cùng loại đường ống nước trong nhà cậu, đây mà coi là người xa lạ sao?”

Lí Thời nhất thời không nói nên lời.

“Tôi không làm việc ở đây nữa là vì hết hạn hợp đồng rồi. Tôi chỉ làm công ở đây lúc nghỉ hè thôi. Cũng không phải vì cậu nên mới nghỉ việc. A, tan làm rồi, tôi ngắt máy trước, có việc cứ gọi điện thoại di động cho tôi. Hẹn gặp lại.”

“Hẹn gặp lại.”

Giữa lúc Lí Thời đang ngây người ngắm di động, một cái tin nhắn được gửi tới:

🔥 Đọc chưa: Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

159XXXXXXXXX

Trần Duy Mặc.

“Hóa ra anh ấy tên là Trần Duy Mặc… Duy Mặc, Duy Mặc~ Tên cũng dễ nghe như giọng nói của anh ấy vậy~” Lí Thời không giữ chút hình tượng nào ôm điện thoại lăn qua lăn lại trên giường lớn chuyên dụng cho đồ ham ngủ như cậu.

2

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.