ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6 - Tận Thế 2

Chương 4: Tận Thế 2.

Trôi qua thật lâu sau, Trương Lực ngồi thất thần trước màn hình máy quay an ninh mà nhìn cảnh tượng như địa ngục trần gian đang diễn ra trong khu Hướng Dương.

Vô số người đồng tử trắng rã, khuôn mặt lở loét toàn là máu đỏ nhỏ giọt từ miệng thấm ướt đẫm vạt áo, lông tóc trên người bọn họ đã rụng đi cả mảng lớn làm trơ ra cái đầu trọc lốc. Có người thiếu cái tay, thiếu cái chân, hay thậm trí là mất đi cả một mảng nội tạng ở bụng, thế nhưng dù cơ thể có bị như vậy mà người người này vẫn còn sống và di chuyển được.

Không! Không có khả năng đấy!

🔥 Đọc chưa: Vạn Giới Thiên Châu ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tất cả bọn họ đều đã chết, đã biến thành zombies.

Điều này nói ra thật vô lý nhưng đây là lời giải thích duy nhất.

Đây là Tận Thế! Thứ chỉ xuất hiện trong những bộ phim hay sách truyện nay đã diễn ra ngoài đời thực.

Đám zombies điên cuồng đuổi theo những người sống sót, có kẻ chạy chậm liền bị bắt được, sau đó là mười mấy con zombies lao vào cắn xé cho đến chết trong cơn đau đớn vô vọng.

Máu huyết nội tạng rơi khắp nơi trên mặt đất, tiếng người kêu cứu hòa trộn với tiếng la hét thống khổ vang thấu cả không gian.

Trương Lực sợ hãi nhưng hơn hết là lo lắng cho người thân ở dưới quê, không biết nơi đó mọi người có xảy ra chuyện gì hay không? Lòng nóng như lửa đốt khiến cậu đứng ngồi không yên, vội vàng cầm điện thoại lên gọi về nhà.

Đi qua mười mấy giây dài dằng dặc như chờ đợi cả chục năm, đầu bên kia điện thoại rốt cuộc cũng có người nhấc máy, là âm thanh kinh hỉ của mẹ Trương Lực: "Tiểu Lực, là con sao?"

🔥 Đọc chưa: Hack Game Nào ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nghe được giọng ấm áp quen thuộc của bà khiến Trương Lực mừng như điên nhưng sau đó lại lo lắng gấp gáp hỏi: "Mẹ ở nhà mọi người vẫn an toàn chứ?”

“Cả nhà vẫn khỏe, có chuyện gì thế con trai?”

“Hiện tại con không có thời gian giải thích. Mọi người tuyệt đối không được rời khỏi nhà, bên ngoài lúc này rất nguy hiểm. Cả ba với em gái nữa, khóa chặt cửa ở yên trong nhà, mặc kệ ai gọi cũng đừng mở. Con sẽ nghĩ biện pháp về nhà, muộn nhất là một tháng liền trở về."

"Lại là bọn xã hội đen trước kia sao? Đừng lo con trai, hiện tại cả nhà ta đang ở…" Mẹ Trương Lực đối với lời nói của cậu có chút lo lắng cùng khó hiểu, định nói mấy lời để con trai yên lòng thì bị ba cậu cắt ngang.

"Mẹ nó đi sang nhìn Tiểu Yến đi, đưa điện thoại đây nào." Nói đoạn ông đã đoạt điện thoại từ tay của bà rồi đưa lên tai nói: "Tiểu Lực đấy à, chúng ta hiện tại đều ổn cả, con cứ đi theo Tân Ca mà làm việc, không phải lo lắng gì hế..."

Tút...Tút... Tút... Tút... Tút... Tút...

"Ba nghe con nói đã, Ba!…"

Trương Lực bất ngờ mất liên lạc, cậu ấn gọi lại nhưng cũng chỉ nghe được âm thanh tổng đài thông báo không thực hiện được cuộc gọi.

"Chó chết! Sao lại không gọi được!"

Trương Lực tiếp tục cố gắng gọi cho mấy người quen khác hay thậm chí là cả đường dây nóng của cơ quan cảnh sát cũng đều không thực hiện được, cậu nóng nảy ném bay chiếc điện thoại đi rồi ngồi phịch xuống nền nhà ôm đầu mắng chửi.

Qua một lúc bình tâm lại, Trương Lực cuối cùng cũng chấp nhận tình huống hiện tại. Lúc này cậu đã tỉnh táo để suy nghĩ kế hoạch.

“Trước tiên là phải sống sót sau đó là tìm cách trở về nhà.”

🔥 Đọc chưa: Hải Tặc Chi Chí Tôn Đế Hoàng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Và để sinh tồn được trong tận thế thì hai thứ nhất định phải có đó chính là vũ khí và vật tư. Trương Lực đẩy ghế sofa ra rồi lật tấm thảm dưới nền nhà lên ném qua một bên, ở bên dưới vậy mà xuất hiện một cái hố nhỏ được che đậy bằng hai ba tấm gỗ mỏng.

Trương Lực dọn dẹp mấy tấm gỗ để qua một bên, sau đó kéo từ dưới hố lên một cái rương sắt khá to hơi có chút rỉ sét bởi thời gian, cậu ngắm nhìn nó không nhịn được nhớ lại một đoạn thời gian mấy năm trước.

Năm ấy khi còn đang học cấp ba, Trương Lực là một thằng nghiện nét cực nặng. Cậu thường xuyên trốn học đi chơi net, có lúc đỉnh điểm cậu còn biện lý do nằm viện để nghỉ học cả một tháng trời.

Tất nhiên là đi đêm lắm cũng sẽ có ngày gặp ma, lúc ấy thấy Trương Lực thường xuyên có biểu hiện lạ nên ba cậu đã gọi điện để hỏi thăm giáo viên chủ nhiệm về tình hình học tập dạo này của cậu.

Mọi chuyện lúc đó mới vỡ ra, ba Trương Lực chưa từng đánh cậu bao giờ, lần đó chính là lần đầu tiên, nhưng cậu đâu có biết được rằng đánh con một thì ba mẹ đau mười.

Trương Lực rất tức giận uất ức.

Và rồi... cậu bỏ học, đi tham gia với mấy đám thanh niên xấu trong làng.

Những năm sau đó cậu từng gia nhập rất nhiều băng nhóm đâm thuê chém mướn, cướp giật, đòi nợ… Tuy chưa có cấu kết gian thương đại đạo, buôn bán vũ khí, hiếp dâm con heo, đẩy bà già xuống biển, nhưng chuyện xấu cậu làm cũng chẳng ít.

🔥 Đọc chưa: Sủng Vật Tiểu Tinh Linh Chi Lưu Thanh ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ba mẹ khuyên can hết lời nhưng do đang trong cái độ tuổi nổi loạn thích phản nghịch ấy nên cậu đã hoàn toàn bỏ ngoài tai, điều đó làm cho hai người họ rất thương tâm, mẹ cậu đã đổ bệnh và phải nhập viện điều trị trong thời gian dài.

Ngồi trong bệnh viện chăm sóc mẹ lúc đó Trương Lực mới nhận ra mình đã sai rồi, cậu vô cùng ân hận rồi từ lúc ấy cậu quyết tâm rửa tay gác kiếm. Nhưng như mọi người đều biết, giang hồ dễ vào khó ra, đám côn đồ trước kia luôn thường xuyên tìm đến làm phiền khiến cậu không thể làm công việc gì được. Thậm chí chúng rất nhiều lần tới cửa hàng cửa gia đình cậu trên thị trấn phá rối.

Trương Lực đành trốn khỏi quê hương, thay đổi cuộc sống làm một cái thiện lương người...

"Đã dự định là sẽ vĩnh viễn chôn chặt đoạn kí ức này đi rồi mà… Ài~" Cậu thở dài than vãn một câu, khóe mắt bất giác lại có chút ẩm ướt cay cay.

Mở rương ra bên trong lộn xộn đủ thứ đồ đạc bọc bằng giấy báo, có sách vở khung ảnh, mấy tấm poster nhóm nhạc thần tượng Kpop... Nổi bật nhất có hai cái gói to dài thì lại dùng vải đen buộc rất kỹ. Trương Lực cẩn thận từng li từng tí nhấc chúng lên gác trên đùi mình sau đó khai mở từng cái nút thắt một, động tác của cậu vẫn cứ nhàn nhã chậm rãi như thế.

Khai mở lớp giấy dầu cuối cùng, bên trong liền xuất hiện hai thanh vũ khí lạnh.

"Thật lâu rồi không gặp. Chiến hữu!"

Trương Lực dùng tấm vải sạch, nhẹ nhàng lau thanh Katana đen tuyền trong tay như đang vuốt ve người tình trong mộng của mình đồng dạng, xong cậu lại chuyển qua chiếc rìu thép với tạo hình giống như trong game CF.

🔥 Đọc chưa: Phong Vân Chi Băng Phong Vương Tọa ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cả hai thanh vũ khí này đều đã được mài giũa, chúng vẫn vô cùng sắc bén sau khoảng thời gian dài không sử dụng.

Vũ khí đã có nhưng cậu cũng chưa có lập tức xông ra ngoài, từ camera an ninh thấy được bên ngoài du đãng quái vật nhiều lắm. Kiểm tra một hồi mới tìm được một tuyến đường an toàn để chạy tới tòa khách sạn.

Vì sao chọn nơi đây à? Đơn giản là bởi nơi đây cậu nhìn thấy được một tấm băng rôn có ghi dòng chữ "Khu vực an toàn", đây không phải là đám zombies có thể làm ra được. Chỉ có thể là con người, mà lại khách sạn trung tâm cũng là nơi ở của phần lớn đội bảo an khu Hướng Dương.

36

1

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.