Chương 1 - Khúc nhạc dạo
Tháng sáu tại Bắc Thành
Tiếng sấm từ buổi chiều kéo dài đến choạng vạng tối, nhưng lại không mưa.
Trước cửa biệt thự Kiều gia, An Nhiên mặc đồng phục cao trung, không ngừng vươn tay đập cửa.
“Kiều Ngự Nhân, Kiều Ngự Nhân, anh mau cứu mẹ em, cầu xin anh cứu mẹ của em đi.”
An Nhiên khóc đến không kiềm chế được. Không biết là bởi vì lạnh hay vì đau.
Rất nhanh, cửa lớn biệt thự mở ra, hai người đàn ông cao lớn đi ra.
An Nhiên run rẩy nhỏ giọng: “Tôi...tôi muốn gặp Kiều Ngự Nhân.”
“Tiểu thư mời vào.”
An Nhiên nhanh chóng bước chân vào biệt thự. Rất nhanh cô bị đưa đến một căn phòng trên tầng hai.
“Thiếu gia ở bên trong, cô vào đi.”
An Nhiên nhìn hai người đàn ông, bỗng nhiên cảm thấy không đúng.
Ngự Nhân từng nói, nhà anh ấy có đến mấy chục người hầu. Nhưng mà từ lúc cô đến, ngay cả một người cũng không có.
Cô sợ hãi nuốt một ngụm nước bọt.
Không đợi cô phản ứng, hai người đàn ông kia đã mở cửa, đẩy mạnh cô vào trong phòng.
Cửa đóng mạnh kêu rầm một tiếng.
Trong phòng là một mảnh tối đen.
Cô dựa lưng vào cửa, không dám nhúc nhích.
“Ngự....Ngự Nhân anh...anh ở đâu? Là em...An, An...”
Cô còn chưa dứt lời cổ tay bỗng dưng bị nắm lấy, sau đó cả người rơi vào một cái ôm rắn chắc.
Cô sợ hãi giãy giụa, nhưng đều không có tác dụng, bởi vì người cô đều bị giam cầm lại.
Cả người xoay tròn, sau đó bị bế lên, ném vào một cái giường lớn.
Cô giãy giụa muốn thoát thân, nhưng bóng đen kia căn bản không cho cô cơ hội.
Xé rách quần áo của cô, áp chế cô không thể nhúc nhích được chút nào.
“Đừng...buông tôi ra, anh là ai, buông tôi ra. Tôi cảnh cáo anh, đây là phạm pháp.”
Tiếng hít thở của đàn ông bên tai, nụ hôn rơi xuống trên môi. Cho dù cô có giãy giụa thế nào cũng tránh không thoát.
Trong bóng đêm, tay cô thoát ra được, sờ đến một cái gạt tàn thuốc. Bất chấp sợ hãi, cô cầm cái gạt tàn thuốc lên, đánh mạnh vào đầu đối phương.
Đối phương bị đánh đột nhiên ngẩn người ra.
Nhưng rất nhanh hắn đã đoạt được gạt tàn thuốc trong tay cô ném qua một bên, rồi hung hăng xé quần áo của cô.
Không một chút dịu dàng, An Nhiên bị hắn mạnh mẽ cướp đi lần đầu tiên.
Giống như ác mộng, người đàn ông kia, tra tấn cô suốt vài tiếng đồng hồ, không biết mệt mỏi.
Cô từ trong căn phòng tối đen kia quần áo không chỉnh tề chạy đi, toàn bộ biệt thự Kiều gia vẫn như cũ không có ai cả.
Ngoài cửa đã mưa to không biết từ khi nào.
Cô cũng không có thời gian lo lắng, chạy vụt vào trong mưa, một đường chạy đến dưới cầu vượt.
Lúc này, dưới cầu vượt có một người phụ nữ đang nằm, nước mưa trên mặt đất tích tụ không biết đã bao lâu.
An Nhiên xông lên phía trước, quỳ gối bên cạnh người phụ nữ, ôm bà ấy lên.
“Mẹ, mẹ, trời mưa sao mẹ lại không tránh đi, mẹ...”
Người trong lòng thân thể lạnh ngắt, nghe được giọng nói của cô, cũng không mở mắt ra.
“Mẹ...mẹ tỉnh lại đi, mẹ đừng đi, đừng bỏ rơi con, con sai rồi, con không nên rời khỏi mẹ, con sai rồi, cầu xin mẹ mở mắt ra đi”
Nhưng mà, đáp lại cô chỉ có tiếng mưa rơi và sấm chớp.
Mẹ sẽ không bao giờ mở mắt nhìn cô nữa, cô biết, cô đã không còn mẹ nữa rồi.
An nhiên nắm chặt lấy bàn tay, nhớ lại trước khi cô rời đi, mẹ cầm tay cô nói:
“Nhiên Nhiên, mẹ chịu không nổi nữa.”
“Mẹ, vậy con đi tìm người cứu mẹ, con nhất định sẽ cứu mẹ, con còn chưa nói cho mẹ biết, con có bạn trai, là Nhị thiếu gia Kiều gia Nam thành, Kiều gia quyền thế ngất trời, nhất định có thể cứu mẹ. Con sẽ không để mẹ rời xa con đâu, mẹ không được đi, mẹ đi rồi, sẽ không còn ai yêu thương con nữa.”
“Nhiên Nhiên, con nghe mẹ nói, mẹ đi rồi, sẽ không liên lụy đến con nữa, con phải rời khỏi nơi này, rời khỏi An gia, đừng bao giờ trở về, quên mẹ, quên người An gia đi, quên toàn bộ ký ức ở Bắc thành này đi. Đừng giống như mẹ, con phải tìm một người yêu thương con, đối xử với người đó thật tốt, cùng người đó kết hôn, sinh con, sống cuộc sống bình thường, không lo không nghĩ, con phải thật hạnh phúc nhé.”
An Nhiên ở dưới làn mưa tầm tã, ôm thi thể mẹ đã lạnh ngắt ngồi suốt một đêm.
“Mẹ, con đồng ý với mẹ, sau khi xử lý cả nhà An Triển Đường, con sẽ rời khỏi nơi này, không bao giờ trở lại nữa.”
77
0
1 tháng trước
3 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
