ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 23 - Acmônica Buồn

Lúc chú Đàn tặng thằng Tường chiếc kèn lá dứa, chưa xảy ra chuyện thầy Nhãn hầm hầm cầm roi đi kiếm chú và chị Vinh.

Khi biết bữa đó thằng Tường vô cớ lãnh một roi đau thấu xương, mặt chú Đàn buồn thiu.

🔥 Đọc chưa: Anne tóc đỏ làng Avonlea ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Chú lại xoa đầu thằng Tường:

- Tội con quá!

Giọng chú bùi ngùi, nghe như tiếng than.

Chú nói với Tường nhưng không nhìn nó, ánh mắt chú đong đầy phiền muộn và đang lang thang đâu đó ngoài rặng tre xa. Gương mặt chú hằng ngày vui tươi là thế, bỗng trở nên khắc khổ, những đường nét sinh động đột ngột cứng lại, như làm bằng gỗ.

🔥 Đọc chưa: Tôi Đã Nói Rồi, Tôi Là Con Gái! ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tôi ngồi bên cạnh, không dám nhìn chú, cũng không hé môi tiếng nào. Tường cũng thế, nó bắt chước chú Đàn mơ màng thả mắt ngoài xa xăm.

Một bầu không khí khắc khoải bao quanh ba chú cháu khiến ngực tôi nặng chình chịch.

Đột nhiên tiếng kèn acmônica cất lên.

- Hay quá! - Tiếng Tường reo khẽ - Chú thổi kèn cho tụi con nghe đi.

Tôi hớn hở:

- Lâu quá không thấy chú thổi acmônica.

Nhưng nghe chú Đàn thổi kèn một hồi, lòng tôi lại xẹp ngay xuống. Tiếng kèn của chú bữa nay nghe buồn da diết, chẳng giống mọi ngày.

🔥 Đọc chưa: Tình Yêu Bang Chủ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tiếng kèn nỉ non, như oán trách ai đó. Chắc chú Đàn đang nghĩ đến mối tình trắc trở với chị Vinh. Chị Vinh và chú yêu nhau, nhưng thầy Nhãn không muốn chị Vinh lấy chồng cụt tay.

Tôi bỗng buột miệng:

- Chú đừng thổi kèn nữa.

Tường cũng nói:

🔥 Đọc chưa: Công Chúa Quỷ Dữ, Liệu Tôi Có Thể Yêu Em Lần Nữa? ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Nghe buồn quá, chú ơi!

Chú Đàn nhét cây kèn vào túi áo:

- Ờ, chú không thổi nữa. Để chú kể chuyện ma cho các con nghe.

Lúc đó là buổi chiều. Chuyện ma nghe ban đêm mới thích. Nhưng tôi và Tường vẫn hào hứng:

🔥 Đọc chưa: Hạt Mưa Ngày Ấy ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Đúng rồi đó. Chú kể chuyện thằng Sơn thức dậy thấy chiếc áo màu trắng biến thành màu hồng đi, chú!

Thế là chú Đàn lại quấn ống tay áo vào cánh tay cụt, một động tác quen thuộc trước khi chú tằng hắng hai ba tiếng để lấy giọng:

- Tụi con cũng biết rồi đó, nhà ông Ba Huấn là ngôi nhà lầu hai tầng…

27

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.