ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Kẻ Vô Dụng

[Main]

Yolo, xin chào các bạn, tôi là Gabriel, 17 tuổi, học sinh năm hai trung học. Và tất nhiên tôi cũng chẳng có gì nổi bật, chỉ túm lại hai chữ “bình thường”.

Cái hoàn cảnh bây giờ của tôi có chút đặc biệt, hiện giờ tôi đang phải trèo lên cây cổ thụ để tránh con vật đang luẩn quẩn dưới gốc cây. Cho mọi người biết thì con vật phía dưới khá giống gấu nhưng kích thước thì hơn hẳn những con gấu bình thường, nó tầm cỡ một con voi, có gai chạy dọc sống lưng, móng vuốt sắc bén, răng nhọn khá lớn có thể thấy rõ, nhìn thôi cũng biết ăn một phát cắn thì chỉ có chết. Nói đến đây thì chắc các bạn cũng hiểu sao tôi phải tả con vật phía dưới rồi chứ?

Well, đúng đấy, tôi đã bị dịch chuyển sang thế giới khác. Ờm…mà nó cũng chẳng có gì mới lại so với mấy truyện xuyên không. Đại khái là thế này, tôi đang ở trường và “Bụp”, “ánh sáng chói lóa, xóa bóng tối quanh đây” và khi tỉnh giấc tôi đã thấy mình ở trong tòa lâu đài cũng với các bạn trong lớp.

Đứng trước mặt mọi người là một cô gái mặc váy đeo vương miện rất xinh đẹp mà tôi chưa từng thấy bao giờ thấy được. Và tiếp theo cô ta nắm hai tay trước ngực và trưng đôi mắt lấp lánh, chúa ơi ngực gì bự vậy trời, cô gái nói ” Các anh hùng, làm ơn hãy cứu lấy thế giới” hay đại loại thế đó. Và trong khi đó cô ấy làm câu chuyện trở nên bi đát bằng ánh mắt như sắp trực trào nước mắt. Tên Micheal người nổi nhất trường đồng ý với cô gái bằng câu nói chắc chắn như đinh đóng cột [Honey, để đó cho anh, anh sẽ cứu thế giới này cho cưng]. Ah shit, kịch bản thế đó.

Tiếp đó mọi người được cô công chúa dẫn đến một phòng lớn khác, có khá nhiều lính canh gác ở đó. Giữa phòng xuất hiện một người đàn ông tuổi khá cao khoác trên mình bộ đồ gióng Giáo Hoàng tự xưng là Seti đại diện cho thần Sáng Tạo-Iris, ông ta chỉ vào viên đá lớn giữa phòng và giải thích rằng. Thế giới này tồn tại khái niệm về cấp độ và bảng trạng thái, ngay từ khi sinh ra các sinh vật đều có khởi đầu là lv1 và thăng cấp bằng điểm kinh nghiệm. Tại nơi này điểm kinh nghiệm có thể kiếm bằng cách săn ma thú. Nhưng ma thú rất nguy hiểm không thể đánh bằng cách thông thường chỉ có những người mang trong mình kỹ năng nhận được từ các vị thần thì mới có thể đánh ma thú. Từ các kỹ năng của thần mà chia ra các nghề: Chiến Binh, Hiệp Sĩ, Thợ Săn, Sát Thủ, Pháp Sư, Mục Sư, Cung Thủ,…Đặc biệt vì chúng tôi là người được triệu hồi nên chỉ số sẽ cao hơn người ở đây gấp 3 lần.

Sau khi giải thích xong, Seti mời từng người chạm tay vào viên ngọc để xác định nghề. Micheal xung phong lên đầu tiên và đương nhiên với một người nổi bật, hắn nhận được nghề Hiệp Sĩ đúng với suy nghĩ của tôi. Như một niềm cảm hứng bất ngờ, đám bạn tôi bắt đầu hứng khởi, rất nhanh đã đến lượt cuối cùng là đến lượt của tôi. Tôi xác định được lớp tôi có 22 người và có 4 Hiệp Sĩ, 4 Chiến Binh, 3 Mục Sư, 5 Pháp Sư, 2 Thợ Săn, 3 Cung Thủ và không có ai vào nghề Sát Thủ. Tôi chạm tay vào viên ngọc nhưng nó chỉ sáng một vài giây rồi tắt ngủm mà không hiển thị thông báo tôi vào nghề gì. Thật quái lạ.

Tôi liếc sang Seti và cô công chúa bất giác tôi thoáng thấy được vẻ không hài lòng của Seti và ánh mắt có vẻ như khinh thường từ cô công chúa. Seti vỗ tay thay lời nói.

“Việc xác định nghề đã xong. Chắc bây giờ mọi người đã đói và mệt, mời các anh hùng dùng bữa.”

Seti ra dấu cho người tùy tùng đằng sau dẫn chúng tôi đi nhưng khi tôi lững thững đi sau cùng thì hai người lính liền túm tay tôi giữ chặt lấy. Tôi khó hiểu nhìn sang cô công chúa vẫn giữ nụ cười nhã nhặn vừa nói thầm với Seti xong. Seti đến gần nói với tôi.

“Vì ngài rất đặc biệt nên chúng tôi làm với ngài vài thứ” Nói xong Seti ra dấu cho hai người lính đang giữ tay tôi. Lập tức tôi bị trùm kín mặt rồi lôi đi, tôi không biết là bị đưa đi đâu nhưng khá chắc là bị đưa ra khỏi cung điện khá xa. Một lúc lâu tôi được cởi khăn trùm, tôi nhận ra mình đang bị đưa đến khu rừng rộng lớn. Tôi ngơ ngác nhìn xung quanh rồi nhìn một tên lính có vẻ là người cầm đầu. Hắn khinh bỉ nhìn tôi và bất ngờ lên gối thúc vào bụng, một cơn đau ập đến khiến tôi muốn nôn mọi thứ ra ngoài. Tôi đau điếng ôm bụng, hóa ra tôi là người không nhận được kỹ năng từ thần linh.

🔥 Đọc chưa: Đế Vương Chiến Ký ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Phế vật, mày nên cảm ơn công chúa vì đã không cho mày một Hỏa Cầu. Giờ thì…”

Ngay khi hắn chuẩn bị nói ”Chết đi” thì từ đâu đó xuất hiện tiếng gầm của thú, một trong năm tên lính biến sắc vội nói.

“Đội trưởng, là tiếng của Sư Hùng”

“Sư Hùng? Loài đó chỉ sống ở Galia sao lại đến đây được?”

“Tôi không biết nhưng tiếng vừa rồi là của Sư Hùng”

Rồi tiếng gầm gừ tuy phảng phất nhưng càng lúc càng gần càng rõ ràng, tiếng cành cây gãy nát xuất hiện. Tôi cảm nhận được cái chết đang đến gần.

“Đội trưởng, tính sao đây, một con Sư Hùng phải có một tiểu đội may ra mới hạ được nó, chúng ta chỉ có năm người”

Một bóng hình đen to lớn xuất hiện.

Thế đấy, sau đó cả năm tên kia bị giết một cách dã man và tôi may mắn trèo được lên cây. Ngó xuống dưới con Sư Hùng vẫn quanh quẩn ở đó, mẹ nó chứ, lì vãi. Điện thoại thì hết pin nhưng dù có pin cũng không giải quyết được vấn đề ở đây. Tôi liền mở bảng trạng thái.

Status

Tên: Gabriel

Cấp độ: 1

Nghề : ???

Trạng thái: Mệt mỏi

Thể lực: 10

Sức mạnh: 10

Ma lực: 10

Tinh thần: 10

Linh hoạt: 10

May mắn: 3(các ma thú không có chỉ số này)

Kỹ năng: Giám định, kiếm một tay(sơ cấp)

Thiên phú: Hấp thụ(giới hạn:10%)

🔥 Đọc chưa: Thiên Địa Thần Vật ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

!Có thông báo!

Oh shit, chỉ số quái gì yếu thế này và cái thiên phú hấp thụ giới hạn 10% là hấp thụ cái gì. Lại nhìn xuống con Sư Hùng, tôi liền thử khởi động [Giám Định] xem có tác dụng gì, lập tức bảng thống báo chỉ số con Sư Hùng hiện ra.

Tên: Sư Hùng

Trạng thái: Rất khỏe mạnh

Cấp độ: 70

Thể lực: 5300

Sức mạnh: 4500

Ma lực: 800

Tinh thần: 2400

Linh hoạt: 2100

Kỹ năng: Vô hình trảo, tăng cường sức mạnh.

Tắt bảng trạng thái Sư Hùng, mẹ nó chứ tôi chửi um trong đầu, sau đó lại mở bảng trạng thái của mình xem có gì mới và phát hiện ở dưới góc bên phải xuất hiện dòng chữ “Có thông báo”.

Tôi chạm vào lập tức xuất hiện một bảng khác “Khởi động hệ thống 0%...10%...25%...45%...75%...100%..Hoàn tất cập nhật”

“Xin chào chủ nhân”

Con mẹ nó, tôi sợ hãi lùi ra sau nhưng cái bảng trạng thái dù tôi có muốn tắt cũng không thể nào tắt được và nó cứ dí sát vào mặt tôi.

“Đừng sợ hãi thưa chủ nhân, tôi xuất hiện là để giúp người trở nên mạnh hơn”

“Hệ…Hệ …thống, ngươi nói sẽ giúp ta mạnh?” Tôi hít sâu nhưng vẫn lắp bắp nói, tôi vẫn đéo hiểu chuyện gì đang xảy ra,

“Đúng vậy thưa chủ nhân. Tuy nhiên hệ thống sẽ chỉ đưa nhiệm vụ, thông tin chứ không tặng vật phẩm, những thứ này chủ nhân phải tự tìm”

“Oh, ta tưởng hệ thống giống với mấy hệ thống khác sẽ có phần đổi vật phẩm để tăng sức mạnh và tặng quà lần đầu chứ”

“Không hề thưa chủ nhân, mấy hệ thống đó dùng cho mấy tên Trung Cẩu yy, muốn mạnh thì phải tự lực. Tuy nhiên hệ thống vẫn có quả lần đầu cho chủ nhân. Mời nhận”

Một bảng thông báo khác xuất hiện trên đó xuất hiện hình ảnh một viên bảy sắc màu.

Thông tin vật phẩm

Tên: Đá Hóa Hình(Chủ nhân: Gabriel)

Loại: Vũ Khí

Cấp Bậc: Sát Thần

Hình Thái 1: Hắc Kiếm Hỗn Mang, Điểm kỹ năng: (100 quái = 10 điểm)

Bí Kỹ 1: Cuồng Phong Tất Trảm 0/20

Bí Kỹ 2: ?????

Bí Kỹ 3: ?????

Bí Kỹ 4: ?????

Bí Kỹ 5: ?????

Hình Thái 2: ????? (Điều kiện mở khóa: hạ 400 quái vật)

Hình Thái 3: ?????

🔥 Đọc chưa: Phản Phái: Nghe Trộm Tiếng Lòng, Nữ Chủ Nhân Thiết Tan Vỡ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hình Thái 4: ?????

Hình Thái 5: ?????

…..

Oh shit, bá đạo quá, viên đá này có cấp bậc là Sát Thần quá ngầu luôn, tôi thích thú vỗ tay bép bép. Nói thật chứ tôi bắt đầu thấy thích cái thế giới này một chút rồi và tôi bắt đầu mơ tưởng đến những giấc mơ đẹp.

“Chủ nhân mừng là tốt. Tiếp đây sẽ là nhiệm vụ”

[Khởi động nhiệm vụ: Tiêu diệt Sư Hùng-0/1]

“Cái gì, ngươi nói ta phải giết con Sư Hùng ở dưới, ngươi có bị điên không?”

Như bị dội gáo nước lạnh, tôi cáu chửi um cái hệ thống chết tiệt này, cái quái gì mà cho nhiệm vụ giết một con boss, đáng ra tôi phải được đi train mấy con quái nhỏ sau khi đã mạnh thì mới đi giết con boss, đằng này cái hệ thống này phang ngay cái nhiệm vụ chết tiệt kia.

“Yên tâm thưa chủ nhân, hãy cầm viên đá hóa hình và tiêu diệt con Sư Hùng. Và chủ nhân sẽ thấy tác dụng của thiên phú Hấp Thụ”

Lại ngó xuống kiểm tra con Sư Hùng, nó đã ra chỗ xác năm người lính và nhai ngấu nghiến. Tiếng nhai khó chịu, thỉnh thoảng vang lên tiếng xương vỡ, thật kinh dị. Tôi nghĩ tôi sắp nôn mất.

Ma thú ăn thịt người. Tôi biết điều đó, nhưng tưởng tượng và thực tế thì nó lại khác nhau hoàn toàn. Tôi cố bĩnh tình và nhẹ nhàng trèo xuống mà cố không gây tiếng động. Trước khi đáp chân xuống đất, tôi kiểm tra một lần nữa. Ok, vẫn ổn, nó vẫn đang ăn. Vì nó đang ở khoảng đất không có chỗ nấp. Trong khi xem xét Sư Hùng, tôi di chuyển ẩn nấp, di chuyển từ cây này sang cây khác. Và đến khoảng cách gần nhất gần sau nó, cái cây lớn là vật cản lớn, tôi chỉ thấy cái thân hình lớn từ đằng sau. Cẩn thận tôi di chuyển nhẹ nhàng, do nỗi sợ hãi cùng căng thẳng tôi vẫn chưa rõ tại sao tôi lại làm theo lời hệ thống, đáng lẽ với tính cách tôi sẽ lắc đầu từ chối nhưng giờ tôi vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Chủ nhân, thịt nó”

Shit, tiếng cắn nuốt vẫn ghê tởm, tôi nhắm đến bên sườn nó, tôi đâm thanh Hắc Kiếm Hỗn Mang xuyên thật sau vào sườn rồi vung lên cắt sâu bên trong.

GRAOOOO!!!!!

Đòn phủ đầu đã thành công nhưng tôi không vội mừng mà nhanh chóng di chuyển ra xa. Cơn đau bất ngờ nhưng Sư Hùng đã thấy tôi, nó bất chấp cái đau vung tay từ khoảng cách xa, tôi lập tức cảm nhận được luồng khí áp mạnh mẽ.

“Chủ nhân, mau né”

Theo lời hệ thống, tôi vội di chuyển, Vô Hình Trảo tung ra cắt sâu ở vị trí tôi vừa đứng, đá đất bay mù mịt. Trúng đòn đó thì chỉ có ngắm gà.

“Nguy hiểm vãi”

“Cẩn thận chủ nhân, nó đến kìa”

Bị đâm vào sườn, cùng vết thương đang bị hở miệng, nó bị mất một lượng máu khá lớn, di chuyển bắt đầu chậm chạp. Nó lại vung tay nhưng tôi không để nó làm lần nữa, tôi vung nhanh Hắc Kiếm Hỗn Mang cắt đứt một tay nó. Tuyệt vời, cứ thế này thì sẽ kết thúc sớm. Tiếp tục một đòn nữa tôi đạp lên đầu nó, rồi hướng mũi kiếm nhắm đích đến là đỉnh đầu.

GRAOOOO!!!!!

Một tiếng gầm lớn rồi im bặt, tô nhìn xác Sư Hùng rồi nhìn thanh kiếm, bất giác một cảm giác sảng khoái trong người. [Hấp Thụ] khởi động.

🔥 Đọc chưa: Hoang Cổ Bí Mật Chủ Nhân ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Những chỉ số được cộng.

Status

Tên: Gabriel

Cấp độ: 1

Nghề : ???

Trạng thái: Bình Thường

Thể lực: 10 + 530

Sức mạnh: 10 + 450

Ma lực: 10 + 80

Tinh thần: 10 + 240

Linh hoạt: 10 + 210

May mắn: 7

Kỹ năng: Giám định, Kiếm một tay(trung cấp)

Thiên phú: Hấp thụ(giới hạn:10%)

[Thông báo]

[Tiêu diệt Sư Hùng-1/1] – Hoàn Thành.

“Chúc mừng chủ nhân đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Tôi trầm ngâm nhìn bảng chỉ số, hóa ra thiên phú của tôi thuộc dạng cướp đoạt nhưng đấy chỉ là hấp thụ 10% nếu như 100% thì quá là nghịch thiên, cũng tốt nhờ vào kỹ năng này tôi sẽ gia tăng được sức mạnh chí ít có thể sống sót được ở nơi này. Nhưng tôi thấy gì đó sai sai, đó chính cấp độ của tôi nó không hề tăng, tôi đã giết Sư Hùng nó là con quái mạnh thì chí ít tôi cũng phải tăng 10 cấp hoặc 15 cấp, điều này tôi nên hỏi hệ thống.

“Ừm, ta cũng thấy ok nhưng có điều ta không rõ”

“Chủ nhân không rõ điều gì?”

“Cấp độ của ta không tăng, nó bị sao vậy?”

“Do tác dụng của hấp thụ, thiên phú đó đi ngược với nguyên tắc thần linh nên không thể nâng cấp độ”

🔥 Đọc chưa: Nguyên Thủy Đại Thời Đại ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Đi ngược nguyên tắc thần linh?”

“Đại khái là bỏ qua nguyên tắc thần linh, việc cướp lấy chỉ số phủ nhận khái niệm cấp độ thế nên chủ nhân không thể nhận ơn huệ thần linh”

“Oh, vậy hả”

123

3

1 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.