Chương 16 - Tơ Hồng
Sở Hà Dĩnh nhấp ngụm trà thơm, mắt nhìn Thích Thiếu Kiên đang trừng mắt với mình bèn có chút chột dạ hạ chén. Hắn ho khan cố nặn ra chút tươi cười.
" Thích Phó tướng, lâu ngày không gặp, ngươi trông càng phong độ hơn."
Thích Thiếu Kiên bĩu môi, gã cũng không thèm so đo với hắn. Sở Hà Dĩnh xấu hổ nhìn Mộ Uyên.
" Tướng quân đang ở đâu vậy??? Lâu ngày không gặp, rất muốn luận bàn một phen."
" Không rảnh tiếp." Mộ Uyên không thèm nhấc mắt hỏi:" Ngươi đến đây với mục đích gì?"
Sở Hà Dĩnh hai tay đặt trên thành ghế, cười nhã nhặn:" Ta muốn mượn một quyển sách của Tướng quân."
Mộ Uyên phì cười mà mắt vẫn lạnh giá, tựa hồ vô cùng khinh bỉ:" Mượn sách?? Vương gia chớ đùa. Có cái gì mà ngươi không có, sao phải lặn lội qua đây chỉ vì muốn mượn một quyển sách?"
Sở Hà Dĩnh nuốt khan nhưng vẫn vờ trấn định nói:" Mộ chủ không biết thôi, quyển kia chỉ có Cửu gia mới có, độc nhất vô nhị!"
Thích Thiếu Kiên vừa nghe liền hiểu, gã lạnh lùng rút trùy ra, từ nắm tay trùy lại tách một cây kim màu đen dài ra:" Bắc Hàn vương nói xem đó là sách gì."
Sở Hà Dĩnh trầm thanh nói:" Cửu Âm Khí toàn thư."
Thích Thiếu Kiên lộ ra lệ quang, gằn giọng cười:" Cẩu tặc!!!!"
Mộ Uyên hất rơi chén trà xuống, vỡ tan tành... Y mỉm cười nói:" Thiếu Kiên, đi ra."
Thích Thiếu Kiên hai mắt đỏ ngầu lườm Sở Hà Dĩnh, tức giận phất tay bỏ đi. Mộ Uyên khinh khinh nói:" Để khách nhân chê cười rồi."
Sở Hà Dĩnh vẫn ngồi im bất động, hắn thật sự đang run lên vì khiếp sợ, vừa rồi suýt nữa hắn chết dưới Mai hoa châm của Thích Thiếu Kiên, gã gần như chưa bao giờ sử dụng món đồ đáng sợ kia......
Đột nhiên Mộ Tiệp đi vào, khom người chào hỏi Bắc Hàn vương có lệ rồi ngồi gần Mộ Uyên.
" Ta đã nghe Thiếu Kiên kể sơ qua." Mộ Tiệp tựa tiếu phi tiếu nhìn Sở Hà Dĩnh.
" Mong Cửu gia giúp cho." Bắc Hàn vương nhìn y, mặt nghiêm nghị nói.
" Ta cần lý do." Mộ Tiệp bắt chéo chân, hai tay để trên bụng, bày ra bộ dáng bề trên, chí tôn chí quý.
Sở Hà Dĩnh cũng không tỏ ra yếu thế, thanh giọng nói:" Ta muốn dùng Cửu Âm Khí toàn thư của ngài để duyệt binh soán vị."
Nam Cung Ti nhìn Thích Thiếu Kiên tức giận ném đá vào nước hồ, tựa hồ muốn chém phanh cái hồ kia ra. Hắn cẩn thận hỏi:" Ngươi sao vậy?"
" Ài, có chó cắn thôi."
"........"
" Sao không hỏi gì đi??" Thích Thiếu Kiên bất mãn.
" Có thể kể cho ta nghe về người mới tới kia không??"
Thích Thiếu Kiên suy nghĩ thật lâu rồi mới nói:" Đó là hoàng đệ của Thu đế, Bắc Hàn vương Sở Hà Dĩnh. Hắn đến đây muốn mượn một món đồ của Cửu gia nhà ta. VÔ SỈ!!!!!!"
" Vì sao lại nói thế??" Nam Cung Ti khó hiểu hỏi.
" Hắn muốn mượn Cửu Âm Khí toàn thư."
Nam Cung Ti giật mình:" Cửu Âm Khí toàn thư?? Cửu Cửu đang giữ????"
Hắn đã tra cứu nhiều về bộ môn pháp Tinh- Khí- Trí lực đương nhiên biết Cửu Âm Khí toàn thư là gì. Đó là quyển sách khó học và quý giá nhất của bộ môn pháp, tổng hợp tinh hoa cả ba môn pháp lại, nghe nói đã bị thất truyền, không ngờ lại ở trong tay Mộ Tiệp.
Thích Thiếu Kiên thở dài:" Ngươi có biết vì sao Cửu gia năm mười chín tuổi đã nhập ngũ, lại còn được phong hàm Tướng quân không?"
Thấy Nam Cung Ti lắc đầu, gã nghèn nghẹn giọng nói:" Chính vì Sở Hà Dĩnh xúi giục tiên hoàng ra chỉ. Năm đó Sở Hà Dĩnh biebiết Cửu gia nắm giữ Cửu Âm Khí toàn thư trong tay nên đã tâu bẩm tiên hoàng, ngài cho rằng chủ nhân quyển bí tịch này là một nhân tài, liền....."
Thích Thiếu Kiên hai mắt sóng nước, gã chực khóc nói:" Trong quân doanh khổ sở bao nhiêu, ta cũng chỉ có thể đứng nhìn. Cửu gia cứ luôn lệnh ta không được nhúng tay vào việc ngài, muốn nỗ lực, chứng minh cho lũ ngu kia mở....."
Mộ Tiệp ho khù khụ:" Thiếu Kiên!!!!!"
Thích Thiếu Kiên lăng xăng chạy tới hỏi han:" Ngài có sao không a???? Có bị cẩu tặc kia gài bẫy???"
Mộ Tiệp xấu hổ nhìn qua Nam Cung Ti, xua tay nói với Thích Thiếu Kiên:" Mau xuống trù phòng làm cho ta chút bánh hoa lan. Muốn ăn!"
Thích Thiếu Kiên phóng lao đi làm theo yêu cầu. Mộ Tiệp ỉu xìu về biệt viện, Nam Cung Ti không đi theo.
Lát sau, Sở Hà Dĩnh đi ra ngoài, đột nhiên bị một ânh mắt rét căm căm nhìn. Hắn nuốt khan nhìn lại, thấy là nam nhân cao cao ưa mắt nhìn, tóc buộc chỏm sau đầu.
Nam Cung Ti âm thầm nhớ mặt kẻ này, quay lưng bỏ đi, tay làm một tiểu trận áp lên Sở Hà Dĩnh, trù đối phương không ăn không uống không ngủ ba ngày mỗi tháng trong một năm tính từ bây giờ.
Mộ Tiệp uống rượu trên mái nhà, mắt nhìn phương Nam xa xôi. Chợt nghe có tiếng động, y quay qua thì thấy Nam Cung Ti đang bắc thang trèo mái nhà.
" Uống rượu một mình có ngon không??"
" Không." Mộ Tiệp cười, kéo tay hắn ngồi kế mình.
Nam Cung Ti ngồi cùng Mộ Tiệp, hai người im lặng uống rượu ngắm trăng treo cao trên trời đêm. Lâu sau Mộ Tiệp mới nói.
" Ta đáp ứng cho Sở Hà Dĩnh mượn Cửu Âm Khí toàn thư để soán ngôi Thu đế."
Nam Cung Ti hơi ngừng uống rồi khẽ 'ừm' một tiếng.
" Ta từng muốn lên giường với hắn." Mộ Tiệp lại nói.
Nam Cung Ti giật mình nhưng lại chẳng dám nhìn y, tim khẽ chùng xuống, tâm tình rất phức tạp.
" Ta từng nghĩ hắn rất hoàn hảo, ta rất ngưỡng mộ hắn, vậy nên muốn cưới hắn. Ta thích hắn nên mới kể hắn nghe về chuyện ta giữ quyển sách đó, ai mà ngờ hắn lại đá ta một kích ra biên cương. Nhưng ta vẫn nuôi hy vọng về việc hắn sẽ liếc mắt nhìn ta thăm hỏi ít nhiều, tâm tình khi yêu có khác...."
Hắn hít sâu thật sâu, khó chịu không nói nên lời: Đừng nói nữa!!!!
Y vẫn thao thao bất tuyệt:" Sau đó thì sao?? Ta đã thổ lộ cho hắn nghe tình cảm của mình. Lúc ấy khoái trá bao nhiêu! Hai năm!!! Ta đã thầm thích hắn hai năm á!!!! Nhưng đáp lại ta được cái gì???" Đột nhiên y biến thanh, trầm khàn mà giãy dụa." Đáp lại ta chính là chà đạp tấm thân ta!! Để lũ súc sinh kia ô nhục thân thể ta!!! Muốn chơi đùa ta ư?? Muốn chạm vào ta thì phải xem ai chịu chơi đã!!!!! Sở Hà Dĩnh tên bỉ nhân, dám giở chiêu trò đê hèn kia!!!!!!!"
Nam Cung Ti nhìn khuôn mặt trẻ con quen thuộc nay đã hóa bi phẫn, căm hận mà cũng đau đớn, tâm trào dâng xúc cảm chua chát, thê lương.
" Ta là Cửu gia của Mộ gia!!! Là người nắm trong tay đại quân của quốc gia này!!!! Ta nào phải dễ bắt nạt như thế!!!? A Uyên cũng không bao giờ để ta phải chịu tí ủy khuất nào mà ngươi dám chà đạp ta, bôi đen ta, sỉ nhục ta!!!!! Có biết ta thích ngươi lắm không??!!! Sở Hà Dĩnh, trả lại trái tim cho ta!!!!!"
Mộ Tiệp đứng thở hổn hển mấy hơi liền, y ngồi bệt xuống, tay vẫn run lên bần bật. Nam Cung Ti quay mặt y lại, quệt đi mấy giọt nước mắt trên má y, trầm giọng nói.
" Cẩu tặc kia chính là mắt mù, hắn không biết là mình đã đánh mất người yêu thương hắn, đánh mất một người đối tốt với hắn. Cửu Cửu, ngươi chịu khổ rồi."
Mộ Tiệp nấc nhẹ, nước mắt lại trào ra, y chưa bao giờ trở nên yếu đuối và thành thật như lúc này, ngay trước mặt hắn.
" Nhưng ta không dám nói với A Uyên, y khổ lắm, trên vai là cả một gia đình, cả một dòng tộc!!! A Uyên mà nghe ta nói ra như vậy, y sẽ đau lòng mất... Nên chỉ có ngươi được biết thôi đấy........"
Nam Cung Ti gật đầu, nói chắc nịch:" Ta đương nhiên kín miệng. Có đánh chết ta cũng không hé nửa lời."
Mộ Tiệp cúi đầu vội vã nói:" Ta thật có lỗi với Mộ gia. Mộ gia chúng ta không..."
Nam Cung Ti vội chặn:" Ngươi không nói, ta không nói cho ai nghe việc ngươi từng thích cẩu tặc kia thì sẽ chẳng ai biết cả. Ở độc thân có gì vui vẻ đâu. Huống hồ như ta nói đó thôi:tình cảm là không thể cưỡng cầu."
Mộ Tiệp gật gật, hai mắt mơ màng men rượu, hiển nhiên là say rồi.
" Ta... ta muốn ăn bánh mà A Uyên không cho."
" Ta lén đưa ngươi."
" Ngươi tốt lắm! Muốn tìm một nửa kia giống ngươi, lúc nào cũng cho ta ăn, lại chẳng bao giờ chê ta hát dở, còn ôn nhu nữa." Mộ Tiệp cười cười, tay vuốt tóc hắn nghịch.
Nam Cung Ti suy nghĩ lâu lâu rồi nói:" Ta đương nhiên phải tốt với ngươi rồi. Vì ngươi là Cửu Cửu đáng yêu của ta."
Mộ Tiệp rút tay về, nhìn chằm chằm mắt hắn rồi hỏi nhỏ:" Ngươi muốn hôn ta nữa sao??"
"..... Ừ." Nam Cung Ti cảm nhận dục hỏa đang đốt nóng cơ thể mình.
" Muốn ngủ với ta sao????" Mộ Tiệp có chút sốt ruột, rục rịch không yên.
Nam Cung Ti cắn răng, tên này đang muốn đốt lửa đấy à????" Ừ....... Muốn."
Mộ Tiệp hai mắt hồng hồng, mặt trắng bệch:" Đừng. Ta không..... Thật ra... Đêm đó, khi ngươi.... cưỡng bức ta....."
Nam Cung Ti:"........." Cưỡng bức!!!? Hình như không sai lắm..............
Y thút thít như sắp khóc tới nơi:" Ta sợ lắm... Lúc đó chỉ muốn thiến ngươi quách đi cho rồi. Nhưng ta nghĩ ngươi tốt như vậy, lại đang say như thế, làm sao điều khiển dục vọng chứ. Thế là ta đành nén giận mà giữ lại cái mạng ngươi."
" Cảm ơn............" Hắn nên cảm tạ trời xanh có mắt hay y lưu tình đây???!!
Mộ Tiệp co gối ngồi lùi ra sau, khụt khịt mũi cười:" Hì hì, thật tốt khi có bạn như ngươi."
Bạn??? Nam Cung Ti trước mắt tối sầm, nói đến thâm tình trắng trợn như vậy mà còn không nhận ra ta là thích ngươi sao???? Ta là muốn thượng ngươi a!!!!!
Phía dưới hiên, Mộ Uyên ngồi thẫn thờ, hai mắt đỏ quạch mà trái tim như tan nát. Tiểu bảo bối của y đã phải chịu những gì?? Y siết chặt bàn tay, răng nghiến chặt, mắt nổi hung quang và sát khí.
Sở Hà Dĩnh, ngươi đợi đi!!! Ta sẽ khiến ngươi phải hối hận!!!!!
Nam Cung Nặc đứng bên tường, nhìn hai người đang cười cợt trò chuyện liên thiên trên mái nhà, hắn khẽ cười, mấp máy môi.
" Ca, ta sắp phải đi xa rồi. Phiền ngươi chăm sóc cho họ vậy."
8
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
