ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28 - Sợ Hãi

Tam Lang cơ thể hoàn toàn hồi phục vươn vai một cái, hôm nay hắn định đi xem hai vị sư huynh hắn đang tập luyện ra sao.

Đường đến chỗ tập luyện của Bạch Du khá là đáng sợ, xung quanh cây cối rậm rạp, phía trước phòng là ba nồi đất lớn khói xanh vàng đỏ bốc lên nghi ngút. Mùi tỏa ra từ chúng cũng cực kỳ khó chịu.

Tam Lang trong lòng có chút bất an, nhưng dù sao đây cũng là một trong ba đệ tử ưu tú của Dược Môn, mặc dù tính tình có chút không ổn nhưng địa vị của nàng thì không ai dám bàn cãi.

🔥 Đọc chưa: Tây du chi cao tăng hệ thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tam Lang tiến đến phòng tập luyện, chỉ thấy Tiếu Can và Bạch Du đang ngồi chụm lại cùng xem một thứ gì đó. Cả hai bàn luận vô cùng sôi nổi, cuối cùng trên tay nàng lấy ra một con rắn nhỏ, trên cổ có cái mang rất lớn, mặc nàng hớn hở khoe với Tiếu Can:

“Đây là Tiểu Hoa, muội phải mất bảy ngày dẫn dụ mới có thể bắt được nó.”

Mặt nàng đầy tự hào hướng về phía Tiếu Can nói:

“Nào huynh cầm thử đi, Tiểu Hoa hiền lắm không cắn đâu!”

Tiếu Can nhìn thân hình xanh lè, đôi mắt đỏ rực của nó mà lòng bất an, toan buông lời từ chối. Bỗng hắn thấy cả người lành lạnh, cảm nhận được sát khí từ ánh mắt của Bạch Du, biết không thể từ chối nên cười mếu đón lấy. Tay hắn vừa chạm vào Tiểu Hoa đã bị yêu thú này cắn cho một phát. Chất độc nơi răng của Tiểu Hoa khiến toàn thân Tiếu Can chưa đến ba giây chuyển sang màu tím, miệng sùi bọt mép. Hắn thậm chí không kịp vận đạo khí để ngăn chất độc phát tán liền ngã vật xuống đất. Đơn giản Tiểu Hoa vốn là vua trong các loài rắn độc bay, Bạch Du thấy Tiếu Can ngừng thở thì hốt hoảng lấy ra một viên đan dược nhét vào mồm y.

Năm phút sau, gã thở dốc tỉnh lại, nhưng cơn đau đớn vẫn còn đó. Chất độc chỉ thiếu vài giây nữa là vào tim. Tam Lang nhìn tình cảnh như vậy thì đầu chảy đầy mồ hôi lạnh, hai chân nhẹ nhàng lùi lại gấp gáp chạy trốn , thầm cảm ơn trời vì mình không cùng Bạch Du tập luyện.

🔥 Đọc chưa: Vô Địch Tu Tiên Thăng Cấp Hệ Thống ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Hắn lặng lẽ đến phòng tập của Bạch Ni, nơi đây còn đáng sợ hơn nơi ở của Bạch Du, các cây cổ thụ to lớn năm người ôm không hết đều bị gãy ngã ngang thân. Những hình nhân gỗ bị hư hỏng chất thành đống cao. Càng tiến về gần nơi tập luyện tiếng hét của nữ nhân càng đáng sợ. Tam Lang vốn định lén nhìn nhưng không đủ can đảm, liền nhảy lên một cây cổ thụ gần đó đứng từ xa nghe ngóng. Bạch Ni dường như đang bực tức chuyện gì, giọng ầm ầm rống to:

“Nói! Ai xinh đẹp nhất Trường Sinh tông! Nói mau!”

Giọng Điền Thanh lí nhí vì sợ hãi:

“Là! Chắc chắn! Một ngàn phần trăm khẳng định là là Bạch Ni tiểu cô nương nhỏ nhắn!”

Bạch Ni gầm lên quyền thủ nàng đấm xuyên cả vách tường:

“Nói láo! Đàn ông các ngươi đều nói láo!”

Tam Lang giật mình, mồ hôi chảy dọc sống lưng nhanh chóng lẻn đi.

Hắn về tới thư phòng thì hồn cũng vừa kịp hoàn lại tâm thầm nghĩ:

“Cũng may Bạch Si không như các sư muội của mình, ta hóa ra vẫn may mắn hơn hai sư huynh!”

Đúng lúc này ngoài cửa có tiếng người của Dược Môn, tiếng rên la của Tiếu Can và Điền Thanh. Tam Lang chưa hiểu chuyện gì thì đã thấy một thân hình tím ngắt, toàn thân nổi đầy mụn ghẻ, lở loét. Hắn khẽ gọi:

🔥 Đọc chưa: Tu Thần Ngoại Truyền ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Là Tiếu Can sư huynh sao?”

Tiếu Can khóc ôm lấy Tam Lang:

“Lang đệ tốt! Cứu ta với. Hãy để ta cùng Bạch Si tập luyện được không, ta khổ quá rồi!”

Tam Lang chỉ biết cười trừ không dám nhận lời, nhìn qua Điền Thanh khuôn mặt của hắn sưng húp, tay chân đều băng bột chứng tỏ xương khớp đều bị đánh gãy. Điền Thanh mếu máo:

“Tiếu Can sư huynh còn đỡ, ta đây mới đáng thương! Tam Lang xin đệ cứu lấy huynh! Để ta được tập luyện cùng Bạch Si!”

Hai người vừa khóc vừa van xin khiến Tam Lang áy náy vô cùng, nhưng hắn đâu có điên, nếu đồng ý thì chắc chắn người ngồi đây khóc là hắn. Đúng lúc không biết phải làm sao thì một gia nhân của Dược môn mang thuốc vào, tên này người nhỏ nhắn, tiếc là chỉ còn một tay, hắn nhanh nhảu thưa chuyện:

🔥 Đọc chưa: Bắt Đầu Tu Hành Từ Tiễn Thuật (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Bạch Si sư tỷ biết các huynh chịu nhiều vất vả nên đã nấu thuốc, các huynh mau phục đi cho cơ thể mau khỏe lại!”

Tam Lang nhìn thấy tên đệ tử này khá là kỳ lạ nên buộc miệng hỏi:

“Ngươi là người bên cạnh Bạch Si sao! Tay ngươi làm sao vậy!”

Hắn tươi cười đáp:

“Bạch Si sư tỷ xinh đẹp nhưng tính tình vụng về, một lần ngắm nàng ấy thi triển Đoạn Thủy Hoàn, vì không kiểm soát được pháp khí nên lỡ làm ta mất một cánh tay!”

Nói đoạn tên đệ tử còn gỡ mão trên đầu để lộ cả phần xương sọ đã bị ai đó lóc đi mảng da lớn, hắn cười nói:

“Đây nữa! May hôm đó chỉ chệch nữa phân là đệ không còn đứng đây nữa rồi!”

🔥 Đọc chưa: Vô Thượng Thần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Tam Lang nghe xong thì ngồi đánh thịch xuống ghế! Mồ hôi trên trán chảy thành dòng, hắn không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Liền chợt nhớ điều gì đó hắn hướng về các sư huynh:

“Hay là! …”

Không còn một ai ở trong phòng! Một cơn gió nhẹ thoảng qua khiến căn phòng lạnh lẽo như chính tâm hồn hắn ngay lúc này.

1

0

1 tháng trước

2 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.