Chương 5 - Lãnh Ngạo Thiên Ra Uy
Mộ Dung Uyển cũng không vừa! Lãnh Phong cũng như nàng không thể vận nội lực để làm y phục khô ráo. Nàng trừng mắt nhìn Lãnh Phong để trả đũa hắn. Nào ngờ hắn cởi sạch y phục để lộ ra tiểu đệ đệ đang cương cứng như trường thương chĩa thẳng mặt nàng. Khuôn mặt nàng cứng ngắc nhìn chằm chằm tiểu đệ đệ của đó. Sau thì nàng mới chợt giật mình che mặt xoay người đi, miệng không ngừng chửi rủa:
- Cổ Tu! Tên chết bầm, tên khốn kiếp, tên biến thái, tên bệnh hoạn! Ngươi dám bày cái thứ đó trước mặt ta! Ta mà giải được cấm chú ta thiến ngươi!
Lãnh Phong một bên đang mặc y phục nghe vậy thì cười to.
- Ha ha! Đấy là do nàng muốn nhìn, không phải do ta!
Mộ Dung Uyển vẫn cằn nhằn:
- Ngươi không biết giấu nó đi sao? Tên biến thái!
Vừa nãy khi bản thân mình lõa thể trước mặt Lãnh Phong, Mộ Dung Uyển có chút ngượng ngùng. Nhưng vì có cấm chú thôi thúc, nàng không thể không làm. Bây giờ thì hay rồi, cái thứ đấy trước nàng chỉ nghe kể, nàng có mường tượng đội chút nhưng giờ nó đập thẳng vào mắt làm nàng ngượng chín mặt. Nó quá lớn so với tưởng tượng của nàng.
Nàng biết cấm chú của Lãnh Phong có đẳng cấp không quá cao. Có bị hắn khống chế nhưng cũng trong thời gian không dài. Nàng thề sẽ cho hắn biết tay!
Lãnh Phong mặc y phục xong thì dặn nàng:
- Một xíu nữa chúng ta lên tiếp ứng cho ca ca của ta! Ngay khi hắn đánh ra độc chiêu thì lập tức nhảy xuống Kính Nguyệt Hồ để đào thoát! Nàng nhớ chỗ mà ta nói là nơi bảo mệnh không? Chúng ta kéo hắn xuống đó rồi theo thông đạo khác trở về!
- Vẫn còn thông đạo? Sao ngươi không nói ta?
Mộ Dung Uyển không khỏi kinh ngạc nói, Lãnh Phong cười cười nói:
- Ta nói nàng thì nàng lấy thân báo đáp chứ?
- Ngươi!
Thuyền hoa đã đến gần chỗ Lãnh Ngạo Thiên, Lãnh Phong cùng Mộ Dung Uyển lẻn lên trên tầng ba.
Lãnh Ngạo Thiên đang đứng trên một dải lụa, sau khi tranh chấp một trận với một thanh niên thì phi thân về lại mũi thuyền, tay chỉ thẳng vào một thanh niên đó quát:
- Thế nào? Ngươi còn dám cãi!
Thanh niên đó run rẩy cả người, miệng y lắp bắp mãi không nói được. Sau đó y quỳ sụp xuống chắp tay lạy một thanh niên khác trước mặt mình.
- Trương đại ca! Huynh minh xét! Đệ không làm chuyện đó! Không phải đệ! Cố Mạc hắn vu khống đệ! Đệ… đệ…
Trương Huyền Tự nãy giờ đứng ở đó, khuôn mặt y mang đầy nét căm giận. Y nhìn qua Lãnh Ngạo Thiên hỏi:
- Cố Mạc! Ngươi nói là sự thật?
Lãnh Ngạo Thiên nói:
- Ta đã ra tay bức ra chứng cứ rồi ngươi vẫn nghi ngờ! Chẳng phải tiểu muội ngươi có một vết hằn trên huyệt Tam Phong sao? Ngươi không biết độc chiêu của Chu tiểu tử nhưng cũng phải biết công pháp nhà bọn hắn! Người thông minh nói ít hiểu nhiều?
- Không! Không phải!
Chu Bá Hành rống lên nhưng Trương Huyền Tự đã một tay chụp xuống đánh vào trán y một chưởng. Chu Bá Hành bay người ra khỏi thuyền rớt xuống Kính Nguyệt Hồ. Ngay lúc này có một thân ảnh từ không trung nhào tới ôm lấy y nâng lên. Thân ảnh đó nhìn Trương Huyền Tự nói:
- Đa tạ Trương Nhị Gia hạ thủ lưu tình!
Trương Huyền Tự lạnh lùng nói:
- Hy vọng Chu Gia cho ta một câu trả lời thỏa đáng! Nếu không…
- Trương Nhị Gia! Chuyện xảy ra đã lâu! Chu Gia ta hy vọng…
- Cút! Ngươi không xứng nói chuyện với ta!
- Được! Chu Gia ta đợi!
Thân ảnh đó không dám lưu lại lâu, chỉ để lại một câu rồi xoay người lướt đi. Trước khi đi còn liếc Lãnh Ngạo Thiên một cái.
Chu Bá Hành kia khéo đã bị phế đi một nửa. Bấy giờ Trương Huyền Tự mới nhìn qua Lãnh Ngạo Thiên nói:
- Cố Mạc! Chuyện hệ trọng như vậy sao bây giờ ngươi mới nói ra?
Lãnh Ngạo Thiên nhún vai nói:
- Cố Mạc ta thân cô thế bạc! Nào dám đắc tội thế gia các người! Nay sẵn hắn chọc ta! Ta thuận miệng nói ra thôi!
Trương Huyền Tự run người nói:
- Tốt! Ta diệt Cố Gia các ngươi trước rồi sẽ qua nói chuyện tử tế với Chu Gia!
Mộ Dung Uyển theo chân Lãnh Phong cũng vừa tới cạnh Lãnh Ngạo Thiên. Mộ Dung Uyển tự dưng nói nhỏ:
- Bá đạo như vậy?
Câu nói của nàng không to nhưng con thuyền này đã trở thành tâm điểm của toàn trường. Trương Huyền Tự run lên, y nói:
- Trương Gia ta là bá chủ nơi này! Việc Trương gia ta làm từ khi nào đến lượt các ngươi phán xét!
Gã vung tay lên ý đồ đánh ra một chưởng diệt đi lâu thuyền của bọn Cố Mạc thì dải lụa cuối cùng cũng sáng lên.
Từ khi Lãnh Phong xuống dưới huyệt động thì trên này đã trải qua thêm mười trận chiến tranh giành tư cách đối mặt Liễu Tam Nương. Trương gia mấy người đều lên sân, Trương Huyền Tự giờ này vừa tung chưởng lực thì Lãnh Ngạo Thiên cười to quát:
- Chi bằng coi ai có được Liễu Tiên Tử!
Vừa quát y cũng vừa tung chưởng, song chưởng đối đầu vậy mà khí thế không thua nhau. Một khoảng mặt nước bị chưởng ấn đánh tung lên cột nước. Ngay lúc này Lãnh Ngạo Thiên phi thân lên trên dải lụa đang phát sáng. Trương Huyền Tự bất ngờ đang định đánh lên thì phát hiện Lãnh Ngạo Thiên đánh ra một chưởng kỳ quái, kèm theo một ám khí kỳ lạ khiến gã chậm một nhịp. Mà Lãnh Ngạo Thiên cũng vừa đáp lên dải lụa. Thân ảnh Liễu Tam Nương trên cao đánh ra một chỉ.
Ánh sáng chiếu rọi môt vùng, đây là môt chỉ mạnh nhất trong lần này. Lãnh Ngạo Thiên theo lời Lãnh Phong đánh ra một chưởng có ẩn phi đao phong ấn Nguyệt Chú. Song kích cùng đánh ra thì Lãnh Phong phi thân lên, một tay kẹp lấy Lãnh Ngạo Thiên, một tay điểm về phi đao quát:
- khai!
Mà bên kia Linh chú đánh về phía Trương Huyền Tự cũng vừa bị kích phát.
"Ầm!"
"Ầm!"
Hai tiếng nổ rung trời! Phi đao bay về hướng Liễu Tam Nương bị kích nổ, nó như cây cung mà Nguyệt Chú bên trong là mũi tên. Nguyệt Chú bắn ra xuyên phá Nhất Chỉ Phụng Thiên nhắm thẳng vào Liễu Tam Nương bắn đến. Người trên Liễu Nguyệt Các đều bất ngờ. Tất cả những cao thủ ẩn trong bóng tối đều ra tay nhưng đã chậm. Nguyệt Chú bắn đến bị Liễu Tam Nương khóa lại nhưng không ngờ trong chú có chú!
"Oành"
Lại thêm một tiếng nổ, cả mặt hồ chấn động. Những ánh mắt theo dõi cả hai tràng chiến trường nhưng đều không theo kịp nhịp độ. Tiếng nổ là từ Linh Chú ẩn trong chưởng ấn đánh về Trương Huyền Tự. Tiếng nổ long trời kích phát một loạt ấn chú. Cả mặt hồ bị ảnh hưởng, những tiếng nổ liên tiếp nhau vang lên, toàn bộ thuyền hoa của Liễu Gia lẫn Lâu thuyền thi nhau tan vỡ. Cảnh tượng kinh hoàng!
"Oành! Oành! Oành!"
Những vỡ của con thuyền bị xung kích bắn ra tứ phương. Tiếng hét cùng tiếng nổ cứ như vậy hòa lẫn nhau.
Trong khi đó Mộ Dung Uyển yểm trợ Lãnh Phong kéo Lãnh Ngạo Thiên xuống dưới huyệt động.
Trời mờ sáng ba con hàng này mới trốn về được tiểu viện của Lãnh Phong. Sau khi an toàn cởi mặt nạ ra, cả ba nhìn nhau cười híp cả mắt. Lãnh Ngạo Thiên cáo từ trở về để tránh bị nghi ngờ. Lãnh Phong thì lại ôm bầu rượu ra tửu quán nằm đung đưa ngắm trời mây. Mà bữa nay bên cạnh hắn lại có thêm một người hầu.
Nói tới Mộ Dung Uyển, nàng nhận ra cấm chú của Lãnh Phong không quá mạnh mẽ như Nguyệt Chú nhưng lại vô cùng kỳ bí. Dù nàng đã dùng hơn mười cách rồi vẫn không thể giải trừ. Kể cả phương pháp mà nàng rất tự tin có thể đối phó được Nguyệt Chú. Nàng liếc ánh mắt sang Lãnh Phong căm hận nói thầm.
- Ai mướn ngươi giải Nguyệt Chú cho ta chứ?
Lúc này những quán rượu đông hơn ngày thường rất nhiều. Bọn họ tới vừa giao lưu vừa đàm luận chuyện đêm qua.
Hiện tại hơn chục dặm quanh Kính Nguyệt Hồ bị người của các đại gia tộc canh giữ rất nghiêm mật. Một phần để điều tra ngọn nguồn chuyện đêm qua, một phần là phong tỏa tin tức. Tất cả những người nằm trong số đi dự đêm Liễu Tiêu Hội đều bị canh giữ. Số may mắn thoát được thì hóa trang lẫn trong đám người để tránh bị phát hiện. Thế nên vẫn có tin tức truyền ra. Lãnh Ngạo Thiên vì che giấu rất tốt nên không ai biết đêm qua có bọn hắn tham gia. Lãnh Phong nằm thơ thẩn nhìn trời thì nghe một người nói:
- Các người nghe không? Đêm qua Cố Mạc rất uy phong! Một mình hắn đấu hai nhân tài kiệt xuất nhất Liễu Gia và Trương Gia. Hai chiêu đả bại hai người, còn phát nát toàn bộ thuyền của hai bên. Đã vậy hắn tố cáo Chu Bá Hành làm tên này không kịp trở tay, bị Trương Gia Nhị Thế Tử đánh phế một thân tu vi.
Đám người dù đã nghe phong phanh nhưng khi được người xác nhận vẫn xôn xao lên.
- Thật ư! Chuyện Cố Mạc một mình đánh hai ta đã nghe. Nhưng chuyện của Chu Bá Hành là như thế nào?
Gã kia giải thích:
- Các người không nghe chuyện của Trương Gia Lục Tiểu Thư sao? Nàng là muội muội mà Trương Huyền Tự yêu thích nhất. Một ngày Trương Gia Lục Tiểu Thư được tìm thấy đã trở thành họat tử. Suốt ba năm Trương Huyền Tự đã điều tra liên tục vẫn không ra kết quả. Nay bị Cố Mạc tố cáo, thì ra năm đó là Chu Bá Hành mê mẫn sắc đẹp của Trương Gia Lục Tiểu Thư mới bày kế dụ nàng lên Thanh Long Sơn. Ở đây nàng mới xảy ra chuyện. Cố Mạc đã chứng minh thủ pháp mà Chu Bá Hành bày ra để dụ dỗ Trương gia lục tiểu thư.
- Thật ư? Chu Bá Hành lợi hại như vậy sao?
- Đúng rồi! Hắn lợi dụng sở thích của Trương gia lục tiểu thư là tìm kiếm báu vật liên quan đến sự tích Liễu Gia và Trương Gia. Vừa hay Chu Gia bọn hắn phát hiện ra tàn tích của Trương Liễu Nhị Vương để lại. Từ đó học lỏm được một chiêu mà bọn hắn đặt tên Thiên Huyền Chu Kiếm. Chu Bá Hành dùng chiêu này dẫn dụ Trương gia lục tiểu thư tới đó. Nhưng lúc hắn định giở trò đồi bại thì xảy ra chuyện.
- Chuyện gì đã xảy ra?
- Ta cũng không biết! Chỉ nghe nói Chu Bá Hành kể là hắn bị ngất đi. Sau khi tỉnh dậy thì phát hiện mình đã bị bắn xuống núi cho nên mò về lại gia tộc. Mấy ngày sau Trương gia đi tìm thấy lục tiểu thư ở cách đó không xa. Sáng nay trương gia nghe hắn giải thích đã kéo người lên Thanh Long Sơn tìm kiếm.
Lãnh Phong đang nằm cũng dĩnh tai lên nghe. Thấy bọn hắn đàm luận thì có vẻ kinh ngạc.
Trương Huyền Tự đêm qua bị dư chấn của Linh chú nên thương thế không nhẹ. Liễu Tam Nương bị Nguyệt chú phản phệ, toàn bộ Liễu Nguyệt Các tan thành. Liễu Tiêu Phường hư hại nghiêm trọng.
Cố Mạc được người tìm thấy đã chìm nghỉm dưới sông, quần áo tan tành, thương thế khắp người. May sao được người vớt lên kịp.
Liễu Tam Nương thì tình hình không rõ.
Các công tử thế gia khác dù được người bảo hộ nhưng tình trạng của ai cũng không khá hơn.
Nói chung đêm qua chỉ có Lãnh Ngạo Thiên là vui vẻ. Tên này sáng ra đã hứng chí bừng bừng đi gặp Lãnh Phong. Mãi sau người trong tộc sợ có chuyện mới lôi hắn về cấm túc.
Lãnh Phong là con trai Ngũ Gia nhưng Lãnh Gia không công bố ra ngoài. Ngoài cao tầng Lãnh gia thì không ai biết về sự tồn tại của hắn cả.
Mộ Dung Uyển thấy hắn có vẻ quan tâm tới chuyện này thì khinh thường. Nhưng bỗng Lãnh Phong xoay xoay tay. Hắn cười hào phóng quát:
- Lão bản! Ta đãi vị huynh đệ này! Mang thêm rượu lên!
4
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
