ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 22 - Thâm nhập

KHỔ ẢI NHÂN GIAN  MỘT KIẾP TRẦM LUÂN 

Mưa xối xả. Bùn đất lầy lội. Trời không sáng, đất không yên. 

Trong một thôn làng nhỏ nát, trẻ con co ro dưới mái nhà dột, thân thể gầy trơ xương, ánh mắt đờ đẫn nhìn cơn mưa lạnh lẽo. 

Bên ngoài, một người mẹ trẻ ôm lấy đứa con trong lòng, nước mắt hòa vào mưa. Đứa trẻ đã không còn hơi ấm, chỉ còn lại một cái xác lạnh ngắt. 

“Hài nhi ơi… vì sao trời cao lại tàn nhẫn đến vậy?” 

Người mẹ bật khóc, nhưng trời xanh không đáp. 

Xa xa, đoàn quân tu sĩ của Bất Đạo Phái đi tới. 

Một lão nhân tóc bạc quỳ xuống giữa đường, giọng khản đặc: 

“Tiên nhân! Xin hãy để lại một con đường sống!” 

Nhưng kiếm quang vung lên, máu văng đầy mặt đất. 

Những kẻ còn lại chỉ biết run rẩy, chỉ biết ôm đầu khóc lóc, cầu xin một tia từ bi. 

Nhưng từ bi không tồn tại trong tu chân giới. 

Ở một nơi khác, một nhóm nông dân lầm lũi kéo xe, trên lưng là thuế má nặng trĩu, bị đám đệ tử của một đại tông môn dùng roi quất tới tấp. 

🔥 Đọc chưa: Ta Là Phản Diện Thì Sao ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Trả không đủ linh thạch? Vậy lấy mạng bù vào!” 

Không ai dám phản kháng. Vì phản kháng… đồng nghĩa với diệt tộc. 

Những năm tháng dài dằng dặc trôi qua, nhân gian vẫn khốn cùng, tu chân giới vẫn lạnh lùng vô tình. 

Không có ai cứu giúp. 

Không có ai đứng ra. 

Chỉ có những tiếng gào khóc bi ai vang vọng, hòa cùng gió lạnh, tan biến trong bóng tối vô tận!

GIẢ ĐẠO THÂM NHẬP  QUÁN TRÀ ĐỊNH MỆNH 

Một quán trà cũ kỹ, nằm sâu trong một sơn cốc hẻo lánh. Bề ngoài trông tầm thường, nhưng kẻ có mắt đều biết, nơi này chính là long đàm hổ huyệt. 

Những người ngồi trong quánkhông phải phàm nhân. 

Có một lão nhân tóc trắng, đôi mắt sâu như vực thẳm, chỉ cần liếc qua cũng khiến kẻ yếu tim ngã quỵ. 

Có một trung niên áo xanh, yên lặng gảy nhẹ bàn tính, nhưng mỗi hạt châu di chuyển đều ẩn chứa càn khôn diễn hóa. 

Có một nữ tử mang mạng che mặt, chỉ một luồng khí tức tỏa ra cũng đủ làm không gian đông cứng. 

Những người ở đây, đều là ẩn thế cao thủ, tu vi không thể lường được. 

Giữa bầu không khí im lặng như tờ, cửa quán trà chậm rãi mở ra. 

Một người mặc áo bào xám bước vào. 

Không ai biết hắn là ai. Không ai biết hắn từ đâu đến. 

Nhưng… khi hắn đặt chân vào quán, tất cả cao thủ trong phòng đồng loạt mở mắt. 

Một luồng áp lực vô hình bùng phát, đè lên kẻ mới đến. 

Thế nhưng, người áo xám không hề dao động. 

Hắn chắp tay, nhẹ nhàng nói: 

“Tại hạ đến đây, không phải để gây sự.” 

“Ta chỉ muốn… truyền đạo.” 

Mọi ánh mắt sắc bén tập trung vào hắn. 

Bàn tay gảy bàn tính ngừng lại. 

Lão nhân tóc trắng khẽ nhướng mày. 

Không gian trở nên căng thẳng đến cực điểm. 

Người áo xám vẫn giữ thái độ bình thản, chỉ nhẹ nhàng cười: 

🔥 Đọc chưa: Ta Thành Chu U Vương ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Các vị có từng nghe qua… Giả Đạo Tông?” 

Một luồng hàn khí đột ngột tràn ngập quán trà. 

Gió ngừng thổi. Trà lạnh đi. 

Mọi cao thủ đều hiểu 

Bình yên đã kết thúc.

Không gian trong quán trà trở nên đặc quánh. 

Những người có mặt đều cực kỳ nguy hiểm, nhưng không ai vội ra tay. 

Bởi vì họ biếtkẻ có gan bước vào nơi này, tuyệt không phải hạng tầm thường. 

Người áo xám nhẹ nhàng ngồi xuống, gọi một chung trà, thong thả nhấp một ngụm, dường như không hề quan tâm đến những ánh mắt đang như đao kiếm lướt qua da thịt. 

Lão nhân tóc trắng đặt chén trà xuống bàn, giọng khàn khàn nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân: 

“Ngươi vừa nói… Giả Đạo Tông?” 

Người áo xám cười nhạt: 

“Không sai. Thiên hạ đại loạn, tà đạo tung hoành, chính đạo suy vi. Nhân sinh trầm luân khổ ải. Giả Đạo Tông ta… chính là con đường duy nhất giúp thiên hạ thoát khỏi xiềng xích.” 

Bỗng nhiên, một tiếng cười nhạo vang lên. 

Người trung niên gảy bàn tính, khóe môi nhếch nhẹ: 

“Lại là một kẻ muốn lừa đời gạt thế?” 

“Trên đời này, có đạo lý nào không phải do quyền lực định đoạt?” 

“Thiên hạ này, kẻ mạnh nói gì, kẻ yếu nghe đó. ‘Đạo’ của ngươi, ai chứng?” 

Lời nói vừa dứt, một tia kiếm khí bỗng nhiên lóe lên từ trong quán trà. 

Nhanh. 

Tàn nhẫn. 

Tựa như thiên lôi trảm sát. 

Nhưng… 

Keng! 

Một ngón tay nhẹ nhàng chặn lại. 

Người áo xám không hề di chuyển, chỉ đơn giản đưa một ngón tay ra. 

Mũi kiếm bị kẹp lại giữa không trung, không thể tiến thêm dù chỉ một phân. 

Ánh mắt hắn trở nên thâm trầm, mang theo một loại uy nghi vô hình. 

“Không có ai chứng? Không sao.” 

“Chỉ cần thiên hạ tin tưởng, vậy là đủ.” 

Hắn buông tay, lưỡi kiếm run lên nhè nhẹ, mang theo chấn động không thể tin nổi. 

Trong quán trà, tất cả cao thủ đều cảm thấy sống lưng lạnh toát. 

Không ai biết hắn là ai. 

Không ai biết hắn đến từ đâu. 

Nhưng tất cả đều nhận ra 

Hắn không phải kẻ bình thường. 

Giả Đạo Tông… rốt cuộc là thứ gì? 

Và quan trọng nhất 

Hắn đến đây, là để làm gì?

Trong quán trà, không gian yên lặng đến nghẹt thở. 

Những kẻ có mặt đều là cao thủ ẩn thế, nhưng giờ phút này, ánh mắt họ đã không còn bình thản như trước. 

🔥 Đọc chưa: Con Tiện Thỏ Này Phải Chết ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Người áo xám… quá nguy hiểm. 

Chỉ một ngón tay đã chặn lại sát chiêu chí mạng. 

Còn lời nói của hắnkhông mang theo thỉnh cầu, cũng không mang theo khiêu khích. 

Mà là… tuyên bố. 

Lão nhân tóc trắng cười lạnh, đôi mắt già nua nhưng vẫn sắc bén vô cùng: 

“Thiên hạ tin tưởng? Ngươi nói cứ như chuyện đơn giản lắm vậy.” 

“Ngươi dựa vào đâu mà đòi thiên hạ tin?” 

Người áo xám đặt chén trà xuống bàn, nhẹ nhàng phủi đi một cánh trà còn đọng trên tay áo. 

Hắn không đáp. 

Hắn chỉ… nhìn thẳng vào lão nhân. 

Ánh mắt đó 

Tĩnh lặng như hồ sâu, nhưng lại giống như vực thẳm không đáy. 

Lão nhân tóc trắng chợt cảm thấy da đầu tê dại. 

Hắn là ai? 

Không rõ. 

Nhưng lão biết, kẻ này tuyệt đối không thể xem thường. 

Lúc này, một bóng người khác bất ngờ đứng dậy. 

Đó là nữ tử mang mạng che mặt, đôi mắt lạnh như băng. 

Nàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói vừa lạnh lùng vừa ẩn chứa sát ý: 

“Nếu muốn thiên hạ tin… vậy để ta thử ngươi một chút.” 

Vút! 

Nàng xuất thủ ngay tức khắc! 

Một luồng hắc phong quỷ dị bùng nổ, tựa như muốn nuốt chửng toàn bộ quán trà. 

Mọi cao thủ đều lập tức đề phòng. 

Nhưng đúng lúc đó 

Người áo xám vẫn không nhúc nhích. 

Hắn chỉ nhẹ giơ tay lên. 

🔥 Đọc chưa: Thiên Thần Học Viện ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Nhẹ nhàng… như đang vỗ vai một người bạn cũ. 

Nhưng 

Ầm! 

Không gian bỗng nhiên chấn động dữ dội! 

Luồng hắc phong kia bị nghiền nát trong khoảnh khắc. 

Nữ tử che mặt lùi lại ba bước, sắc mặt đại biến. 

Mọi ánh mắt trong quán trà đồng loạt co rút. 

Chỉ một cử động 

Mà đã phá tan sát chiêu của nàng? 

Hắn mạnh đến mức nào?! 

Lúc này, người áo xám rốt cuộc cũng cất tiếng, chậm rãi nói: 

“Ta không cần chứng minh điều gì cả.” 

“Bởi vì… chỉ cần ta nói, thì đó chính là đạo.” 

Ầm! 

Một luồng khí tức cuồng bạo bỗng nhiên bùng nổ từ trên người hắn! 

Không phải kiếm khí. 

Không phải linh lực. 

Mà là một loại uy nghiêm không thể diễn tả bằng lời. 

Giống như thiên địa này… vốn dĩ nên vận hành theo lời hắn nói. 

Cả quán trà, tất cả cao thủ đều không hẹn mà cùng cảm thấy… sợ hãi. 

Giả Đạo… 

Không còn là một lời đồn. 

Mà là một thế lực chân chính, đang bước ra ánh sáng.

Giả đạo tông, nghịch thuyết tẩy não xâm nhập 

Giả Đạo, không phải là tà, không phải là chính. 

Mà là… một thứ còn đáng sợ hơn. 

Một thứ không thể bị bóp nát bằng kiếm. 

🔥 Đọc chưa: Vấn Trần ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Không thể bị thiêu rụi bằng lửa. 

Không thể bị đánh bại bằng tu vi. 

Mà là một thứ xâm nhập vào tâm trí, lật đổ mọi nhận thức, khiến người ta tin tưởng vào nó một cách tuyệt đối.

5

1

5 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.