ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 2 - Khu rừng trong lời đồn.

Bốn giờ chiều, cuối cùng cũng đến Washington*, chuyến bay dài hơn năm tiếng này đã làm cho Emma mệt mỏi lắm rồi.

Xuống cửa sân bay, đã có vài chiếc xe du lịch hợp đồng đứng đợi sẵn để đón khách, còn có mấy người hướng dẫn viên du lịch đứng đó cầm cái biển xe, chào chào vẫy vẫy.

Emma rảo bước về phía cửa an ninh làm đủ mọi thủ tục, nào là kiểm tra giấy tờ, thủ tục nhập cảnh, kiểm tra giấy tờ tùy thân và xác nhận chứng minh thư, cung cấp thông tin cần thiết. Chúng là những việc đương nhiên mà du khách nào cũng phải làm, nhưng chờ quá lâu như vậy thì quả thực là rất dài dòng mệt mỏi.

Sau khi mọi thứ đã xong xuôi, cô mới thong thả an tọa trên chiếc xe Bus của sân bay, điểm đến là ngoại thành, nhưng khá xa, đi xe buýt mà nhanh chắc cũng sẽ mất khoảng gần năm chục phút.

Lại nhắc một chút, Emma hiện tại đang là một thám tử tư, cô đến đây vì một vụ án tương đối đơn giản, nhưng chỉ vừa mới xảy ra cách đây một ngày, hiện tại cảnh sát vẫn chưa có kết quả chính thức của vụ án đó, đã bao nhà điều tra đến đó mà vẫn chưa có kết quả khả quan. Nhưng cô rất tự tin, với năng lực của bản thân, đối với cô không gì là không thể.

🔥 Đọc chưa: Thi Muội ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Emma đã tìm được chỗ ngồi lí tưởng cho mình, cô không say xe, nhưng lại thích ngồi ở đoạn giữa hơn, không quá lún, không sóc, rất thoải mái.

Vào lúc đó, có một cậu thanh niên đến gần cô, dường như cậu ta cũng muốn ngồi chỗ này. Cậu chàng đeo kính, dáng dấp rất thư sinh, nước da trắng pha chút vàng, cậu ta bắt chuyện với Emma, dùng tiếng anh:

- Xin lỗi chị, chỗ này đã có ai ngồi chưa vậy?

Tiếng anh của cậu ta rất tốt, tựa hồ như là người bản địa gốc Châu Á vậy.

- Chưa, cậu có thể ngồi xuống nếu không cảm thấy phiền - Emma trả lời lịch sự.

- Cảm ơn chị.

Không chần chừ, cậu chàng kia ngồi ngay xuống chiếc ghế bên cạnh cô với biểu cảm tự nhiên, không chút do dự, e dè.

- Cậu từ đâu đến? - Emma không nhịn được mà hỏi.

- Bắc Kinh.

🔥 Đọc chưa: Mao Sơn Đệ Tử - Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân Phần 3 ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Nói Tiếng Anh tốt vậy?

- Tôi là con lai mà - Cậu trai đó cười cười.

Trò chuyện được hồi lâu, Emma cũng dần cảm thấy hơi mệt, cũng phải thôi, chuyến bay của cô kéo dài những hơn năm tiếng đồng hồ, nếu không nghỉ ngơi chắc sẽ đột tử sớm. Cô không nói gì nữa, đầu ngả về phía sau, mi mắt hơi khép lại.

- Chuyến này... chị đi đâu vậy? - Cậu trai kia khẽ hỏi.

- Vùng ngoại thành - Emma đáp ngắn gọn.

Cậu trai này dường như cũng thấy được sự mệt mỏi trên nét mặt của cô, tuyệt nhiên không nói gì nữa.

Cũng không rõ là bao lâu, xe đột nhiên dừng lại.

- Đây là trung tâm thành phố, có ba phút cho những vị khách nào cần xuống xe - Giọng của nhân viên soát vé vang lên lanh lảnh.

Rất nhanh chóng, Emma thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuống xe, khách sạn mà cô đặt hẳn là ở gần đây thôi.

- Này... chị... gì ơi? - Cậu trai hồi nãy gọi với lại.

- Có chuyện gì vậy? - Emma theo quán tính xoay người lại.

- Tôi... tôi vẫn... chưa... biết... tên của chị! - Cậu trai đó hướng ánh mắt xuống dưới, lộ rõ vẻ lúng túng.

- Emma Waston, còn cậu?

- Da... David Greg.

- Có duyên sẽ gặp lại - Cô mỉm cười.

🔥 Đọc chưa: Lạc Việt Đạo Môn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

- Ừ! - Cậu trai đó vẫy tay với cô.

Emma thong thả bước xuống xe, cô nhìn theo chiếc xe buýt kia một lúc nữa cho đến khi nó khuất bóng.

Rồi đó, có gặp có tàn, những người bạn đường mà ta vô tình gặp được như thế, ngoài cái tên, ta chẳng biết gì về lai lịch của họ. Dù là như vậy, nhưng chỉ nói chuyện một lúc thôi, tự khắc ta cũng cảm thấy vô cùng thân thiết.

Đeo chiếc ba lô nặng gần ba chục cân trên vai, nặng nề lết xác trên con đường lúc hửng tối. Emma nhất thời cảm thấy hơi lạnh, người cô run lên bần bật.

Đang đầu mùa đông, mà hiện tại đã hơn sáu giờ chiều. Đủ thời gian để bầu trời trong xanh kia chuyển thành xám đục. Là khung giờ mà ai cũng tự thưởng cho mình cái thú vui nhâm nhi tách trà nóng bên lò sưởi. Nhưng trong khi đó, Emma lại đang đi bộ ngoài trời trong cái lạnh cắt da xuống tới âm mấy độ, thật là cùng cực.

Đi một quãng nữa cũng thấy nơi mà mình cần tìm, Emma rút tờ giấy ghi địa chỉ ra và mỉm cười:

- Cuối cùng cũng tới nơi!

Bước vào đại sảnh, một cô gái đang ở quầy tiếp tân đón khách, vừa thấy cô, cô ấy đã chào hỏi:

- Chào quý cô, cô đến đây đặt phòng phải không?

🔥 Đọc chưa: Quỷ Hồn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Emma gật đầu, rút từ trong ba lô ra tấm thẻ V.I.P, cô tiếp tân kia dường như cũng hiểu ý, đón lấy tấm thẻ và làm công tác kiểm tra. Sau khi đã kiểm tra xong, cô ấy nói với Emma:

- Vâng, cô Emma Waston, đã đặt phòng ở khách sạn Rosa vào tám ngày trước, cô đã hoàn thành xong thủ tục, bây giờ mời cô đi theo cậu ấy - Nói rồi cô tiếp tân chỉ tay về phía một cậu trai khoảng chừng mười bảy, mười tám tuổi, ý bảo Emma đi theo cậu ta.

- Cảm ơn - Emma không dài dòng, nhanh chóng xách ba lô đi theo anh chàng kia.

Suốt đoạn đường đi đến phòng mình, Emma đã đại khái tìm hiểu được thông tin của cậu trai kia. Cậu ta tên là Andrew, là sinh viên năm hai trường công nghệ thông tin, đã đi làm thêm ở đây được hai năm rồi, công việc của cậu ta ở đây chủ yếu là khiêng vác hành lí và dẫn khách về phòng, chỉ để kiếm thêm thu nhập thôi.

Sau khi đã vào phòng mình, Emma mau chóng khóa cửa, làm vệ sinh cá nhân qua loa và nằm ra giường, cả ngày hôm nay cô đã quá mệt mỏi nên chẳng còn tâm trạng mà giải trí, đành bật tạm cái Ti Vi lên xem.

- Chúng tôi đang điều tra về một vụ án bí ẩn ở ngoại ô Washington, nạn nhân là các cô cậu thanh thiếu niên đi cắm trại ở cạnh một khu hồ nhỏ trong khu rừng cấm, họ đều bị xé xác rất dã man, có người thì bị nhét đầy kẹo trong cổ họng, có người thì bị rạch miệng, có người thì bị các sợi chỉ vàng quấn quanh người, cách thức gây án rất dã man, chỉ có thể là do con người làm, chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục điều tra về vụ án này. Tôi là Kellie, phóng viên của đài BBC New.

Rất nhanh sau đó, chương trình thời sự đã chuyển sang một tin tức khác, nhưng Emma đã mau chóng tắt Ti Vi đi.

- Khu rừng cấm sao? Nghe cũng hay đấy!

Emma tò mò lên Google gõ từ khóa "khu rừng cấm", không có quá nhiều thông tin, đang nản thì có một trang Facebook thu hút sự chú ý của cô, chủ bài viết này là một tay du lịch bụi tên Marco, là người có sở thích đi du hành khắp các quốc gia ở Châu Mĩ, Châu Âu, rồi viết cảm nhận đăng lên trang Facebook cá nhân.

- Mới sáng sớm chúng tôi đã háo hức muốn đến ngay khu rừng cấm ở thị trấn Blur, ai cũng hừng hực tinh thần, muốn vào đầu tiên, nhưng khi nhìn thấy bộ xương khô ở bìa rừng thì cả đám bỏ chạy té khói, ha ha, mấy hôm trước quyết tâm dữ dội mà nào ngờ hôm nay đã bị sang chấn tâm lí rồi, xem ra chúng tôi không thể mạo hiểm vào khu rừng này được. Nó từ lâu đã nổi tiếng với những sự kiện tâm linh rùng rợn, nghe bảo lúc đầu cái tên "rừng cấm" này là do kiểm lâm đặt, hòng diệt cỏ tận gốc nạn săn bắt thú rừng trái phép, nhưng nhiều tay săn trộm vẫn tham lam không từ bỏ ý định, rồi bỏ mạng luôn ở trong khu rừng này, từ đó trở đi người ta bắt đầu đồn đại. Thiệt tình! Sợ thì có sợ nhưng tôi vẫn hoài nghi về tính xác thực của cái truyền thuyết đô thị này lắm...

🔥 Đọc chưa: Đồ Đệ Diêm Vương 2: TẾ QUỶ ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Đóng Laptop lại, Emma ngồi trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu, cô có ý định sau khi giải quyết xong vụ án mà mình đã nhận thì sẽ qua đó "thám hiểm" một chút, cô cũng muốn xem rốt cuộc thì mọi người đang đồn đại về cái quái gì.

- Khu rừng cấm, thị trấn Blur, thú vị rồi đây.

Washington*: Khác với Washington DC - Thủ đô của nước Mĩ. Washington là một bang nằm ở bờ Tây. Một vùng đất với vô số những dòng thác cao chênh vênh, những bãi đá lởm chởm sóng, kèm theo đó là những khu rừng bạt ngàn. Một địa điểm lý tưởng dành cho khách du lịch.

0

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.