Chương 34 - Ván Thứ Nhất (05)
Thằng chó đó cắt dây rồi sao?!
Suy nghĩ ấy chỉ vừa thoáng qua tâm trí của TL. Ngoái nhìn lại một lần cả bốn góc của toà cao ốc, những sợi dây thừng đang buộc các con tin hình như vừa bị thứ gì đó cứa ngang qua.
Phực!
Một sợi đã đứt.
- Tôi là loại thích đi trước để chớp thời cơ, nếu cậu muốn thì cứ từ từ mà chọn.
Dứt lời, Đổ Tà giậm chân nhảy bật khỏi vị trí đang đứng để lại trên nền gạch một vết lõm to tướng.
Gã đáp xuống cạnh sắt của hàng rào bảo vệ cao gần ba mét phát ra tiếng "xình xịch" nhức nhối.
- Nhân tiện... Đừng có bắt tôi đợi lâu quá nhé.
Nói đoạn gã gieo mình khỏi tòa nhà bảy mươi tầng trước sự ngỡ ngàng của TL.
Thế quái nào mà…?!
Khoảng cách từ trung tâm của sân thượng tới hàng rào bảo vệ tệ nhất cũng phải đến hai mươi mét là ít. Tính ra thì dù cho có hỗ trợ từ Thợ Săn Bóng Tối chăng nữa thì TL cũng đến bó tay với nó nếu chỉ được nhảy một lần. Đằng này Đổ Tà lại còn là Thực Thời Nhân thuộc lớp xạ chiến (thường bị hạn chế về mặt thể lực để cân bằng với khả năng công kích tầm xa), gã đào đâu ra được thứ sức mạnh quái gở này thế?
Muôn vàn câu hỏi cứ thế đang quay cuồng trong tâm trí của TL, nhưng hắn không có thời gian để chần chừ.
Nếu đây đúng là trò “bắt át bích” thì Đổ Tà hẳn đang đuổi theo một trong bốn con tin đang rơi tự do, câu hỏi đặt ra ở đây là liệu Sát Nhân Thảm Đỏ có nên tận dụng cơ hội này để "xử đẹp" đối thủ hay chăng.
Tính ra thì việc đổi ba mạng người để lấy cái đầu của tên điên đó vẫn có thể xem là một món hời khó cưỡng.
Phực!
Sợi dây thừng thứ hai đã đứt.
- Tao hy vọng là mày đúng…
Quyết định được đưa ra trong tích tắc, TL lao nhanh về một góc của toà cao ốc, vượt qua hàng rào bảo vệ rồi nhảy xuống, chỉ là…
Nó khác với hướng mà Đổ Tà đã chọn.
TL quyết định tạm thời sẽ bảo toàn tính mạng cho những con tin.
Lý do cho quyết định trên khá là đơn giản, rằng nếu mục tiêu đã ẩn mình suốt hai năm chỉ để bày ra trò chơi quỷ quái này thì ắt nó phải được chuẩn bị đến bị kỹ lưỡng đến tận chân răng.
Sẽ chả có gì bất ngờ nếu tên khốn đó giữ lại cho mình món “bảo hiểm” nào đó để phòng bất trắc. Đấy là còn chưa kể việc đọ không chiến với một Thực Thời Nhân lớp đánh xa chưa bao giờ là một lựa chọn khôn ngoan cả.
Nếu thời điểm giao chiến là ban đêm thì tốt biết mấy, chí ít thì các hỗ trợ từ Thợ Săn Bóng Tối sẽ giúp hắn dễ dàng làm chủ cuộc chơi hơn. Tiếc rằng để có được nó thì TL phải kéo dài thời gian ít nhất là thêm mười tiếng nữa.
Đành liệu cơm gắp mắm thôi.
TL buông tiếng thở dài ở độ cao hai trăm mét.
Não bộ hắn liên tục “nảy số” trong khi thân mình đang rơi tự do, tốc độ thì ngày càng tăng nhưng xem chừng bấy nhiêu là chưa đủ.
Xét theo nguyên tắc vật lý phổ thông thì lực hút Trái Đất tác động lên vạn vật là như nhau. Chiếu theo lẽ đó thì một kẻ đã xuất phát chậm đến vài giây như TL sẽ không tài nào có thể đuổi kịp con tin đã rơi trước đó.
Rất may là bản thể còn lại của hắn học khá tốt môn vật lý.
Sát Nhân Thảm Đỏ khép chặt hai chân tạo thành tư thế “đứng” nghiêm như đang chào cờ, hai tay chập lại thành hình tam giác và đặt trên đầu. Cách làm này giúp giảm đến tối đa lực cản không khí lên cơ thể của TL, giúp hắn bức tốc giữa không trung.
Cầu mong một cơ hội.
Đúng như dự đoán của “kẻ kia”, con tin bị đặt trong một chiếc túi ngủ màu xám xanh được nối với một đoạn dây thừng (đã đứt).
Ráng lên nào, một chút nữa thôi.
Bộ đồng phục học sinh ố vàng phập phồng liên hồi theo từng cơn gió lộng, việc kiểm soát quỹ đạo rơi sao cho nó luôn là một đường thẳng hết sức khó khăn, tiếc thay đấy lại là cách duy nhất để hắn rút ngắn khoảng cách với chiếc túi ngủ, cả hai chỉ còn cách mặt đất hơn trăm mét.
Bắt được rồi.
Ngay khi tiếp cận đủ gần với mục tiêu, TL nhanh chóng vươn tay (phải) ra, chộp lấy đoạn dây thừng màu trắng ngà.
Cả hai vẫn đang rơi tự do với tốc độ chóng mặt.
- Mày có nhớ lần cuối tụi mình bị gãy tay là khi nào không PL?
Thật ra phải gọi là "trật khớp vai" mới đúng nhưng thế thì có gì quan trọng chứ.
Hít một hơi thật sâu, TL ngoái nhìn về phía bức tường đang phản chiếu từng tia nắng mai bên cạnh, dự đoán độ dày của lớp kính cường lực trước khi cắm phập thanh đoản kiếm trên tay vào đấy.
Graaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaak!!!
Tiếng "két" chói tai của thủy nứt vỡ hòa cùng tiếng hét của TL vang vọng khắp bốn hướng.
Cả hắn và con tin vẫn tiếp tục rơi.
Lẽ dĩ nhiên thôi vì vận tốc tích lũy của hai cá thể đã là quá lớn, nếu tự dưng "thẳng gấp" một cách miễn cưỡng thì cơ thể con người của TL sẽ chẳng thể nào chịu nổi. Hắn cố tình cắm xuôi thanh đoản kiếm (thay vì cắm theo phương ngang để tạo ra lực cản lớn nhất), để nó xẻ đôi từng lớp kính, xuyên qua sàn thép của từng tầng lầu… với mục đích chính là để giảm tốc tốc độ rơi từng chút một, tránh khỏi cảnh bị chính hành động của mình xé xác.
Nhưng đừng nghĩ thắng từ từ thì ít đau đớn nhé.
-Con mẹ nó!!! Chậm lại xem nào!!!
Cơ của TL căng cứng như dây đàn, một tay là thanh kiếm sắc lẻm đang xẻ đôi từng lớp kính cường lực đúng kiểu chẳng thể nào kiểm soát, một tay là chiếc túi ngủ chứa con quá tin chi nặng nề.
Tệ hơn nữa...
Có vẻ như kiểu "hãm phanh" này quá chậm so với khoảng cách chỉ còn tính bằng mét so với mặt đất của TL.
-Chắc là tới lúc rồi nhỉ… Hắc Long!!! Mày chết ở đâu thế hả?!
Đáp lại tiếng gọi của TL là một tiếng gầm vang dội.
Từ bên ngách của tòa nhà cao tầng, một bóng đen to lớn lù lù xuất hiện.
Toàn thân được bảo bọc trong lớp vảy đen tuyền, bóng loáng dưới ánh nắng mai, sở hữu tấm thân của loài mãng xà khổng lồ dài đến hai mươi mét với phần đầu cá sấu, bờm sư tử, vuốt đại bàng cùng một chiếc đuôi tựa hồ như được ghép từ một bộ bảy lưỡi kiếm sắc nhọn.
Hắc Long Âm Giới hiện lên dưới ánh bình minh với dáng bay có phần kỳ quặc, thiếu ổn định. Ngọn lửa xanh xám bao phủ cơ thể oai vệ đã yếu đi trông thấy, chỉ còn là những đốm nhỏ rải rác trên các khớp chân. Duy chỉ có đôi mắt đỏ tươi long sòng sọc vẫn giữ được sự uy hiếp vốn có.
Đáp ứng lời kêu gọi, Hắc Long lao nhanh theo hướng rơi của TL và con tin, bắt gọn cả hai bằng tấm thân khổng lồ rồi đưa xuống mặt đất.
3
1
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
