Chương 4 - Luận Bàn Một Chút
Tinh La Thánh Châu cùng Phách Linh Huyền Đan chính là hai bảo vật phụ thân để lại cho Diệp Tịch, mà từ lúc hắn bị coi là phế vật, gia tộc lại trực tiếp chiếm đoạt!
Lúc này hắn mới chân chính ý thức được, sau khi hắn thức tỉnh nhất giai phế mạch, đã bị Diệp gia vứt bỏ hoàn toàn!!
Hắn lúc này, trước mắt đã có một chút hàn khí ngưng tụ.
Hắn cũng lần nữa nhận thức được, ở cái thế giới dùng võ vi tôn này, muốn được người khác tán thành cùng kính trọng, thực lực nhất định phải thật cường đại!
“Ngẩn người cái gì? Còn không nhanh đem Tinh La Thánh Châu giao ra đây, đừng chậm trễ thời gian của Phi Vân thiếu gia, hiện tại Phi Vân thiếu gia chính là người bận rộn, không có thời gian rảnh mà ở đây chơi với ngươi đâu!” Đinh Thuận thấy Diệp Tịch còn không giao ra Tinh La Thánh Châu, bĩu môi khó chịu thúc giục nói.
Lúc này, Diệp Phi Vân lại hướng Đinh Thuận vẫy vẫy tay, ý bảo hắn lui ra, rồi sau đó hắn rung đùi đắc ý đi đến trước mặt Diệp Tịch, trong mắt lộ rõ vẻ khinh miệt, cười mỉa nói:
“Không giao cũng được, bất quá ngươi phải đáp ứng cùng ta luận bàn, theo quy củ, nếu là ngươi có thể đánh bại ta, Tinh La Thánh Châu vẫn để ngươi cất giữ , nếu là ngươi không dám ứng chiến hoặc là bại bởi ta, liền thành thành thật thật đem Tinh La Thánh Châu giao ra đây!”
Hắn đã sớm muốn cùng Diệp Tịch giao thủ, chỉ là lúc trước hắn biết chính mình không có phần thắng.
Nhưng hiện tại khác trước, hắn đã đột phá đến Tiên Thiên Cảnh , mà Diệp Tịch vẫn còn nằm ở Thối Thể Cảnh cửu trọng, cơ hội tốt như vậy, hắn sao có thể không nắm lấy?
“Có thể, bất quá đến lúc đó ngươi đừng giở trò.” Diệp Tịch hơi hơi ngưng mắt, nhìn thoáng qua tên vô sỉ Diệp Phi Vân, không lạnh không nhạt gật gật đầu.
Hắn biết rõ, tuy rằng hắn còn ở Thối Thể Cảnh cửu trọng, nhưng là luận trình độ linh khí dồi dào, luận độ mạnh của gân cốt cùng tố chất của thân thể, hắn hoàn toàn không sợ Diệp Phi Vân có cảnh giới Tiên Thiên Cảnh nhất trọng.
“A! giở trò? Lão tử cần phải giở trò sao? Ngươi cũng không tự nhìn vào nước tiểu xem mình chật vật thành cái dạng gì! Ha ha ha ha!” Diệp Phi Vân cất tiếng cười to, sau một trận cuồng tiếu, hắn tiếp tục vuốt vuốt mi, vênh váo tự đắc nói:
“Đối với ngươi, lão tử chỉ cần dùng một nửa thực lực như vậy cũng đủ rồi!”
Nói xong, hắn khó nén được liền muốn huy động song quyền, xông về phía Diệp Tịch.
Sau khi đột phá đến Tiên Thiên Cảnh, hắn đã có thể đem linh khí trong đan điền phóng xuất tới tất cả bộ phận trên người, làm thủ đoạn công kích của bản thân mạnh mẽ hơn.
“Một quyền của Phi Vân thiếu gia là có thể làm bia đá bể nát, phế vật Thối Thể Cảnh này, nếu như trúng chiêu, không chết cũng tàn phế!” Đinh Thuận thấy người mà mình ngưỡng mộ Phi Vân thiếu gia đã ra tay, vội vàng ở một bên làm mưa làm gió, vẻ mặt đầy tự tin.
Bất quá hành động của Diệp Tịch ngay sau đó lại làm Đinh Thuận kinh ngạc vạn phần!
Chỉ thấy khi Diệp Tịch đối mặt với thế tới rào rạt của Diệp Phi Vân, thế nhưng sắc mặt lại không hề kinh sợ, không những vậy còn muốn ngưng tụ quyền thế, xem tư thế này tựa hồ chuẩn bị trực tiếp chính diện tiếp chiêu a!
“Tiểu tử này là điên rồi sao?! Dám trực tiếp chính diện nghênh đón công kích của Phi Vân thiếu gia?!”
Đinh Thuận lời nói vừa mới thốt ra, song quyền của Diệp Tịch cùng Diệp Phi Vân đã va vào nhau, mãnh liệt va chạm khiến cho chỗ nắm đấm giao nhau vang lên một trận âm thanh oanh động!
Bị lực lượng ba động đánh úp lại, không khỏi khiến hai người đều lui về phía sau vài bước mới đứng vững thân mình!
Mặc dù nhìn như đánh ngang tay, nhưng cũng đủ để cho Diệp Phi Vân khiếp sợ vạn phần!
“Tiểu tử ngươi đột phá đến Tiên Thiên Cảnh?!” Diệp Phi Vân nghẹn họng trân trối nói, công kích của mình bị Diệp Tịch ngăn cản được còn không nói, thậm chí còn bị cưỡng ép bức lui vài bước, không thể không làm cho hắn đối với thực lực của Diệp Tịch hoài nghi.
“Ngươi cũng không nhìn ra được?” Diệp Tịch cũng không có trực tiếp trả lời Diệp Phi Vân, chỉ là ngưng mắt, nhìn Diệp Phi Vân cười như không cười hỏi ngược lại!
Hồi tưởng biểu hiện vừa rồi cùng Diệp Phi Vân giao thủ, hắn càng thêm khẳng định thiên phú của mình tuyệt đối là mạnh hơn trước!
“A, chết đến nơi còn dám cùng ta khua môi múa mép! Nói vậy ngươi cũng chưa có đột phá đến Tiên Thiên Cảnh, dù sao võ giả Tiên Thiên Cảnh có thể tiến hành xuất linh khí ra bên ngoài, mà vừa rồi ngươi chẳng qua là dựa vào lực lượng của thân thể mà thôi.”
Diệp Phi Vân khinh miệt liếc mắt nhìn, tiếp tục hung tợn nói: “Coi như lực lượng thân thể của ngươi cường đại hơn so với những người ở Thối Thể Cảnh, nhưng vẫn không thay đổi được sự thật ngươi là phế vật, huống hồ vừa rồi bất quá ta chỉ dùng một nửa thực lực mà thôi, kế tiếp, liền chuẩn bị quỳ xuống đất xin tha đi!”
Tức khắc, một cổ lực lượng linh khí lấy mắt thường có thể thấy được từ song quyền của hắn đột nhiên lao tới!
“Phi Vân thiếu gia muốn sử dụng 《 phong đao quyền 》! Đây chính là võ kỹ mà Phi Vân thiếu gia sau khi đột phá Tiên Thiên Cảnh giới mới tu luyện, lần này Diệp Tịch nếu còn không chết Đinh Thuận ta trực tiếp đi ăn phân!” Đinh Thuận đamg đứng trầm mặc một bên, nháy mắt sáng ngời, mặt lộ vẻ vui mừng tràn đầy tự tin nói.
Võ kỹ là võ giả thông qua một phương thức nào đó đem linh khí trong cơ thể ngưng tụ thành một loại thủ đoạn công kích cường đại.
Võ kỹ cũng có cấp bậc cao thấp, phân chia thành bốn cấp bậc Thiên, Địa, Huyền, Hoàng, mỗi một cấp bậc, đều có uy lực chênh lệch cực lớn.
Mà 《 phong đao quyền 》 là thuộc về cấp bậc Hoàng giai, nhìn từng đạo linh khí từ song quyền phía trên phóng xuất ra, hình thành một phong đao linh khí sắc bén, vô cùng có lực sát thương!
Diệp Tịch thấy Diệp Phi Vân thi triển ra võ kỹ, hai tròng mắt nhất thời căng thẳng, sắc mặt biến thành ngưng trọng.
Đối mặt với lúc Diệp Phi Vân không sử dụng võ kỹ, hắn còn có thể chống lại. Nhưng một khi Diệp Phi Vân sử dụng võ kỹ, ưu thế lực lượng gân cốt thân thể của hắn đã không còn có tác dụng gì nữa.
Tiên Thiên Cảnh cùng tôi thể cảnh khác biệt lớn nhất chính là võ giả Tiên Thiên Cảnh có thể đem linh khí trực tiếp phóng thích, cho nên cũng chỉ có võ giả Tiên Thiên Cảnh mới có thể thi triển ra võ kỹ công kích cường đại.
Nghĩ đến đây, Diệp Tịch hơi trầm mặt, đột nhiên cảm nhận áp lực thật lớn, dù sao hắn cũng không biết trong khoảng thời gian ngắn như vậy Diệp Phi Vân cũng đã tu luyện võ kỹ.
Bất quá khi hắn gặp chuyện vẫn bình tĩnh, cũng không hoảng loạn, trong lòng hắn rõ ràng, chỉ cần nghiêm túc tránh đi công kích của Diệp Phi Vân, vẫn có thể cùng hắn đánh một trận.
Vì thế, hắn bắt đầu tập trung tinh thần, nghiêm túc chuẩn bị nghênh chiến.
Nhưng mà, đúng lúc này, thậm chí chính hắn đều không biết đột nhiên xảy ra chuyện gì, hai mắt thế nhưng có một chút linh khí đang tự động hội tụ!
“Không tốt!” Thấy linh khí hướng hai tròng mắt hội tụ, Diệp Tịch nhất thời cảm thấy không ổn.
Phải biết rằng, từ thời điểm ban đầu tập võ tu luyện, gia gia đã nói cho hắn biết là không thể vận chuyển linh khí vào trong ngũ quan, bằng không vô cùng có khả năng sẽ thương tổn tới ngũ quan, tạo thành tổn hại không cách nào cứu vãn.
Cho nên việc cấp bách, chính là nhanh đem linh khí từ hai tròng mắt rút về, hắn cũng không muốn cả đời làm người mù!
Nhưng lúc hắn tính toán đem linh khí trong mắt thu hồi, lại ngạc nhiên phát hiện tầm nhìn của mình có sự biến đổi!
Ở trong tầm nhìn của hắn, phương hướng lưu động linh khí toàn thân của Diệp Phi Vân trước mặt đều bị đáy mắt hắn thu vào hết!
Mà càng làm hắn khiếp sợ chính là, động tác của Diệp Phi Vân thế nhưng không ngừng chậm lại ít nhất ba lần, mà sơ hở bên trong chiêu thức võ kỹ cũng trong nháy mắt lộ ra hết!
Đột nhiên xuất hiện cảnh tượng huyền ảo này, khiến cho Diệp Tịch giật mình không thôi! Mấu chốt là hai mắt cũng không có cảm giác được bất luận cái gì khó chịu hoặc đau đớn!
Vèo!
Lúc này Diệp Phi Vân cũng đã vung linh khí hình lưỡi đao sắc bén hướng tới trước mặt Diệp Tịch , ra chiêu ngoan độc, có xu thế muốn đưa hắn vào chỗ chết!
Nếu đổi lại lúc trước, Diệp Tịch thật đúng là không có khả năng trốn được, nhưng lúc này bởi vì tầm nhìn bản thân đột nhiên tăng vọt, khiến cho hắn sớm đã phát hiện sơ hở trong công kích võ kỹ của Diệp Phi Vân, cũng trong thời gian ngắn tìm ra biện pháp tránh thoát cùng phản công một kích này của Diệp Phi Vân.
Cho nên dù đang trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, trong mắt hắn vẫn không lộ ra một chút vẻ sợ hãi.
12
0
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
