Chương 25 - Đại náo dị giới (16)
Chương 25: Đại náo dị giới (16)
Tại tầng bốn của bí cảnh, đám người Như Nguyệt bị trấn động do bọn linh thú dưới tầng một gây ra, doạ cho hết hồn.
Do bốn con linh thú bảo vệ bốn tầng dẫn con cháu chạy hết xuống tầng một, cho nên cô ta và đồng bọn dễ dàng lên tới tầng bốn mà không mất một sợi lông nào.
Cả bọn xục xạo tìm kiếm nửa ngày, nhưng chẳng thấy gì ngoài mấy con linh thú cấp một, cấp hai và đám cây cối, đất đá xung quanh.
Đang định đi tiếp về phía trước, thì trận trấn động sảy ra khiến cả bọn sợ run người.
- Có chuyện gì sảy ra vậy?
Tố Vân hoảng sợ, dáo dác nhìn xung quanh.
- Có khi nào do bọn linh thú bảo vệ tầng bốn đã phát hiện ra chúng ta, nên chúng dẫn quân xông đến mới tạo ra trấn động lớn như vậy không?
Như Nguyệt hồ nghi.
- Ta cũng không rõ.
Vũ Phong nhíu chặt mày.
- Chúng ta mau tìm chỗ ẩn thân, quan sát tình hình trước đã.
Hắn đưa ra đề nghị, bọn người còn lại thấy có lý bèn huy động pháp bảo bay về phía ngọn núi gần nhất.
Cũng cùng lúc đó, một tổ hợp gồm ba con linh thú quái dị ở tầng sáu cũng bị kinh động, cả ba đưa mắt nhìn nhau, nhanh như chớp vọt về phía cửa xuống tầng năm.
Bên này, Diễm dẫn đầu thái cực đồ và đám linh thú đánh thẳng lên tầng hai của bí cảnh.
Quân đoàn linh thú bị tiêu diệt vô số, số còn lại đang bám theo phía sau bốn con đầu đàn, điên cuồng chạy trốn.
- Chạy đâu cho thoát, thức ăn thân yêu của ta ơi!
Con sâu vừa bám sát vừa hí hửng kêu gào.
- Con gà béo mầm kia trông ngon quá!
Hạc toi bay trên trời, hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào lũ gà phía trước.
- Ha hả, bọn bay chạy từ từ thôi nào, anh gà đẹp trai còn chưa được ăn gà nướng, bò nướng, chuột nướng đâu nha.
Gà Tinh vỗ cánh chạy nhanh như một cơn lốc.
- À hú... anh sói men lì lại bắt được thêm một con bò quái thai nữa rồi đây này!
Sói ba mắt dẫm hai chân trước lên một con bò khổng lồ, ngửa đầu hú vang.
- À hú hú... chạy nào chạy nào thức ăn ơi, à hú hú... chạy nào chạy nào thức ăn à...
Bọn linh thú phía sau nghêu ngao hát bè cho mấy con phía trước.
Diễm công chúa: "..."
Meo ơi, thế méo nào mà quân của bà đây toàn bọn thần kinh lại còn tham ăn là thế nào hả?
Trong khi đó, bốn con đầu đàn chạy nhanh nhất, nhưng lại bị dính đạn nhiều nhất. Biết chạy không thoát, chuột sói gào lên với ba con khác
- Mau chạy lên tầng năm cầu cứu giun Vương nhanh lên!
Bộ lông xám xinh đẹp của nó bị sét oanh tạc cho trụi lủi, làn da cháy đen như than bắt đầu xuất hiện vết nứt chằng chịt. Ba con còn lại cũng lâm vào thảm trạng tương tự. Gà Lôi dơ cái cánh trụi lông chỉ về phía trước kêu gào:
- Cửa lên tầng ba ngay kia rồi, tăng tốc lên nào mấy đứa!
Đám thái cực đồ đang bám sát mông nó, thấy con bệnh này gào thét quá khó nghe, liền nhả năm tia sét nhằm thẳng phao câu của nó oanh tạc.
- Ahh! Mẹ nó chứ!
Gà Lôi ôm phao câu lăn lộn.
- Lũ chó má kia! Ông đây nhất định phải giết sạch chúng mày!
Lợn lòi thấy tình thế nguy cấp, nó dùng miệng của mình ngoạm cánh con gà, lôi xềnh xệch về phía trước.
- Mẹ nó, còn nằm đấy mà gào được à? Không chạy nhanh thì con gà toi ngươi chết trước chúng nó là cái chắc!
Con bò chạy phía trước cũng ngoái lại gào lên.
- Nhanh lên! Cửa lên tầng ở ngay trước mặt đây rồi!
Gà Lôi không muốn phải cạp đất, nó dãy mạnh thoát khỏi lợn lòi, sau đó nó dồn hết sức lực phóng vọt về phía con bò.
Bọn linh thú chạy phía sau cũng điên cuồng, chen lấn xông về phía cửa lên tầng. Cửa thì quá nhỏ, thú muốn đi vào lại quá đông, dẫn đến cảnh ùn tắc cục bộ.
Gà Tinh thấy cơ hội thu lượm đồ ăn đã đến, nó cầm đầu bọn linh thú xông thẳng vào tàn sát.
- À hú hú... đồ ăn nhiều quá là lá la là đồ ăn nhiều quá...
Sói ba mắt vừa phóng tên, vừa nghêu ngao bài ca muôn thuở.
- Bọn gà mũm mĩm này là của anh sâu đẹp trai, anh đây đánh dấu rồi đấy!
Sâu xanh vừa phóng cột băng vào một nhóm gà béo vừa kêu gào.
- Còn bọn bò mập này là của chị hạc xênh gái, chị đây đã đánh dấu, cấm đứa nào được tranh với chị!
Hạc toi bắt chước con sâu, nó há mỏ phun lửa đánh dấu đồ ăn.
- Anh trâu đây chưa bao giờ xơi thịt chuột, hôm nay anh sẽ xơi cả dòng, cả họ nhà bọn chuột sói!
Trâu đực cũng đú đởn gào lên.
- À hú hú... xơi cả dòng, cả họ nhà chúng nó!
Bọn linh thú đang hăng máu chém giết cũng ngứa mồm bè theo.
- Oa ha ha! Thịt nhiều quá, nhẫn trữ vật của bọn lão sắp đầy ằng ặc rồi ta ơi!
Bốn lão khọm từ phía sau đuổi tới hưng phấn kêu gào.
- Ô hô, thịt thịt lại rơi đầy đất kìa mấy lão à!
Lão Thuận lao thẳng vào trung tâm trận chiến tiếp tục nhặt lượm. Ba lão còn lại cũng nối đuôi nhau xông tới. Cả bốn vừa véo von hát bài ca “những lão già lượm thịt”, vừa ngoi lên, ngụp xuống trong biển thịt linh thú.
Thấy lượng thịt sắp quá tải, hơn nữa đuổi tiếp lại thành ra chơi không vui, Diễm thu lại thái cực đồ, chỉ huy bọn linh thú và bốn lão khọm dừng lại tại một khoảng đất trống giáp danh với sa mạc.
- Chúng ta không đuổi theo thức ăn nữa à?
Hạc toi nghẹo đầu khó hiểu.
- Đi đâu mà vội.
Diễm ngồi trên Phượng Linh ngó xuống.
- Ngươi không nghe thấy chúng nó hò nhau lên tầng năm gọi cứu viện à? Đợi ăn xong, chúng ta đánh thẳng lên tầng năm hốt cả bọn một thể.
Hạc toi bừng tỉnh, hai mắt híp lại sung sướng.
- Đúng nha! Đến lúc đó lại càng có thêm nhiều thức ăn.
Gà Tinh nhảy cẫng lên.
- Ăn nào, ăn nào, ăn xong chúng ta lại săn nào, săn nào!
Đám linh thú cũng hưng phấn nhảy loạn lên, khiến bụi đất bay mù mịt.
Diễm công chúa: "..."
Mẹ nó, đến chuẩn bị thức ăn mà cũng lên cơn thần kinh được!
- Nào nào!
Cô gào lên.
- Hạc toi dẫn một nhóm đi kiếm củi, sói ba mắt và gà Tinh làm thịt đám thú kia. Còn mấy lão.
Cô lấy gia vị nướng thịt ra quăng cho lão Tùng.
- Mấy lão điều chế gia vị.
Lão Tùng cầm một túi gia vị lên ngắm nghía, rồi lại đưa sát vào mũi ngửi ngửi.
- Thế còn con nhóc ngươi làm gì?
Lão Phượng nghiêng đầu hỏi.
- Ta?
Diễm chớp chớp mắt chỉ vào mình.
- Chuẩn bị đồ uống, mấy lão có ý kiến à?
Cô hí mắt nhìn bốn lão.
- Hê hê, bọn lão nào có ý kiến gì.
Còn chưa nói xong, bốn lão đã nhanh như chớp đánh bài chuồn.
"Hệ thống: Điểm khiếp sợ + 298 đến từ Lãnh Như Nguyệt."
"Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 305 đến từ Trình Tố Vân."
"Hệ thống: Điểm số khiếp sợ + 296 đến từ Tần Vũ Phong."
"Hệ thống: Điểm số khiếp sợ... + 310 + 308 + 307..."
Diễm công chúa: "..."
Mấy con bệnh này chuyển qua chơi trò núp lùm rồi hả?
Hệ thống: "..."
...
Tầng bốn của bí cảnh, bọn người Như Nguyệt khiếp sợ nhìn vài nghìn con linh thú đủ cấp bậc, chủng loại, cả người đen xì đang điên cuồng chạy về phía trước.
- Này... này...
Tố Vân khiếp sợ không nói lên lời.
- Cả người bọn chúng đen thùi như than kìa!
Một tên nguyên anh đỉnh phong lên tiếng chỉ ra điểm bất thường mà ai cũng nhìn thấy.
- Mau bám theo chúng!
Như Nguyệt tỉnh táo đưa ra quyết định, Vũ Phong đưa ánh mắt tán thưởng nhìn cô ta, sau đó dẫn người bám sát phía sau bọn linh thú.
Tố Vân đứng phía sau hung ác trừng mắt với bóng lưng của Như Nguyệt, đến khi bọn người phía trước sắp mất dạng, cô ta mới dẫn người của mình bám theo sau.
Ba con linh thú quái dị từ tầng sáu đi xuống cũng đang nấp trong một rừng cây gần đó.
- Chuyện quỷ gì thế nhỉ?
Một con lên tiếng.
- Chịu thôi!
Con bên trái lúc lắc cái đầu.
- Thử đi tiếp xuống dưới xem sao, chắc chắn sẽ tìm được manh mối.
Con bên phải đề nghị, hai con còn lại nhìn nhau gật gật đầu.
Bọn chúng nhanh như chớp phóng vọt về phía ngược lại với quân đoàn linh thú.
103
8
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
