Chương 9 - Hiểm Họa Bất Ngờ
Vương Thiên trong lòng thầm kêu một tiếng, quả nhiên! Nếu dựa theo nguyên tác tới nói, hai đứa bé này là chủ giác Trương Vô Kỵ cùng tiểu la lỵ Dương Bất Hối. Hắn cẩn thận suy nghĩ, mỗi một lần hệ thống đưa hắn xuyên việt đều rất gần địa điểm nhiệm vụ, Vương Thiên chép chép miệng, việc tốt a, vẫn là hệ thống suy nghĩ cẩn thận, đỡ phải tìm kiếm. Hắn đưa mắt nhìn hai đứa trẻ trước mặt, giả vờ dò hỏi:
"Không biết hai vị tính danh là gì, ơn tương trợ hôm nay, tại hạ sẽ báo đáp cẩn thận."
Vương Thiên âm thầm khó chịu, nói chuyện theo kiểu cổ trang quả thực quá phiền toái, liền tôn xưng đều dài dòng.
Trương Vô Kỵ ngại ngùng, liên tục khoát tay:
"Đại ca ca không cần khách khí, tiện tay mà thôi..."
Dương Bất Hối đứng bên cạnh, đôi mắt to tròn hiếu kì theo dõi hắn.
Vương Thiên sang sảng cười:"Làm sao có thể, chuyện hôm nay nhất định phải để ta..."
Lời còn chưa dứt, đột nhiên bầu trời bỗng tối sầm lại, từng vòng xoáy màu đen liên tục hội tụ lại với nhau, Vương Thiên trợn to con mắt, hắc vân rõ ràng đang mơ hồ hình thành một trương mặt quỷ to lớn, sống động như thật. Hắn bắt đầu đổ mồ hôi như thác, ông trời a, trong nguyên tác khẳng định không có cảnh tượng này, gắng gượng nhìn lên bầu trời, hắn cảm giác từng lỗ chân lông đều đang run rẩy, hàn ý từ thiên linh cái chạy dọc xuống xương sống. Bên cạnh hai huynh muội cũng thật sâu rung động, bọn hắn liền nghe nói đều chưa nghe nói qua, lại ở đâu nhìn thấy cảnh tượng này?
Vương Thiên run rẩy há to miệng, liền nghe hệ thống gấp giọng:"Hệ thống cảm giác ký chủ nhận được cực lớn nguy hiểm, lập tức truyền tống."
Hắn nhất thời thấy trước mắt tối sầm, liền hôn mê.
......
Vương Thiên nếu như còn ý thức, nhất định phải mắng to, không còn cách nào khác a? Nói ngất xỉu liền ngất xỉu, mặt mũi hắn còn để đâu à?
Đại Hàn Vương Triều, Quốc Sư phủ, Hậu Viện
Một nam tử dáng người cao gầy, mặt mũi thanh tú, tràn đầy thư sinh nho nhã khí tức, đang ngồi thảnh thơi uống trà, thoáng chốc lại bị bạch quang bao phủ, ánh mắt từ thâm trầm, âm hiểm lại biến thành mê mang, hoảng hốt lên, phảng phất như biến thành người khác.
Thư sinh mê mang chốc lát, ánh mắt lại biến thành hung dữ, nhảy dựng lên:"Hệ thống chết tiệt, ta làm sao lại biến thành người khác rồi, chẳng phải là Ỷ Thiên thế giới sao? Bây giờ làm sao lại biến thành loạn lạc thế giới?"
Hệ thống xoắn xuýt đáp:"Ký chủ bình tĩnh một chút a, bản hệ thống không ngờ ngờ ký chủ vận khí lại kém đến như vậy, liền lần thứ hai xuất đầu lại gặp "Thôn Phệ Giả", ta vẫn định bồi thường một chút đây, nhưng ký chủ lại hung hăng như vậy, xem ra chuyện này...."
Hệ thống nói đến đây liền dừng một chút, rõ ràng là chờ ta bổ sung, Vương Thiên trong lòng oán thầm, ngoài mặt lại cười nịnh nọt, chỉ kém mọc thêm cái đuôi ở phía sau vẫy vẫy.
Còn tiếp...
P/s: Khi chưa bắt đầu viết truyện, Tiểu Diễn vẫn cho rằng viết tiểu thuyết là dễ, chỉ cần mỗi ngày dành chút thời gian đáng đánh gõ gõ liền xong việc. Nhưng khi bước chân vào nghề này, Tiểu Diễn lại cảm thấy mình sai rồi, bất kỳ ngành nghề nào cũng không phải đơn giản qua loa nhìn nhìn liền học được, cuộc đời lại càng không giống như trong tiểu thuyết, có thể tự do tự tại, vô câu vô thúc, con người nha, mỗi ngày đều bị trói buộc, thân bất do kỷ! Vì vậy, Tiểu Diễn muốn nhân vật của mình tuy càng ngày càng cứng rắn mạnh mẽ, nhưng lại không quên sơ tâm, nên mới sau mỗi lần xuyên việt lại lồng ghép vào vài câu chuyện đô thị đời thường, con người mỗi một ngày đều không giống nhau, ngày hôm nay khác ngày hôm qua, ngày mai lại khác ngày hôm nay. Tuy mỗi người đều có thể như hùng ưng vạn trượng, bay lượn cửu thiên, nhưng chân, nhất định phải cắm rễ trên mặt đất, như vậy mới có thể vĩnh viễn không ngã...
Lan man nhiều quá, cụ thể thì, hôm nay Tiểu Diễn vừa thi xong, và trong tuần càng là rảnh rang, nên sẽ cố gắng viết nhiều nhất có thể, còn có, mọi người đọc nhớ comment và đề cử nhé, thêm chút xíu động lực ấy mà, cũng không mất bao nhiêu thời gian, phải không. Cuối cùng thì, chúc mọi người buổi tối vui vẻ!!! ^_^
109
5
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
