Chương 8 - Người anh Tôn Hiểu gọi tới
Cúi đầu và quay người rời đi.
Tần Hạo liếc mắt, nhìn bóng lưng của đối phương giống như có điều suy nghĩ.
" Tên này quả thực là một người tàn nhẫn, co được giãn được, thật là một người bản lĩnh!"
Anh có linh cảm nếu không phải mình ngoài ý muốn xuất hiện, chắc chắn anh chàng Diêm Tuấn này sẽ nằm trong số những người giỏi nhất.
" Quả nhiên, không thể xem thường bất kì người nào cho dù mình có hệ thống trong tay."
Tần Hạo trong lòng nói một câu cũng không chú ý tiếp nữa, tiếp tục ăn thịt nướng.
" Các ngươi nói xem, Diêm Tuấn có phải bị điên rồi không? Anh Hạo cướp của người ta một trăm đồng, hiện tại anh Hạo đưa cho 10 đồng, anh ấy sẽ cảm ơn sao?"
" Điều mà tôi càng thắc mắc hơn vì sao anh ấy không nhận lời mời ăn thịt nướng của anh Hạo?
" Đó là điều bình thường. Hãy nghĩ đến cuộc sống sắp tới của Diêm Tuấn, không có tiền, không có thẻ căn cước thì không thể tìm được việc làm. Có thể nói là trên người không có một xu dính túi. Nếu ăn xong bữa thịt nướng này, anh ấy còn có nghị lực nào để kiên trì tiếp tục hay sao?"
" Về phần anh Hào cướp của anh ta 100 đồng thì sao có thể gọi là cướp? Đó là nguyện vọng của anh ta, anh Hào cũng chả ép buộc. Đâu ai bảo anh ta giao tiền đâu? Nếu không anh ta cũng có thể chờ đợi hết thời gian để đi ra cũng được mà.
Trong lúc phát sóng trực tiếp, khán giả bàn tán càng lúc càng sôi nổi.
Đúng!
Trong lòng Diêm Tuấn, tuy rằng có chút tức giận nhưng anh cũng không có mất đi lý trí. Anh hoàn toàn có thể từ chối việc mở khóa của Tần Hạo, đợi hết một tiếng rồi đi ra cũng được.
Có thể nói, bọn họ làm giao dịch với nhau, mà Tần Hạo cho anh ấy mười đồng, đó chính là đang trợ giúp anh ta, cho dù Tần Hạo không cho cũng chả ai nói gì.
Dù sao đều là tù nhân vượt ngục, dựa vào cái gì để người ta giúp ngươi?
.......
Ở phía bên kia, nhóm kiểm tra của chương trình.
" Anh hai, chuẩn bị xong hết chưa?"
Tôn Hiểu cầm bộ đàm trong tay và chăm chú nhìn vào màn hình.
Cách chỗ giám sát không xa, đó là hình ảnh Tần Hạo đang ngồi ăn thịt nướng, thậm chí Tần Hạo cho Diêm Tuấn 10 đồng bọn họ nhìn thấy rõ ràng.
Quan trọng hơn đó chính là thái độ hiện tại của Tần Hạo!
Kiêu ngạo!
Một tên đào tẩu, không nghĩ chạy trốn như thế nào thế mà ngồi ăn thịt nướng một cách công khai!
" Tên đó nghĩ những người kiểm tra trong chương trình không bắt được hắn sao!"
Trần Nhã Lâm cười tủm tỉm nói một câu.
Một số nhóm trưởng đoàn kiểm tra cùng gật đầu.
Bọn họ có thể nhìn ra được, Tần Hạo tràn đầy tự tin.
" Tôi đến rồi!"
Lúc này, một giọng nói đều đặn và mạnh mẽ truyền ra từ bộ đàm
Giờ phút này, Tôn Hiểu mỉm cười, trong mắt điên cuồng chậm rãi nở rộ.
" Hành động đi, bắt giữ ngay lập tức!"
" Tần Hạo, lần này xem thử anh trốn như thế nào đây!"
" Đội trưởng, tôi đến rồi!"
Trên một con đường, một người đàn ông vạm vỡ nhưng không hề vụng về, trên tay cầm theo bộ đàm và ánh mắt sắc bén nhìn xung quanh bốn phía.
" Được rồi, anh nhìn thấy Tần Hạo chưa?"
Trong phòng cảnh sát, Tôn Hiểu vui mừng khi nghe được tiếng nói của người ông kia.
" Tôi đã nhìn thấy tên đó rồi!"
Ánh mắt người đàn ông khẽ liếc nhìn Tần Hạo đang ngồi tại quán thịt nướng cách đó không xa, nhưng chỉ liếc mắt qua một cái rồi dời ánh mắt qua chỗ khác.
" Anh trai, làm phiền anh quá rồi, bắt hắn giùm em!"
Tôn Hiểu thở phào nhẹ nhõm, hung tợn nói.
" Không thành vấn đề!"
Người đàn ông tự tin cười và phòng phát sóng trực tiếp cá nhân của anh ta cũng được mở ra.
Bất kể là tù nhân vượt ngục hay là đoàn cảnh sát, chỉ cần có người được phái đi làm nhiệm vụ thì sẽ có phòng phát sóng trực tiếp cá nhân của mình.
Đặc biệt là đoàn kiểm tra và ê- kíp của chương trình, hai nơi này đang là tâm điểm chú ý của khán giả. Lúc này, giải thưởng đã cán mốc gần 10 triệu, những con số này là thật chứ không phải ảo!
" Anh trai?"
Chu Quân khi nghe đến cách xưng hô như thế, liền quay đầu lại, theo bản năng nhìn qua Tôn Hiểu.
Ba đội trưởng còn lại cũng nhìn qua với vẻ mặt kinh ngạc.
Bọn họ biết rất rõ về lí lịch của Tôn Hiểu!
Đó chính là đại ca trong số những quân nhân mới nhập ngũ, người đứng đầu về thể lực, đoạt tất cả giải thưởng của quân đội trong lúc diễn tập!
Vậy anh trai của anh ta là ai?
" Thật không thể tin được, không thể nào tin được! Tôi có một phỏng đoán lớn mật!"
" Các anh nói xem, người mà được Tôn Hiểu gọi là anh không phải là lính đặc công hay sao?"
" Có khả năng lắm đấy, mẹ nó, thật sự chơi lớn quá đi mà! Chương trình ngày càng thú vị!"
" Tiêu rồi, cho dù anh Hạo có lợi hại đến như thế nào, còn có thể đánh bại lính đặc công sao?"
Trong phòng phát sóng trực tiếp, khán giả cũng không phải kẻ ngu, tự nhiên có thể đoán ra một hai.
Tôn Hiểu cũng không che giấu, khẽ mỉm cười.
" Tôi đã nói qua, lần này tên kia nhất định sẽ bị bắt, bất luận kẻ nào cũng không thể ngăn cản!"
Lời nói của Tôn Hiểu tràn ngập tự tin.
Trong lòng mọi người đều nghiêm túc, xem ra người anh mà Tôn Hiểu gọi tới cũng không phải đơn giản như thế!
" Vương Duy, đội thứ hai của lực lượng đặc biệt, đội trưởng đội Phi Hổ, mỗi thành viên đều là những người đầu tiên được lựa chọn từ các đội quân chủ lực của quân đội!"
Ánh mắt Tôn Hiểu lóe ra ánh hào quang sùng bái, tiếp tục nói: " Đội trưởng Vương Duy đã từng dùng năng lực của chính mình tàn sát toàn bộ sào huyệt của bọn buôn bán ma túy, nhiều lần tự mình chỉ huy các vụ án quan trọng xuyên quốc gia. Có thể nói, chỉ cần đội điều tra tội phạm không phá được vụ án, bọn họ mới có thể ra tay!"
815
9
1 tháng trước
18 giờ trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
