Chương 34 - Trước linh vị Võ Đại, chén Kim Liên!
Hôm sau Vương bà mời thêm bốn vị tăng tới tụng kinh. Ngày thứ ba, từ canh năm mọi việc đã chuẩn bị xong. Đám tang kéo ngoài thành, mấy người hàng xóm cùng một số bạn hàng của Võ Đại theo đưa đám. Kim Liên ngồi trong một cỗ kiệu nhỏ mà theo linh cữu, suốt dọc đường giả vờ kêu gào thê thảm.
Tới nghĩa trang ở ngoại thành, quan tài được đưa ngay vào chỗ hỏa thiêu, tro tàn được chôn ngay trong nghĩa địa. Mọi việc rất mau lẹ êm thắm vì Tây Môn Khánh đã bỏ tiền ra lo liệu hết cả. Về tới nhà, Kim Liên lập bàn thờ chồng trên lầu, giữa có bài vị ghi là “Vong phu Võ Đại lang chi linh” bàn thờ có ngọn đèn nhỏ và ít vàng giấy. Nhưng cũng từ đó, Kim Liên và Tây Môn Khánh không gặp nhau bên Vương bà nữa, mà kéo nhau lên lầu nhà Võ Đại, vào đúng cúng Thất tuần của Võ Đại, cửa lớn hé mở, một nam nhân chậm rãi bước vào. Trước ánh mắt kinh nghi của Kim Liên, Tây Môn Khánh bước tới linh vị, tự mình cắm lên đó ba nén hương.
- Hắn là tướng công của nàng, trên danh nghĩa thì ta người cùng địa phương. Thắp lên ba nén hương cũng là chuyện nên làm.
Tây Môn Khánh hành động khiến Kim Liên ngỡ ngàng, cũng chẳng nghĩ nhiều để Tây Môn Khánh tùy ý.
Khấn một lúc, Tây Môn Khánh đến bên Kim Liên. Nàng lúc này khoát trên mình tang phục trắng toát, trên trán đeo khăn tang xung quanh nàng vãi không ít giấy tiền. Một tay hắn vỗ lên vai nàng, Tây Môn Khánh mắt híp lại, cười nhếc miệng.
- Người cũng đã chết, người còn sống phải sống thật tốt a.
- Uhm thiếp biết…
Kim Liên dần nhận ta có gì đó không đúng (sai sai chổ nào đó?)bàn tay của hắn cứ đặt lì lên vai nàng không chịu buông ra. Thậm chí hắn còn cố tình xoa nhẹ cùng da thịt của nàng tiếp xúc.
- Quan nhân…không được…nơi này trước mặt người đã khuất chúng ta không thể…
- Phu nhân của ta, nàng có biết khi nãy ta nói gì với hắn không? Ta xin hắn… được kiền nàng ngay tại đây.
Hắn tà ác thi triển hai bàn tay ôm thốc lấy Kim Liên bế đặt lên bàn, Kim Liên giả vờ chống cự rồi thả lỏng. Hình ảnh thê tử chịu tang chồng chỉ trong chốc lát không cánh mà bay, mái tóc búi cao gọn gàng bị Tây Môn Khánh buông xõa. Mĩ phụ hơi thở dồn dập, rất nhanh tang phục trên người dần được nàng nới lỏng.
Tây Môn Khánh biết được Kim Liên chỉ phản ứng cho có lệ, hắn không hề e ngại ôm lấy nàng eo thon. Một tay luồn xuống hạ thể chơi đùa mông lớn, còn tay kia xé rách nàng áo tang lộ ra song phong to lớn.
- Hừ! Thật uổng phí khi để trước kia Võ Đại chiếm tiện nghi.
- Quan nhân yên tâm, hắn chiếm cũng chỉ là chút tiểu tiện nghi đâu thể phá hư như chàng nha.
Kim Liên nghịch ngợm vùng thoát khỏi vòng tay của Tây Môn Khánh, nàng bước đi loạng choạng dựa người lên bàn, tới khi nhận ra thì bài vị của Võ Đại đáng thương kia đã ở trước mắt nàng.
- Phá hư? Ý nàng phá hư là như vậy a.
Tây Môn Khánh quyết không chịu thua, hắn xông tới bắt chặt lấy thân hình đẫy đà của nàng, một tay xoa nắn tiểu điền loa bên dưới khiến nàng hơi thở trở nên dồn dập.
- Nàng nhìn xem, đã ở với ta bị ta chơi bao lâu mà vẫn còn tiểu ra a.
- Không…hộc…không phải…là do quan nhân hại thiếp sao?
Kim Liên ngượng ngùng, nàng thân thể vô cùng nhạy cảm. Tây Môn Khánh chỉ vừa chạm vào không bao lâu đã khiến nàng khoái lạc lên tận mây xanh.
Kim Liên hạ thể đã trở thành một mảnh lầy lội, Tây Môn liền cởi quần dương căn bật ra ngoài. Mĩ phụ tay chống lên bàn, ngọc cước nâng lên đồn bộ phì mĩ trắng muốt không ngừng ve vãy khiêu dẫn hắn.
Tây Môn Khánh dương căn nhắm ngay âm động hồng hào, hắn nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi từ từ xâm nhập vào bên trong.
- Ah…ah…
Nàng khuôn mặt kiều diễm gục xuống bàn, ngọc cước run rẫy tất cả định lực lúc này bị nàng dồn nén để không ở phía trước bài vị làm ra vẻ mặt dâm đãng của mình.
- Nàng không cần nhịn a, là nam nhân điều hắn mong muốn khi chết đi là nữ nhân có thể được sống hạnh phúc.
- Quan nhân…chàng nói thật?
Tây Môn Khánh cười tà, bàn tay xấu xa xoa nắn phong đồn đẹp đẽ của nàng.
- Ta sẽ không nói dối nàng đâu. Nàng của ta còn không mau nói cho trượng phu trước kia của nàng được rõ để hắn yên lòng nơi chín suối a.
- Quan nhân…a…a…thiếp không…vì cái chết của…ngươi mà đau buồn…đâu. Trái lại tướng…công ngày nào cũng cùng ta ân…uhm…ái.
Bộ mặt dâm đãng đều được nàng bày ra không chút sai sót.
Hãy gọi ta là tướng công đi vừa nói, Kim Liên thở hổn hển mấp máy môi nói không rõ từ
- Dương…căn của hắn…rất lớn…rất…thô mỗi lần xâm…nhập đều…đánh tới nơi…mà ngươi cả đời…cũng không thể chạm tới…được.
- Ah…ah…mạnh…kiền thiếp…mạnh hơn nữa đi…để hắn có thể…thấy thiếp vui sướng a…
Hai đầu nãi không ngừng tiết sữa, Tây Môn Khánh còn cố ý bế phỏng nàng lên. Nơi tư mật nhất của nàng cùng hắn đang không ngừng trùng kích hoàn toàn lộ ra phía trước linh vị.
- Ha ha ha nàng mau nhìn a, dâm thủy của hai ta thật sự rất nhiều nha.
Mĩ phụ đã đạt cao trào, nàng hai mắt mơ màng nhìn xuống linh vị thắm đẫm tinh hoa của Tây Môn Khánh cùng dâm thủy của nàng. Lạ thay cớ sự này không khiến nội tâm của nàng cảm thấy tội lỗi, giờ đây trong tâm trí mĩ phụ chỉ còn một hình bóng Tây Môn Khánh, chỉ còn vô số lần cùng hắn doang dâm vô độ. Dù cho bản thân đã kiệt sức nhưng dâm phụ lại mong chờ kế tiếp được cùng hắn hoang ái. mặc tình vui thú ngay trước bàn thờ Võ Đại, hai người nghiễm nhiên sống như vợ chồng. Mới đầu Tây Môn Khánh còn ngại hàng xóm đàm tiếu, nên mỗi lần tới, đều vào nhà Vương bà trước ngồi một lúc rồi mới theo cổng sau mà sang bên nhà Kim Liên. Nhưng sau thì nhiều khi sang thẳng nhà Kim Liên luôn. Nhiều hôm ở lỳ không về nhà, chuyện nhà ra sao không cần biết, khiến gia sự rối loạn, mọi người trong nhà đều khó chịu. Thời gian qua mau, thắm thoắt Tây Môn Khánh dan díu với Kim Liên đã được hơn ba tháng. Hôm đó nhằm tiết Đoan Dương, Tây Môn Khánh tới nhà Vương bà.
223
5
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
