Chương 4 - Trận chiến được báo trước
Ban đêm bên trong Thiết Mộc Sâm Lâm, những cây Thiết Mộc khổng lồ vẫn tỏa bóng chắn hết ánh trăng kiến cho khu rừng gần như là tối đen như mực.
Thỉnh thoảng bên trong khu rừng vang lên những tiếng tru, tiếng gầm của bọn thú săn đêm và tiếng kêu ré lên của những con mồi xấu số.
…
Bên trong những cây bụi rậm rạp dưới mặt đất, có một thứ gì đó di chuyển rất nhanh và tạo ra những tiếng sột soạt nhẹ như hòa lẫn vào với thiên nhiên.
Ở trên một cành cây không xa, một đôi mắt giống như ngọc lục bảo nhìn chăm chú vào thứ đang chuyển động bên trong nhưng bụi cây kia.
Nó hiện tại đang rất đói, là một yêu thú chỉ có sức mạnh tương đương với Linh Sư sơ giai nên thế nên cho dù có là vùng rừng ngoài thì vẫn rất khó để nó có thể kiếm ăn.
Đã hai ngày rồi không săn được gì, mấy con mồi yếu thì bị lũ mạnh hơn nó cướp hết rồi, mấy con mồi mạnh thì nó không dám săn.
Nhưng hôm nay có vẻ là ngày may mắn của nó khi vừa bắt đầu chuyến săn đêm thì đã phát hiện ra một con mồi khá lớn hơn nữa lại không có phản ứng Linh lực, cho dù nó có thể đã tự hỏi “tại sao con vật này lại không có Linh lực, đến mấy cái cây cũng có cơ mà?”.
Nhưng với bộ não đơn giản của mình, nó cũng sẽ không bao giờ tìm được đáp án, hơn nữa bây giờ nó đang rất rất đói, thế nên...bắt đầu cuộc săn thôi.
Thu mình lại, nó thủ thế cho một cú vồ mạnh, linh lực trong cơ thể nó cuộn trào rồi bao chùm lấy cơ thể nó như một lớp áo choàng, giống như cái cách mà mẹ nó đã dạy nó trước khi bỏ nó lại một mình vậy.
Vụt!
Bằng một cú nhảy bật, nó như hóa thành một tia chớp giữa màn đêm, lớp “áo choàng” của nó biến đổi thành hình dạng những móng nhọn chĩa về phía trước, sẵn sàng phanh thây con mồi, nó đã giết rất nhiều con mồi bằng cách này. Và sớm thôi, sinh vật trong bụi rậm sẽ nằm im dưới móng vuốt của nó.
Chíu.
Một luồng sáng đỏ bắn ra từ trong bụi cây, lóe lên rồi biến mất giống như một chớp sáng của đom đóm vậy.
Bộp!
Cái xác của một sinh vật trong như con báo rơi xuống đất với cơ thể vẫn trong trạng thái vồ mồi, những sợi linh lực màu đen vẫn đang cuộn quanh cơ thể nó. Mắt nó mở to, răng nanh chìa ra và một cái lỗ nhỏ xuyên thẳng qua đầu nó vẫn còn bốc lên những sợi khói trắng.
Từ bên trong bụi cây, một vật trông như một con bọ cạp khổng lồ kì dị bước ra, con mắt đỏ duy nhất trước mõm của nó chăm chú vào cái xác.
Ở cách đó khoảng 800m, Vương Minh đang nhìn những hình ảnh mà I-RL-1 thấy thông một màn hình ảo, cái màn hình mà chỉ mình hắn nhìn thấy được.
Đây là sinh vật thứ ba tập kích I-RL-1 từ khi nó được Vương Minh cử ra ngoài trinh sát, và là sinh vật thứ đầu tiên I-RL-1 giết được.
Con thứ nhất tập kích I-RL-1 là một sinh vật trông giống như một con giun đất cỡ bự, sau khi bất ngờ đột kích từ dưới đất và làm gãy đuôi của I-RL-1, con giun đã ăn ba phát đạn và nhanh chóng chạy thoát.
Con thứ hai là một sinh vật trông giống quạ, nó đột kích từ trên không nhưng đột nhiên chạy trốn khi I-RL-1 còn chưa khai hỏa, có lẽ nó có một năng lực dạng dự báo nguy hiểm.
Còn sinh vật thứ ba là con báo này, Vương Minh nhận ra loài này, nó có tên Linh Ảnh Báo, một loại yêu thú săn mồi vào ban đêm, có sức mạnh tương đương Linh Sư, một vài con có thể mạnh tương đương Linh Tông.
Ở thế giới này không chỉ có con người mới có thể tu luyện mà tất cả các loài đều có thể tu luyện, và con người gọi những loài đó là yêu thú. Yêu thú có muôn hình vạn trạng và khó ai có thể nhớ hết được chúng, cho dù là thái tử Vương Minh được dậy bảo đủ kiến thức cũng không thể nhớ hết được các loại yêu thú phổ biến trong lãnh địa Phương Long quốc.
-Ừm, một phát đạn năng lượng ở mức thường có thể dễ dàng xuyên thủng cơ thể của một yêu thú có sức mạnh tương đương Linh Sư thế nên chắc chắn không có vấn đề khi đấu với Linh Sư là con người.
-Nhưng nếu phải đối đầu với một Linh Tông thì sẽ khá là khó khăn, cách biệt sức mạnh bình thường giữa một Linh Tông hạ phẩm và một Linh Sư viên mãn cũng là khoảng năm đến bảy lần.
-Chưa kể đến lũ truy sát tất cả đều là quân tinh nhuệ, kĩ năng, chiến thuật, giác quan, độ cẩn thận,… của bọn chúng chắc chắn không tầm thường.
-Nhưng loại quân thứ hai này chắc chắn sẽ giúp được mình.
Từ khi I-RL-1 được chế tạo thì đã hơn ba tiếng trôi qua và thêm chín đơn vị tương tự được chế tạo thêm và tất cả chúng đều đã được Vương Minh cử đi trinh sát khu vực xung quanh.
Sau khi chế tạo mười đơn vị [Bộ binh trinh sát hạng nhẹ] thì Vương Minh đã cho tạm dừng chế tạo loại quân này và thay thế bằng việc chế tạo loại quân thứ hai để đề phòng bất trắc.
Theo kí ức của thái tử Vương Minh thì sau khi sử dụng phù chú Trăm Dặm Na Di, bọn truy sát thường mất khoảng một ngày để bắt kịp hắn.
Và bây giờ cũng gần được một ngày rồi, thế nên Vương Minh phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất có thể xảy ra.
Lửa trại đã bị dập tắt, [Tháp chỉ huy] và [Trại lính lục quân] đã tiến vào trạng thái tàng hình.
Bằng việc tiêu tốn 1 Điểm năng lượng, một công trình có thể tàng hình trong vòng hai giờ, đây là một trong những khám phá của Vương Minh sau khi tìm hiểu về chức năng của hệ thống và nhiều thứ khác.
Mini Map đã mở sẵn (một khám phá khác, hệ thống của hắn không phải dạng nói nhiều, nó sẽ chỉ trả lời khi được hỏi), mười màn hình quây xung quanh Vương Minh truyền trực tiếp hình ảnh mà quân của hắn thấy được cho hắn.
Và có vẻ Vương Minh sẽ không phải chờ lâu, bởi vì I-RL-4 có vẻ đã phát hiện được những kẻ truy sát đang xâm nhập vùng rừng rậm này.
Thông qua cảm biến nhìn đêm, I-RL-4 thấy được bảy người mặc đồ chùm kín mít di chuyển vào trong Thiết Mộc Sâm Lâm, chúng đi đến đâu là yêu thú chạy khỏi đấy khiến khu rừng vốn yên ắng ban đêm bỗng trở nên ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
-Vậy là bọn chúng đến từ hướng tây à.
-I-RL-4 tiếp tục theo dõi chúng.
-Tất cả các đơn vị còn lại, tập trung đến hướng tây! Chúng ta sẽ tạo một vành đai đánh chặn đón đầu kẻ thù!
Vương Minh vẽ ra một đường vòng cung trên Mini Map và ra lệnh cho các đơn vị [Bộ binh trinh sát hạng nhẹ] của mình.
Nhận được lệnh, các đơn vị quân lính của Vương Minh lập tức di chuyển, chúng lao nhanh qua các bụi rậm, tránh các thân cây, và thậm chí còn dùng vài động tác kiểu Parkour để vượt qua các chướng ngại vật.
Nhưng cho dù di chuyển nhanh, chúng vẫn gần như không tạo ra tiếng động cỡ vừa nào chứ đừng nói là tiếng động lớn. Như những cơn gió, chúng chỉ để lại những tiếng sột soạt nhẹ ở những nơi chúng đi qua, như những bóng ma, chúng ẩn mình vào trong bóng tối mịt mù.
Chỉ sau khoảng một phút, cho dù là đơn vị ở xa nhất, cách khoảng 1500m cũng đã vào vị trí được chỉ định, sẵn sàng cho một một trận chiến.
-Mười phút.
Nhìn vào bảng thông tin của [Trại lính lục quân] còn khoảng mười phút đồng hồ thì loại quân thứ hai mới chế tạo xong, đây sẽ là mười phút mang tính quyết định, mười phút có thể nói là căng thẳng nhất cuộc đời hắn.
Hít một hơi thật sâu, Vương Minh lấy từ trong túi trữ vật ra vài con dao có tấm giấy treo lủng lẳng dưới chuôi và tự nhủ thầm.
-Chiến thôi!
225
9
1 tháng trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
