Chương 6 - Nghề phụ
Phạm vào chuyện lớn như vậy, còn thái độ như thế cùng Lưu đạo nói chuyện, bọn hắn cơ hồ có thể tưởng tượng được kết quả bi thảm của Ninh Sơ trong chốc lát. Ninh Sơ nhìn Lưu đạo đang trong cơn giận dữ, nhưng cô không vội. Cô cẩn thận nhìn chằm chằm mặt Lưu đạo, nhìn một vòng, mi tâm giãn ra. Quả nhiên, tối hôm qua trong mơ hồ cô cũng không có nhìn lầm, người này toàn thân yêu khí quấn thân.
Lưu Chí Cương không được đáp lại lời, còn bắt gặp cô trừng trừng nhìn lại mình chằm chằm, tựa như khiêu khích hắn thì càng giận tím mặt.
Vỗ bàn một cái, gầm thét: “Cô nhìn cái gì mà nhìn, lời nói mới rồi cô cũng nghe thấy, quỳ xuống đất cho ông, nếu không thì ngồi xổm ở đồn cảnh sát đi thôi. Cô cũng biết, Lưu gia nếu là muốn cho cô ngồi xổm mấy năm, ai cũng không cứu được cô!”
Người trẻ tuổi bây giờ a, thực sự là quá ngông cuồng không hiểu chuyện. Bất quá tuổi cô cũng tới đó, cũng thật sự là không đáng cùng một tiểu bối như thế phân bua.
Chỉ lắc đầu, hỏi:
- Lưu đạo, ông có biết hay không, kỳ thực ngoại trừ đóng phim, tôi còn am hiểu thêm một nghề phụ.
- Cái gì nghề phụ? Lưu Chí Cương tiếp tục vũ nhục: "Chẳng lẽ cô muốn nói cho ông đây biết, nghề phụ của cô chính là ** ?
Minh tinh cùng nhân viên công tác chung quanh xem kịch vui nhịn không được cười trộm. Ninh Sơ không để ý, tiếp tục lắc đầu:" Không phải vậy, kì thực nghề phụ của tôi là bắt yêu, lúc trước tôi đập đầu ông coi như là tôi không đúng, lần này bắt yêu cho ông tôi chỉ thu nửa giá a".
.....
Lời này vừa ra, bốn phía đầu tiên là một mảnh trầm mặc, một cái chớp mắt, sau đó liền bộc phát ra một tràng tiếng cười.
-- Phốc phốc -
- Phốc ha ha ha ha ha......
- Ha ha ha ha cô ta điên rồi đi!
- Có thể là nghĩ giả ngây giả dại trốn qua một kiếp.
- Có lý có lý, nhất định là đang giả điên bán ngốc.
Lưu Chí Cương cũng là nghĩ như vậy, người phụ nữ này nhất định là đang giả ngây giả dại. Có điều trêu chọc một chút cũng tốt.
- Bắt yêu, cô nói một chút bắt như thế nào.....
Ninh Sơ không nói bắt như thế nào, chỉ nói: “Ông toàn thân yêu khí quấn thân, nếu như không trục yêu, không đến một tháng nữa ông liền đem thân chết không có chỗ chôn.”
.....
Trường quay lại một lần nữa lâm vào yên tĩnh. Lần này cũng không có người còn dám cười, thậm chí đều không còn ai dám lên tiếng. Chỉ có Lưu Chí Cương cắn răng nghiến lợi hỏi: “Ninh Sơ, cô rủa ông đây chết?”
Ninh Sơ thần sắc nghiêm túc: “Không, mặc dù tôi không thể nào mà thích ông nổi nhưng mà đạo đức nghề nghiệp cơ bản vẫn phải có, từ trước tới giờ không chửi rủa người, chỉ nói lời nói thật.”
- Lời nói thật cái rắm, cô cũng dám dạng này nguyền rủa ta, cô xong đời rồi, ông đây bây giờ tìm luật sư, cho cô đi ngồi mọt gông ở đồn cảnh sát!”
Nói đứt lời, Lưu Chí Cương lấy điện thoại di động ra, nghiêm nghị nói: “Trương luật sư, có người đập đầu của ta, ta muốn để cho cô ......”
- Ông gần đây nhất có phải hay không thường xuyên trông thấy một cái bóng mờ, nhìn khí tức này, hẳn là một nữ nhân trẻ tuổi?
Giọng Ninh Sơ trầm xuống, Lưu Chí Cương trừng mắt, tay cầm điện thoại di động lắc một cái. Điện thoại rơi trên mặt đất, màn hình rơi vỡ vụn, hắn lại không thèm để ý chút nào, chỉ nhìn chằm chằm Ninh Sơ.
Đám người bốn phía còn không có phát giác cái gì, thấy hắn làm rơi điện thoại, một tiểu minh tinh ân cần đưa điện thoại di động của mình.
- Lưu đạo, dùng điện thoại của tôi a, Ninh Sơ quá đáng như vậy, có thể muôn ngàn lần không thể làm trễ nải thời gian mà để cho cô ta chạy thoát.
Lưu Chí Cương nhìn hai mắt cô ta, không nhận lấy, chỉ hoảng hốt phun ra một chữ: “Cút......” Tiểu minh tinh không nghe rõ: " Ngài nói cái gì?” “Cút!” Lưu Chí Cương hướng về phía đám người gầm thét: “Cút, toàn bộ đều cút ngay cho ta!” Nói xong, hắn lôi kéo Ninh Sơ, vội vã tiến vào phòng hóa trang.
21
1
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
