Chương 28 - Dị ứng
Địa điểm quay phim của trang trại là Vân Nam, nơi đây bốn mùa như mùa xuân, tháng 8 là thời điểm thích hợp cho các loại nấm sinh sôi.
Mới vừa lên núi không bao lâu, 3 người liền thuận lợi tìm được một chỗ có bụi nấm và hái được vài cây nấm.
Thoạt nhìn như vậy, giống như hái nấm là một cái nhiệm vụ rất đơn giản, thực ra không phải vậy.
Bọn họ dự tính muốn hái ba cân nấm, một chỗ bụi nấm bình thường chỉ có mấy cây nấm, bọn họ ít nhất phải tìm được ba, bốn mươi chỗ bụi nấm mới có thể có thể hái đầy ba cân.
Tổ chương trình vì không để bọn họ hái nhầm nấm độc, còn đặc biệt cho bọn họ một chồng ảnh chụp cây nấm có thể hái.
Nấm phải được hái một cách nghiêm ngặt nhất dựa theo tấm ảnh, độ khó lại càng tăng thêm.
Đỗ Hân không nghĩ tới nhiệm vụ hái nấm so với trong tưởng tượng của cô ta còn mệt hơn, đi tới đi lui tìm khắp nơi, cũng không không có cơ hội lười biếng.
Hơn nữa bây giờ mặt trời lại nắng gay gắt, không bao lâu cô ta liền bị phơi đầu đầy mồ hôi.
Đỗ Hân thế nhưng được thiết lập lộ tuyến tiểu tiên nữ, sao có thể bị ống kính quay trúng bộ dáng chật vật như vậy!
Cô ta dừng lại quan sát một chút, giật giật tay áo Long Phi: “Long Phi, chúng ta đi về phía rừng rậm đối diện hái có được hay không?”
Vị trí của trang trại rất đặc thù, đó là nơi giao nhau của hai ngọn núi, ngoại trừ bọn họ lúc này đang đối mặt với cái nắng như thiêu đốt, phía trước còn có một khu rừng rậm mát mẻ đang ngược với hướng nắng.
Long Phi cũng là nóng đến không chịu được, theo ánh mắt Đỗ Hân nhìn sang, lập tức cũng có chút động lòng.
Chỉ là người của tổ chương trình lúc trước cũng có nói với hắn, rằng khu rừng đối diện địa thế dốc đứng, lại có thêm nhiều bóng khuất bên trong có không ít rắn, côn trùng, chuột, kiến.
Long Phi nghĩ đến điểm này, đang cảm giác có chút do dự.
Liền nghe Ninh Sơ lên tiếng: “Không được, ngọn núi kia quay lưng về phía mặt trời, quá âm trầm , bên trong chắc chắn có không ít những thứ nguy hiểm.”
Long Phi trong lòng rất không vui.
Hắn nhưng là khách quý thường trú, là chủ nhân của trang trại, chủ nhân đều không nói chuyện, Ninh Sơ cứ như vậy phủ định.
Hắn bất mãn nói: “Cô lại không có đi qua, làm sao cô biết?”
Ninh Sơ là không có có đi qua, nhưng mà cô có thể cảm nhận được chỗ kia trong rừng yêu khí trùng thiên.
Không phải là cái đại yêu yêu khí gì, mà là rất nhiều tiểu yêu quái yêu khí hỗn hợp lại cùng nhau, yêu quái càng nhiều, liền dễ dàng sinh ra mấy cái con tinh quái nghịch ngợm.
Bọn họ nhiều người như vậy tùy tiện đi vào, đi không cẩn thận sẽ xảy ra chuyện.
Đương nhiên, trong mắt người bình thường mà nói cái lý do này có vẻ tào lao, Ninh Sơ tự nhiên không thể nào trước mặt ống kính nói ra được.
Chỉ có thể nói: “Tôi xem cái rừng rậm kia tối như vậy, đoán thôi.”
Đỗ Hân đã bị phơi nắng đến không được nữa, vội vã đi qua, gặp cô nói như vậy, trong lòng rất là khó chịu.
Nhưng trên mặt vẫn là ân cần hỏi: “Sơ Sơ, cô là sợ bóng tối sao? Chúng ta có thể mang đèn pin đi, ở đây ánh nắng mặt trời thật sự là quá gắt, tôi có chút dị ứng với tia tử ngoại.”
Nói liền dùng tay sờ lên gương mặt đỏ bừng.
Ba người bọn họ, cộng thêm 7 8 người quay phim, kỳ thực mỗi người đều bị phơi cho đỏ mặt.
Nhưng Đỗ Hân vừa nói như vậy, bọn họ phảng phất cảm thấy mặt Đỗ Hân tựa như thực sự đỏ hơn.
Long Phi là người đầu tiên khẩn trương lên: “Dị ứng tia tử ngoại như thế nào không nói sớm a, còn cùng chúng tôi đi ra ngoài phơi lâu như vậy, nếu không thì cô trước đi về nghỉ ngơi đi.”
Đỗ Hân: “Không cần không cần, tôi muốn cùng mọi người cùng làm việc, vì tiểu viện xuất ra một phần lực, chỉ cần đi hóng mát một chút ở khu rừng rậm liền tốt.”
Long Phi một lời đáp ứng: “Đi, chúng ta đi qua đó!”
Ninh Sơ mắt thấy hai người đã hướng về phía dưới núi đi đến, lông mày nhíu chặt đuổi theo, khuyên nhủ: “Tốt nhất vẫn là đừng đi qua a, dễ dàng gặp nguy hiểm.”
Long Phi liếc trừng cô một cái: “Cũng là rừng rậm, có thể có nguy hiểm gì a, cô nếu là sợ tối thì trở về tiểu viện đi nghỉ ngơi đi, tôi cùng Đỗ Hân hai người đi là được .”
13
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
