Chương 3 - Ngũ hoàng tử
Đi ra ngoài nội thành, Vương Sinh liền thấy được khung cảnh tấp nập của thành thị lớn thứ hai toàn đế quốc. Hai mắt Chu Trúc sáng rỡ nhìn khung cảnh xung quanh mặc dù nàng ra ngoài khá thường xuyên nhưng không phải lúc nào thành Lam Tinh cũng nhộn nhịp như vậy, đi dạo cùng Vương Sinh càn làm Chu Trúc mong chờ vào buổi đi chơi (hẹn hò) hôm nay.
Trên đường có thú nhân, có thường dân, người lùn nhưng Vương Sinh không hề thấy Tiên tộc, Tiên tộc ở thế giới này không hề hiếm có tuổi thọ của họ rất cao nhưng tính tình khép kín rất ít tiếp xúc với ngoại nhân, nơi có nhiều Tiên tộc nhất là Thụ Giới Hàng lâm, vương quốc của tiên tộc nói chung và là nơi duy nhất tồn tại tiên bậc cao(high elf).
Vương sinh lên tiếng hỏi Chu Trúc:"Chu tỷ, lúc sáng đệ có nói sẽ mua một món quà tặng tỷ, tỷ có thích thứ gì không".
Chu Trúc thật ra chỉ muốn đi ra ngoài dạo cùng Vương Sinh vì nếu như nàng thân cận với Vương Sinh quá mức trong lâu đài thì rất dễ để các tỷ muội khác sinh nghi và trêu chọc nàng.
Chu Trúc ngượng ngùng nói:"Đệ mua gì cũng được chỉ cần vật mà đệ mua chắc chắn ta sẽ thích". Nói xong khuôn mặt của nàng đỏ lựng lên trôn rất dáng yêu.
Vương Sinh biết Chu Trúc có tình cảm với chủ nhân của cơ thể này trước đây vì Chu Trúc vố không có cha mẹ được Vũ Hi Nguyệt nhặt về nuôi nên Chu Trúc đáng ra được xem vợ nuôi từ bé của Vương Sinh.
Đi tới một gian hàng đồ trang sức nhỏ do một ải nhân trẻ tuổi làm chủ, Vương Sinh nhìn qua thì thấy tuy đây là gian hàng nhỏ nhưng những món đồ đều rất tinh xảo, mặt dây chuyền hoặc túi thơm, nhẫn deo tay đều có những họa tiết tỉ mỉ. Người lùn là một trong những bậc thầy về chế tạo đồ vật bằng kim loại và thiết bị cơ khí, một trong những chủng tộc cục súc nhưng vô cùng tài giỏi. Người lùn trẻ tuổi này tên là Gildast, rất có thiên phú chết tác đồ mỹ nghệ.
Vương Sinh lấy một cái vòng cổ có mặt là hình giọt nước sau đó đeo vào cổ cho Chu Trúc. Nàng không nói gì mà chỉ im lặng để Vương Sinh đeo vào cho mình, trong nội tâm nàng xác thực rất vui, từ trước đến giờ chỉ có nàng chăm sóc cho Vương Sinh đây là lần đầu tiên Vương Sinh quan tâm nàng như vậy. Sau khi trả tiền cho Gildash Vương Sinh dắt tay Chu Trúc tiếp tục tiến về phía nơi đang diễn ra lễ hội mùa xuân.
Vương Sinh thấy có nhiều người treo những tờ giấy có ghi điều ước của họ trong tương lai thì quay qua hỏi Chu Trúc:"Chu Tỷ có muốn viết điều ước không, đệ thấy có rất nhiều nữ nhân thích ước theo kiểu này". Chu Trúc "Ân" một tiếng sau đó kéo tay Vương Sinh tiến về phía gian để những tờ giấy ghi điều ước. Vương Sinh mua một tờ sau đó đưa cho Chu Trúc, nàng ghi xong treo lên cây cũng chẳng nói gì với hắn.
Vương Sinh thắc mắc nàng ghi gì vào tờ giấy nên nhỏ giong hỏi thăm:" Tỷ ghi gì vào tờ giấy điều ước vậy, bật mí cho đệ được không". Thấy Vương Sinh hỏi như vậy thì Chu Trúc chỉ cười rồi nói:" đó là bí mật sau này nếu được thì đệ sẽ biết".
Trong khi hai người đang nói chuyện thì phía trước truyền đến tiến ồn ào, thấy mọi người vây xem Vương Sinh liền dắt tay Chu Trúc lại gần đám đông, hai người lách qua một lúc thì nghe một tiếng hét to:" Chó cái, đừng thấy ta thích ngươi rồi tỏ vẻ, ngươi hôm nay muốn hay không muốn thì cũng phải theo bổn hoàng tử".
Nghe tiếng hắn nói mọi người xung quanh đều bắt đầu giãn ra, chỉ có một vài tiếng đàn ông la to:"ngươi là hoàng thất cũng đừng quá phách lối, đất nước này không phải chỉ của các ngươi nếu không có bọn ta thì các ngươi đừng nghĩ làm nên chuyện". kèm theo đó là tiếng hài tử khóc rống lên:"mẫu thân ta muốn về nhà ta không muốn ở đây hắn ăn hiếp ngươi".
Lúc này thanh âm phách lối kia lại vang lên:" Lũ súc vật tránh ra hôm nay con chó này ta muốn dưỡng các ngươi nếu không biết điều thì đừng trách". Sau đó một tiếng nổ mạnh vang lên một thú nhân bay ra ngoài, sức mạnh của sĩ cấp 8 tầng khiến cho thú nhân kia văng xa hơn mười mét.
Vương Sinh thấy cảnh này liền vội nói:" Ngũ hoàng tử cần gì phải ra tay nặng như vậy, không phải muốn thị uy ở đây chứ?". Ngũ hoàng tử mặc một bộ trường bào màu trắng, mái tóc vàng tượng trưng cho hoàng thất càng tôn lên vẻ cao quý, kiêu ngạo. Người thanh niên được gọi là ngũ hoàng tử nghe thấy lời nói của Vương Sinh quay đầu lại thì thấy một khuôn mặt tuấn tú mặt áo bào màu xanh trong đám người.
Ngũ hoàng tử cười gằn nói:"Vương Sinh a, lâu không gặp, lớn lên rất mỹ sao nhớ ngày nào ngươi chỉ là thằng con nít đi theo biểu tỷ của ngươi hôm nay lại đứng trước mặt ta uy phong như vậy lớn lên gan cũng lớn hơn sao". Mối quan hệ giữa hoàng đế và Vương gia hơn chục năm nay tiến triển ngày càng xấu, dù từng là huynh đệ lập quốc cùng nhau nhưng sự bành trướng những năm nay của Vương gia khiến cho hoàng thất và Vương gia ngày càng căng thẳng nhất là việc Vương Vũ Hạo phát triển quân đội trong lãnh địa càng làm cho những quý tộc biết chuyện cảm giác được hơi hướng của súng đạn khói lửa.
Vương Sinh lúc này cũng không tốt sắc mặt:"đây là lãnh địa của gia gia ta không phải là vương đô mà ngươi muốn làm gì thì làm ngươi mất một ngày đường đến đây để vui chơi ta không ý kiến nhưng nếu ngươi đến đây thị uy, xin lỗi, Vương gia không tiếp thỉnh rời khỏi đây".
Dứt lời bên cạnh Vương Sinh cũng có mấy người lính tuần tiến tới hỏi:" Công tử có việc gì?". Hắn nhìn qua thấy người đang náo ồn ào là người của hoàng thất cũng hơi nhíu mày:" tham kiến ngũ hoàng tử không biết ngũ hoàng tử đến đây là do lính gác canh cổng không thông báo xin ngũ hoàng tử thứ lỗi".
Ngũ hoàng tử thấy người của đối phương đến cũng không thể làm quá mọi chuyện dù sao cũng trong lãnh thổ đối phương :" hôm nay mọi chuyện dừng ở đâyhoàng thất không muốn tranh chấp với các ngươi, ta chỉ là muốn nữ thú nhân kia mọi chuyện hôm nay thì kết thúc".
Vương Sinh lúc này lên tiếng:" nàng không nguyện ý theo ngươi, nàng còn có con nhỏ, nếu theo ngươi sẽ không ai chăm sóc nữ hài kia nên việc này ta thấy cũng thôi đi lấy thân phận của ngươi muốn nữ nhân nào mà chẳng được".
Ngũ hoàng tử lúc này cũng có chút bực mình :"Được ta không muốn nữa nhưng ngươi chờ đó cho ta nếu không nhầm thì gia gia ngươi đã đăng ký cho ngươi vào Quang Minh học viện rồi đúng chứ ta sẽ chờ đợi ngươi ,hahahahah". Ngũ hoàng tử cười to rồi dẫn người rời di, lúc đi Vương Sinh thấy một người to cao theo sau ngũ hoàng tử đây có lẽ là người đánh bay thú nhân kia.
Vương sinh nghĩ thầm "khó trách hắn kiêu ngạo như thế thì ra là có sĩ cấp bát phẩm hộ vệ, đội trưởng cận vệ muốn đối đầu cũng tương đối khó khăn". nghĩ trong lòng là vậy Vương sinh nói với độ trưởng cận vệ:" Ngươi mau đem thú nhân bị thương kia trị liệu đi". Vị đội trưởng kia "hảo một tiến rồi ra lệnh dẫn người bị thương đi.
Lúc này Vương Sinh mới tiến lại hai mẫu nữ thú nhân...
Chương 3 đã hết mong các vị Đh dóng góp ý kiến về truyện xin đa tạ.
87
4
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
