Chương 1 - Sống lại
Nguyễn Huy năm nay cũng đã 28 cái mùa xuân xanh, việc làm cũng tương đối ổn định, hoàn cảnh gia đình vô cùng bình thường, mang trong mình tư tưởng "đôc thân vui lắm ai ơi" nếu không muốn nói là chả ai muốn lấy.
Trong một ngày đi làm trở về khoảng 8h tối, như mọi hôm Nguyễn Huy vào nhà, bật máy tính lên để xem tin tức trong ngày, sau khi xem xong thì đi vào tắm rồi chuẩn bị ngủ thì vấn đề xảy đến, một cơn đau thắt ở ngực khiến Huy không đứng vững được.
Huy hai tay ôm ngực trong cổ họng rên rỉ nhưng lại không thể phát ra tiếng được và chuyện gì đến cũng đến, cái chết tiến đến như lẽ hiển nhiên, căn bệnh đột quỵ đã dột nhiên kéo tới và lướt qua như một cơn gió để lại sau đó là 1 cái cv mới chuẩn bị nhập vào hộ khẩu ở âm phủ .
Tuy nhiên, trước mắt chàng ta lại không phải khung cảnh tối tăm ghê rợn ở địa ngục mà là một mảnh trang viên rộng lớn, chim hót hoa nở, bẩu trời có lẽ là đang mùa xuân, mùa sinh sôi nảy nở và một năm mới đầy ước vọng.
Huy phát hiện ra mình đang ngồi trên một cái giường khá sang trọng mà chàng từng thấy trong những tiểu thuyết Trung Quốc mà chàng từng xem, đầu giường được trạm khắc những họa tiết vô cùng xinh đẹp, long phượng có đủ. Cơn đau đầu kéo đến và một luồng thông tin tràn vào não bộ, thân thể mà Huy sở hữu là của một người tên là Vương Sinh,năm nay vừa tròn 16 tuổi, cháu trai của nhất phẩm tể tướng trong triều Vương Vũ Thiên.
Đất nước mà Vương Sinh sống là một trong lục đại đế quốc tồn tại trên Tinh Vẫn đại lục, Quang Huy đế quốc.(mình chuyển qua tẹn Vương Sinh luôn để cho nhập gia tùy tục)
Quang Huy đế quốc là nơi mà các chủng tộc có thể chung sống cùng nhau như Tiên tộc(tinh linh), người lùn(ải nhân), thú nhân và nhiều chủng tộc khác. theo thiết lệnh cách đây 50 năm trước của hoàng đế đương nhiệm thì thú nhân không còn bị xem như là chủng tộc nô lệ nhưng thói quen hàng trăm năm ăn sâu vào máu khiến cho thường dân vẫn không quá thân thiết với thú nhân như đối với các chủng tộc khác.
Ngôi thành mà Vương Sinh đang sống tên là Lam Tinh thành (ngôi sao xanh), một trong 2 đại thành thị lớn nhất của Quang Huy đế quốc, đây cũng là ngôi thành gần với đế đô của hoàng gia nhất chỉ với 1 ngày đi đường.
Sau khi đã tiêu thụ được hết những thông tin mới lạ thì tiếng gõ cửa vang lên, một thanh âm của nữ tử vọng vào từ cửa "công tử, lão gia cho mời ra dùng bữa". Mở của ra thì phát hiện một nữ nhân xinh đẹp đang đứng đợi mình.
Vương Sinh nhận ra thị nữ này là Chu Trúc, thị nữ chính phụ trách chăm sóc cho Vương Sinh được 3 năm, Chu Trúc không phải người bình thường mà là một thú nhân hay đúng hơn là miêu nhân, Vương Sinh lên tiếng chào hỏi Chu Trúc.
"Chu tỷ buổi sáng tốt lành, đệ sẽ đi gặp lão gia tử ông ta liền đây, hôm nay đệ trông khí sắc của tỷ rất tốt tỷ có chuyện vui sao"
Chu trúc hơi đỏ mặt xen lẫn chút nghi hoặc "đệ quên hôm qua đã hứa cùng ta đi ra ngoài chơi sao, đây là cơ hội hiếm có trong năm mùa xuân cũng gần kết thúc rồi không đi bây giờ thì sẽ còn phải đợi sang năm rất lâu a".
Vương Sinh ngượng ngùng cười "đệ nhớ nhưng hôm qua ngủ đệ nhất thời gặp ác mộng nên có lẽ quên nhất thời, để tạ lỗi thì hôm nay đệ sẽ mua một món quà đặc biệt tặng tỷ, nhưng trước đó đệ phải đi gặp lão gia tử trước đã".
Chương khởi đầu kết thúc tại đây có ý kiến gì xin các bạn dóng góp ở phần bình luận.
154
3
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
