Chương 15 - Quán Quán
- Quán Quán 灌 灌
Quán Quán là một loài chim may mắn, dáng vẻ như chim cưu, kêu lên rất giống tiếng người ngáy ngủ. Nghe nói đặt thịt loài chim này nướng trên lửa, mùi vị vô cùng tươi ngon. Đào Tiềm có thơ viết: "Thanh Khâu hữu kỳ điểu, tự ngôn độc kiến nhĩ. Bản lực mê giả sinh, bất dĩ dụ quân tử."
Truyền thuyết kể rằng đeo lông vũ của Quán Quán ở trên người, có khả năng không bị mê hoặc.
Quán Quán được ghi chép trong《Sơn Hải Kinh · Nam Sơn Kinh》: "Núi Thanh Khâu 青丘, có loài chim, dạng nó như chim cưu (một loại chim họ bồ câu), tiếng nó giống kêu a, tên là Quán Quán 灌灌, mang vào thì không mê hoặc."
Chú thích
Miêu tả Thanh Khâu Sơn : Lại hướng về phía đông 300 dặm, có núi Thanh Khâu, phía nam núi này có nhiều ngọc thạch, phía bắc có nhiều thanh hoạch. Trong núi có quái thú, hình trạng như hồ li mọc ra 9 cái đuôi, tiếng kêu như tiếng khóc của đứa bé, ăn thịt người; người nào ăn thịt nó thì sẽ không bị nhiễm tà khí. Trong núi có loài chim hình trạng như chim Cưu, tiếng kêu như tiếng người đang trách mắng, tên nó là Quán Quán, mang nó bên thân thì không bị mê hoặc. Sông Anh bắt nguồn từ núi này, sau đó hướng về phía nam chảy vào đầm Tức Dực. Trong sông có nhiều Xích Nhu, hình trạng như cá nhưng mặt giống mặt người, tiếng kêu như Uyên Ương, ăn thịt nó sẽ không bị ghẻ chốc.
Đào Tiềm, biểu tự Nguyên Lượng, hiệu Uyên Minh, lại có biệt hiệu là Ngũ liễu tiên sinh, là một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc thời nhà Tấn và Lưu Tống.
20
0
1 tháng trước
2 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
