Chương 3 - Pháp kĩ
Trở về phòng của mình, Thương Lang nắm chặt tay, đóng cánh cửa sau lưng lại, nhào lên giường liên tục đấm vào gối, bật khóc nức nở. Hắn dù sao vẫn còn là một đứa trẻ, hơn nữa còn mang danh con trai của tông chủ, vậy mà lại là một phế tài dù mạnh hơn cùng giai nhưng khó lòng tấn thăng cấp bậc. Dù kiên cường mấy thì hắn cũng không chịu nổi kết quả này hôm nay. Hắn hận ông trời tại sao lại cho hắn nguyên căn như vậy.
Trong lúc Thương Lang đang điên cuồng, cánh cửa phòng hắn bật mở ra, một người phụ nữ bước vào. Thấy nàng, Thương Lang càng khóc dữ dội hơn. Người phụ nữ ôm lấy Thương Lang, nhẹ nói:
- Lang nhi, cứ khóc đi, khóc cho hết những uất ức. Nguyên căn là trời sinh, nhưng cố gắng là ở chính bản thân con người. Cổ nhân có câu: “Nhân định thắng thiên”. Nếu con cố gắng, con vẫn có thể đứng ở đỉnh phong, ngạo thị thiên hạ. Ngược lại, nếu như con vì thiên phú không tốt mà buông tha cố gắng, đó mới chính là phế tài. Chỉ cần làm hết sức mình thì thành quả sẽ tốt thôi.
Người này không ai khác chính là mẫu thân của Thương Lang. Sau khi biết kết quả khai linh và nguyên căn, nàng liền tìm đến phòng Thương Lang để an ủi hắn. Thương Lang nằm trong lòng mẹ hắn, khóc thêm một lúc lâu nữa mới ngừng được.
Sau đó, Thương Lang chạy đi rửa mặt rồi quay lại phòng.
- Vâng thưa mẹ, con sẽ cố gắng hết mình, không cô phụ kì vọng của cha mẹ.
Hắn nhìn thẳng vào mẹ của hắn nói.
- Tốt lắm. Mau đi tắm rửa rồi ăn cơm. Chỉ còn ba ngày thôi là con sẽ bắt đầu con đường tu luyện của mình rồi. Sau này con phải dựa vào chính mình thôi.
Mẫu thân của Thương Lang nói. Rồi nàng đi ra ngoài. Thương Lang cũng mau chóng tắm rửa rồi đi ăn cơm.
Một đêm yên bình trôi qua. Sáng hôm sau, Thương Lang mở mắt, trong ánh mắt lại tràn đầy quyết tâm và ý chí kiên định. Nhanh chóng, ba ngày trôi qua, năm thiếu niên là năm trụ cột tương lai của Minh Dương tông tập trung tại tàng kinh các.
- Đây là tàng kinh các, nơi tập trung các công pháp của tông môn. Trong này có công pháp là tiền bối trong tông sáng tạo ra, cũng có công pháp là cướp được về. Mỗi người các ngươi sẽ được một quyển công pháp tụ khí cơ bản và một võ kĩ cùng hệ với nguyên căn bản thân. Riêng Bích Linh được chọn hai võ kĩ và Thương Lang được chọn ba võ kĩ. Ta chỉ nói vậy thôi. May tiến vào đi.
Chính Y trưởng lão nói.
- Vâng.
Năm người đồng thanh đáp rồi nhanh chóng tiến vào bên trong tàng kinh các.
Bên trong tàng kinh các, một lão giả đang ngồi nhàn nhã đọc một cuốn sách.
- Chỉ được chọn sách ở tầng một.
Lão giả chẳng thèm bỏ cuốn sách xuống nhìn năm người, chỉ bỏ lại một câu rồi tiếp tục đọc sách.
- Dạ.
Năm người cung kính đáp rồi lập tức tản ra tìm võ kĩ thích hợp với bản thân. Thương Lang tìm đến kệ sách chứa võ kĩ hệ phong đầu tiên. Vì phong linh căn là dị linh căn nên số lượng công pháp không quá nhiều, chỉ có 7 quyển. Hắn nhanh chóng tìm trong đó được hai võ kĩ ưng ý. Một môn bộ pháp là “Đạp phong bộ pháp”, đạp gió mà lên, tùy ý ngao du, nương gió mà tiến, lôi lệ phong hành. Môn còn lại là cước pháp “Xạ phong cước”, nhất cước sát nhất nhân, nhị cước sát thập nhân, tam cước sát bách nhân. Hắn cầm lấy hai quyển võ kĩ đi tới kệ đựng võ kĩ hệ lôi. Thương Lang muốn tập hợp các loại võ kĩ hắn vừa ý của cả ba hệ rồi mưới tiến hành lựa chọn.
Vừa mới tới kệ võ kĩ hệ lôi, hắn liền thấy được Mộc Chấn đang ở đó. Võ kĩ lôi hệ có nhiều hơn võ kĩ phong hệ, có được mười ba quyển. Nhưng không đợi Thương Lang xem xét võ kĩ, Mộc Chấn đã thấy hắn.
- Ôi chao! Đây không phải là thiếu tông chủ sao? Thật quý hóa quá.
Mộc Chấn cười lạnh nói.
- Mộc huynh, ngươi đây là ý gì? Ta với ngươi không thù không oán, ngươi tại sao phải mỉa mai ta?
Thương Lang trầm giọng nói. Hắn tuy thiên phú không được đấy, nhưng hắn tự biết mình, cũng không đến lượt người khác mỉa mai.
- Ta mỉa mai ngươi thì có sao? Ngươi là con trai tông chủ, nhận mọi chú mục, địa vị hơn ta, lại còn khai mở chín mươi chín linh khiếu. Nhưng ông trời chú định là ngươi vốn không thể ở trên ta. Ngươi chờ bị ta giẫm đạp như con kiến đi. Hừ.
Mộc Chấn nói xong, hừ lạnh một tiếng rồi cầm một quyển võ kĩ rời khỏi tàng kinh các. Hiện tại hắn tuy không vừa ý Thương Lang nhưng cũng không thể động thủ được. Chờ hắn tu luyện bỏ xa Thương Lang rồi lại đùa bỡn Thương Lang đến chết.
Thương Lang nhìn Mộc Chấn rời đi, trong mắt lóe lên một tia sáng lạnh. Hắn tuy không biết vì sao tên kia có thù oán với mình nhưng đã là kẻ có thù thì hắn sẽ nâng cảnh giác lên mức cao nhất. Bỏ qua thiên phú tu luyện thì Thương Lang chính là một thiên tài sát thủ. Hắn lĩnh ngộ kĩ thuật ám sát rất nhanh và có thể gần như chạm tới mức tông sư. Chỉ là hắn chưa bao giờ giết người qua nên không thể hoàn thiện được các kĩ năng ám sát ấy. Bởi vậy, hắn đối với sát khí có thể cảm thấy được, hơn nữa còn là sát khí của một kẻ không biết che dấu.
- Mà thôi kệ hắn. Hiện tại hắn vẫn không tạo thành uy hiếp với ta. Nếu có cơ hội liền khử hắn.
Thương Lang thì thào tự nói. Sau đó, hắn bắt đầu lật võ kĩ lôi hệ để xem. Rất nhanh, Thương Lang chọn ra hai võ kĩ mà hắn cho là thích hợp hắn tu luyện. Một võ kĩ là “Bôn lôi bộ pháp”, nhanh như chớp giật, thế bất cản phá. Môn võ kĩ còn lại là “Lôi sát quyền”, quyền tốc như lôi, phát sau tới trước, quyền lực như sấm, quyền quyền phá thiên. Thương Lang lại lấy hai quyển võ kĩ này, di chuyển tới nơi chứa ám hệ võ kĩ.
Quang hệ và ám hệ là hai hệ vô cùng hiếm gặp. Vì vậy, cả Minh Dương tông chỉ có duy nhất một quang hệ và một ám hệ võ kĩ. Thương Lang đương nhiên không cần chọn gì, lập tức cầm lấy quyển ám hệ võ kĩ. Hắn tới ngồi tại một cái bàn trong tàng thư các, đặt năm quyển võ kĩ xuống bắt đầu suy tính nên chọn loại nào.
- Vì phong hệ và lôi hệ đều có hai võ kĩ vừa ý ta, mà ám hệ chỉ có một, vậy nên dùng ám hệ công pháp làm trụ cột lựa chọn hai hệ kia đi.
Thương Lang nghĩ là làm. Hắn liền mở quyển ám hệ công pháp ra xem xét.
- Cái này… đây đâu phải võ kĩ. Vậy mà lại là pháp kĩ.
Thương Lang nhìn giới thiệu công pháp liền ngẩn người. Khác với võ kĩ dùng lực thân thể, pháp kĩ dùng chính là tinh thần lực để thi pháp và giữ vững trạng thái pháp thuật. Cái này ám pháp kĩ là “Triệu hoán ảnh lang”, có thể triệu hoán ảnh lang. Những ảnh lang này có thể ẩn nấp vào trong bóng râm xung quanh, có thể làm bảo hộ cũng như thiết kế bẫy rập. Thương Lang nở nụ cười nhẹ. Dù là võ kĩ hay pháp kĩ cũng không quan trọng với hắn. Vì Minh Dương tông là sát thủ tông môn, hắn học là sát nhân đạo. Nếu học võ kĩ thì có thể ám sát cận chiến, học pháp kĩ liền sử dụng bẫy rập và ám khí, sát nhân chính là không câu nệ tiểu tiết và quá trình, chỉ cần kết quả.
- Nếu đã là pháp kĩ, vậy liền chọn Bôn lôi bộ pháp và Xạ phong cước đi. Đạp phong bộ pháp uyển chuyển hợp cho né tránh cận chiến, về khoản chạy trốn liền không bằng Bôn lôi bộ pháp. Lôi sát quyền thì khỏi bàn, thuần túy lực lượng võ kỹ a. Hơn nữa Xạ phong cước nếu có thêm tinh thần lực gia trì có thể diệu dụng vô cùng.
Thương Lang liền quyết định công pháp. Hắn đem hai võ kĩ không dùng đến đặt lại lên kệ sách rồi cầm ba công pháp kia ra ngoài.
- Công pháp cho mượn một tháng để ghi bản sao. Sau một tháng phải trả lại. Bản sao chỉ ngươi có thể xem, không thể dạy người khác. Nhớ kĩ chưa?
Lão giả vẫn đang đọc sách, nói ra.
- Thương Lang đã nhớ. Một tháng sau sẽ tới trả công pháp.
Thương Lang nói. Hắn cúi người thi lễ với lão giả rồi lui ra.
Bên ngoài, Bích Linh đã sớm chờ đợi Thương Lang. Thấy hắn ra, nàng liền vẫy lại.
- Tiểu Lang, chọn công pháp cũng lâu quá nha.
Bích Linh nói.
- Ta thế nhưng có tới ba nguyên căn. Phải chọn ba công pháp sao cho phối hợp tốt với nhau, đương nhiên là tốn nhiều thời gian hơn tỷ rồi.
Thương Lang cười nói.
- Nha, vậy ngươi chọn là võ kĩ gì?
Bích Linh hỏi.
- Ta không có tu luyện võ kĩ, mà ta tu pháp kĩ.
Hắn đáp.
- Cái gì? Sao ngươi lại tu pháp kĩ?
Bích Linh kinh ngạc vô cùng. Muốn tu pháp kĩ phải có tinh thần lực lớn hơn người thường. Hơn nữa cần phải chịu đựng những đau đớn về tinh thần khi rèn luyện, không phải ai cũng chịu được.
- Ta cũng là bất đắc dĩ đấy. Ám hệ công pháp có mỗi một quyển pháp kĩ này a.
Thương Lang làm vẻ bất đắc dĩ nói.
- Được rồi. Võ kĩ hay pháp kĩ dều không vấn đề. Tỷ sẽ bảo hộ ngươi mà.
Bích Linh cười nói.
- Ta là không cần được bảo hộ đấy.
Thương Lang kháng nghị nói.
11
1
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
