ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1 - Chương1: Nào mình cùng xuyên không!

Chương 1: Nào mình cùng xuyên không!

"Tí tách, tí tách!"

Vài giọt nước rơi vào mặt một thanh niên đang nằm bất động khiến hắn mơ mơ màng màng tỉnh lại.

"Ây da..."

Dùng sức chống tay ngồi dậy, hơi chút xoa huyệt thái dương. Ban nãy, hắn còn dang ngồi ăn cơm một mình thì cơn buồn ngủ kéo đến khiến hắn không kịp ngăn trở và cứ thế lâm vào giấc mộng.

Còn đang ngồi nghỉ dần dần hồi sức thì Diệp Tư Phàm bỗng giật mình

🔥 Đọc chưa: Chuyên Sủng ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Không đúng!"

Ngạc nhiên kèm theo nghi vấn, ban nãy lúc hẳn ngủ gật là ở trong nhà mình, đáng ra phải cảm giác êm êm mới đúng chứ? Sao bây giờ tỉnh dậy lại cảm giác mặt đất lành lạnh ươn ướt như nền đá vậy?

Đến lúc này hắn mới hoàn toàn tỉnh táo xem xét. Cúi xuống nhìn, nơi hắn đang ngồi là một nền đất cứng đen xì không rõ nhưng dựa vào cảm giác hắn có thể đoán được đây thật sự là nền đá mà không phải nền nhà mình.

"Cái quái gì vậy?" Diệp Tư Phàm lẩm bẩm

Hắn đang hơi lơ mơ, chưa rõ chuyện gì xảy ra.

"Chẳng lẽ mình lại đang trong Lucid Dream?"

Dùng tay kéo một chút má, tâm niệm hơi đau đau rồi mới khiến Diệp Tư Phàm nhận ra: Đau! Nhưng lại không khiến ta tỉnh dậy?!

Giọng hơi run run phản sợ hãi mà cười khổ sở

"Con **! Đ-Đừng bảo là ta xuyên không rồi nhé?!"

...

Trong bóng tối, một thân ảnh nhỏ đen đang di chuyển. Đó là Diệp Tư Phàm, sau một lúc hoàn hồn hắn quyết định di chuyển đồng thời chấp nhận việc mình xuyên không. Còn việc có khả năng hắn bị bắt cóc đến đây bởi một tổ chức khủng bố hay thì nghiệm gì gì đó thì đã bị hắn bỏ qua tận rìa vũ trụ. Cứ coi như việc có một tên điên đứng giữa hang động la to mấy câu vô nghĩa và dở hơi như: Có ai không! hay Ta biết lỗi rồi hay Cái ** có thả ta ra không! mà đáp lại tên đấy chỉ có tiếng gió thổi lạnh lẽo kèm theo sự âm u của cảnh vật thì đủ hiểu.

Giờ đây hắn đang lò mò tìm đường ra. Cũng không thể mãi ở lại trong hang động được chứ? Với bóng đêm âm u và tiếng nước chảy róc rách? Diệp Tư Phàm hắn sẽ không lạ gì nếu trong đây tồn tại vài con ma quỷ hay quái vật gì đó. Ra ngoài là an toàn nhất!

🔥 Đọc chưa: Xuyên Không Ký Sự ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"Ai ui!"

"Ai da!"

"..."

Tiếng bụi cỏ vang lên xào sạc đòng thời, một cái đầu chui ra sau đó thở một hơi, sau đó là kèm theo cả người chui ra.

Chật vật đứng dậy. Diệp Tư Phàm phủi phủi bụi cát và cành lá còn dính trên thân. Hơi than đau nhẹ vài tiếng, trên chân và đầu gối Diệp Tư Phàm giờ đây loáng thoáng có vài vết thương nhỏ, đó đều là do hắn bị vấp ngã ban nãy gây ra, ai kêu trong hang động đã tối lại còn khó đi làm gì. Nhưng, giờ đây Diệp Tư Phàm không quan tâm nó nữa, hăng hái ngảng đầu lên quan sát chung quanh, vì để thoát ra ngoài thành công thì mấy vết thương này là xứng đáng... Thôi được, hắn là cảm thấy thua thiệt. Ai mẹ nó biết đang ăn ngon mặc đẹp sống hạnh phúc ở Trái Đất tự nhiên lại bị lôi tới đây? Việc "ân cần" thăm hỏi cả gia đình tổ tông mười tám đời tên ất ơ gây ra chuyện này là thứ giúp hắn giữ vững tinh thần tìm lối ra.

Chỉ là...

Cảnh tượng trước mắt hắn lại không phải là cái cảnh tượng mà hắn tưởng tượng khi hắn thoát ra. Đúng là bên ngoài hang động là khu rừng đấy. Nhưng...đây mẹ nó hình như đây là khu rừng ma mà!

Nhìn phía trước tầm 100m, Diệp Tư Phàm mở to mắt, đồng tử co vào, một mặt không dám tin đồng thời thấy lạnh cả người, tim không tự chủ được đập liên hồi.

Trên thân cây đang treo lủng lẳng vài cái xác chết!

"C-C-Cái gì, cái quái gì đây..."

Hắn sắp khóc! Chỉ là một đứa học sinh mười tám tuổi tay trói gà không chặt thì đây quả thục như là một ác mộng. Game thì hắn cũng chơi qua đấy, phim hay truyện thì hắn cũng xem qua đấy, xác sống hay ma quỷ trong đó thì cũng thấy nhiều, thậm chí sau khi xem nhiều hắn còn cảm thấy chán, bình thường. Ừm, bình thường,..mẹ nó đây là một cái xác thật đấy, à không, là mẹ nó tận mấy cái xác thật đấy!

Không biết đây là thứ bao nhiêu lần hắn phải chửi thề rồi.

Hơi lảo đảo, tâm linh yếu ơt của hắn không thể chịu được sự đả kích này. Khoảnh khắc chuẩn bị ngất đi bỗng một dòng suy nghĩ chạy qua trong đầu Diệp Tư Phàm

"Nếu như ta ngất đi chẳng phải là ta sẽ được hưởng thụ quá trình được các vị xác chết ân cần đắp chăn sao? Hoặc nếu "tốt" hơn là sẽ được các bạn mãnh thú khát máu "chuyên nghiệp" chăm sóc sao? Thậm chí xương cũng không còn?"

Giống như đánh máu gà một dạng, Diệp Tư Phàm bỗng trừng mắt, gồng sức đứng thẳng dậy. Chắc là do quá độ hoảng loạn mà hắn ngược lại bình tĩnh đến lạ thường. Trừ cặp mắt hiện đầy tơ máu loáng thoáng sắp khóc ra và răng cắn chặt thì đứng từ ngoài sẽ tưởng là hắn không cảm thấy gì.

Đây là dấu hiệu bùng nổ! Trên thế giới có hai kiểu người khi dối mặt với nỗi sợ: Một là sợ tè ra quần kêu cha gọi mẹ, hai, là bí quá hóa liều lao lên phía trước. Hiển nhiên Diệp Tư Phàm là loại thứ hai.

Vì bị loạn tư duy nên hành động của mình không thể kiểm soát được. Diệp Tư Phàm hắn lại chậm dần đến chỗ máy cái xác nữa chứ!

Cảm giác như đang có hai luồng suy nghĩ hiện ra trong đầu Diệp Tư Phàm vậy, một bên là hoảng loạn không ngừng hét lên ta đang làm gì vậy? Một bên thì đang cười khẩy cố làm ra vẻ bình tĩnh: Ha ha, đây chỉ là mấy cái xác giả mà thôi. Ta phải chứng thực nó. Đúng vậy!

Chen qua mấy bụi cây thấp, cuối cùng Diệp Tư Phàm cũng đến trước cái xác phía giữa. Lẳng lặng nhìn lên, cái xác này được treo bằng cách treo cổ lên thân cây bởi một sợi dây ngắn nhưng dường như người này có vẻ đã bị giết trước đó bởi vết chém vào cổ, còn lại mấy cái xác bên cạnh cũng có vẻ như vậy, đều bị chém vào cổ, vào ngực rồi tất cả bị treo lên cây.

🔥 Đọc chưa: Tối Cường Tiên Đế Tại Đô Thị ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

"...Ha ha, làm còn thật giống y như người chết thật vậy."

Dùng tay sờ soạng lên cái xác.

"Ừm? Lại còn mềm mềm như da người nữa, đúng là nhọc lòng mà, làm giả còn chuyên nghiệp như này mà."

Hơi gật đầu, Diệp Tư Phàm tán thưởng.

Sờ dến cái khuy áo thì Diệp Tư Phàm bắt đầu đưa tay còn lại lên thóa ra khuy, đằng nào người này cũng là một người đàn ông nên không sao cả. Hắn thực ra là định mở người phụ nữ bên kia nhưng lại chần chừ, không phải hầu hết bộ phim ma nào cũng lấy ma nữ làm chủ đề, vả lại hắn cũng là một người chịu giáo dục mười tám năm, phép tắc là vẫn phải có. Kể cả đây có là giả đi nữa.

Khuy được tháo ra, trước mắt Diệp Tư Phàm hiện lên khung cảnh có lẽ sẽ trở thành ác mộng của hắn đến suốt cuộc đời này. Bụng của người đàn ông bị thủng một lỗ to bằng cái bát ô tô bị đám giòi chui ra chui vào gặm nhấm. Cảnh tượng bê bét thật sự còn hơn cả phim kinh dị, đằng nào thì đây cũng là thật.

Nhờ vào cái lỗ máu mà Diệp Tư Phàm thậm chí còn trông thấy được nội tạng của người đàn ông, chúng đang bị gặm nhấm lít nha lít nhít là giòi, những con giòi này đang bò lổm nhổm trông khiến Diệp Tư Phàm không nói. Hăn là đang chết lặng. Chỉ có xác chết là mói có giòi trong đó.

Một dòng suy nghĩ đáng sợ bắt đầu hiện ra trong đầu Diệp Tư Phàm

"Đây là...thật nhỉ?"

Bỗng, một dòng máu bắn vào mặt Diệp Tư Phàm. Lúc này hắn dang chết lặng nên không để ý rằng bản thân đang đứng sát gần cái xác. Dường như do lâu không tiếp xúc với không khí bị đè nén nên khi Diệp Tư Phàm mở áo ra một lúc thì một cơ quan nội tạng bị ép khí nào đó của người đàn ông không báo trước mà bắn thẳng vào mặt hắn.

"Ể?"

Đưa tay chậm rãi sờ lên mặt lai đi máu rồi sau đó lại nhìn lên tay, trên tay dính vết máu kèm theo vài con giòi cũng bị quấn theo đang bò lổm ngổm.

🔥 Đọc chưa: Tối Tiên Du (Dịch) ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Ánh mắt Diệp Tư Phàm ngốc trệ, tư duy ngừng hoạt động vài giây. Sau đó, như một cơn gió, Diệp Tư Phàm hét khóc lên rồi chạy thẳng lên phía trước cái xác rồi vượt qua nó. Hắn cứ tiếp tục chạy.

Trong đầu Diệp Tư Phàm đang điên cuồng hét lên: Mẹ nó là cái xác thật, mẹ nó là xác thật,...

Hoảng loạn và lo sợ là thứ duy nhất tồn tại trong tâm trí của Diệp Tư Phàm lúc này. Hắn chỉ biết là chạy về phía trước, chạy khỏi mấy cái xác khi là được, chạy khỏi khu rừng này là được.

"Hộc! Hộc!, A!..."

Tiếng thở dốc loáng thoáng trong khu rừng kèm theo tiếng hét sợ hãi.

Một mạch chạy thẳng, chẳng mấy chốc Diệp Tư Phàm cũng chạy đến bìa rừng, nơi hắn đứng ban nãy thực ra cũng sát biên giới khu rừng rồi.

"A!..."

Vừa vượt qua một cái bụi cây che phía trước để chạy Diệp Tư Phàm chỉ cảm thấy bản thân bỗng dưng mất đi trọng lực, bàn chân không theo điều khiển vùng vẫy trong không khí.

Phí trước mặt hắn là vách bìa rừng, nhìn như có vẻ bề mặt cao hơn bên này. Còn vị trí của hắn bây giờ là giữa vực sâu. Hóa ra đằng sau bụi cây là hẻm vực nối liền với bờ rừng bên kia ạ!

Tiếng kêu "A!" là câu hét cuối cung của hắn trước khi bị màn đen sâu thẳm của hẻm vực nuốt chửng.

"Ùm!"

Bọt nước bắn lên tung tóe giống như có vật gì nặng rơi xuống.

🔥 Đọc chưa: Trịnh Nguyễn Tranh Hùng. ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Cách đó không xa dưới hẻm núi, trên một con đường hẹp trên vách, một bóng người với ba sợi lông đà điêu trên giữa trán dựng ngược lên trên giật mình ngẩng đầu lên, bụi hoa đang hái dở vì bị giật mình mà đứt ra vì bị dùng quá sức. Tiện tay vứt lại mảnh đứt hoa vào sau giỏ đeo lưng, ánh mắt người này không dời khỏi nơi phát ra tiếng động lớn. Sau một lúc nghĩ ngợi mới từ từ đứng dậy tiến lại gần.

Hết chương. Cầu like cầu theo dõi!

(Tâm sự: Ban đầu trước khi viết bộ này ta gặp một câu chuyện khiến ta khá xúc động không thể không dùng chữ viết diễn tả nó ra, ài, nói chung chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. Nhớ ủng hộ ta!)

6

0

1 tháng trước

1 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.