ảnh bìa
TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 107 - Tiêm thuốc

Thứ bên trong lọ thuốc hoá ra là một loại tiên dược cường hóa gien tổng hợp mới được sản xuất, vốn đã được điều chỉnh cho phù hợp cho cơ thể của cậu. Vậy là thuyết âm mưu lại là sự thật. Những người ở tầng lớp quyền lực ở trên cao đang nắm giữ các phương pháp điều chỉnh gien của con người và thậm chí còn có thể cải thiện thể trạng của họ.

Cái bí mật này không làm Ves bất ngờ như những người khác, bởi vì cậu vốn đã ăn mấy viên kẹo thuộc tính của Hệ Thống ban tặng với nhiều hiệu ứng tương tự. Nhưng cậu vẫn kiên nhẫn lắng nghe bản ghi âm của Bậc thầy Olson khi bà cảnh báo và nhấn mạnh những mối nguy cơ chết người nếu cậu không làm theo đúng hướng dẫn.

“TIÊN DƯỢC M-21 là một loại thuốc cường hóa gien ở giai đoạn khởi đầu, và nó được thiết kế để tái cấu trúc cơ thể cậu và chuẩn bị cho những lần tiêm sau. Dòng sản phẩm loại M đặc biệt phù hợp với các nhà khoa học và kỹ sư nói chung. Liều đầu tiên có tác động rõ rệt đến trí thông minh của cậu. Do hiệu ứng của chúng khá là mãnh liệt, cho nên ta khuyên cậu nên ăn một gói dinh dưỡng cao cấp trước khi tiêm vào người.”

Ves liền ra lệnh cho con robot gia dụng lấy một gói dinh dưỡng từ phòng ăn của chiếc Arkon. Sau khi nhai cái thanh dinh dưỡng mềm mại ấy, nó nhanh chóng lấp đầy bụng cậu. Chỉ có những người đói rã rời mới dám ăn hết cái gói dinh dưỡng mà không chế biến nó một cách đàng hoàng.

Sau đó, không chần chừ gì nữa, cậu liền đặt kim tiêm vào cánh tay và nhấn nút.

“Guhgugh!”

Liều tiên dược liền thiêu đốt qua tĩnh mạch của cậu rồi lan tỏa lên cánh tay trước khi lan ra khắp cơ thể. Bằng một cách nào đó, cái chất lỏng này đã bao trùm toàn bộ cơ thể cậu chỉ trong vài giây ngắn ngủi. Toàn bộ da thịt và xương khớp của cậu rung lên trong sự phấn khích khi dung dịch ấy đi qua từng tế bào và cơ quan bên trong. Tuy nhiên, bộ não của cậu được nhận sự chăm sóc đặc biệt khi có đến ba mươi phần trăm tiên dược bắt đầu cường hóa gien của cậu ngay tại đó.

🔥 Đọc chưa: Tu Chân Tứ Vạn Niên ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Một vài phút đã trôi qua sau khi Ves ngã lăn xuống sàn. Trong lúc cơ thể cậu đang chịu đựng cái cơn đau của sự tái sinh, thì cái ống tiêm rỗng kia lặng lẽ phân hủy thành cát bụi, rồi từ từ tán rã thành những hạt li ti bị hệ thống thông gió của con tàu hút đi mất.

Sau khi Ves đã hoàn toàn hồi phục, thì nửa canh giờ đã trôi qua mất rồi. Cái bụng căng tròn của cậu ban nãy giờ đây đã trống không. Cậu chắc chắn có thể ăn thêm một chút nữa. Nhưng trước hết, Ves háo hức muốn xem mình đã cải thiện đến mức nào, cho nên cậu liền mở trang Trạng Thái lên và đọc.

[Trạng thái]

Tên: Ves Larkinson

Nghề nghiệp: Nhà Thiết Kế Chiến Cơ Tập Sự

Chuyên môn: Không có

Điểm Thiết kế (DP): 815

Thuộc tính

Sức mạnh: 0,8

Độ khéo léo: 0,7

Sức bền: 0,8

Trí tuệ: 1,3

Óc sáng tạo: 1

Độ tập trung: 1,7

Năng khiếu Thần kinh: F

🔥 Đọc chưa: Vô Hạn Kỹ Năng Chi Du Hí Thế Giới ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Kĩ năng:

Kỹ Năng:

Đánh giá: Một nhà thiết kế chiến cơ tập sự đã bước vào thế giới thiết kế chiến cơ đích thực.

Chỉ số trạng thái của cậu không thay đổi gì nhiều. Hầu hết các phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ đều đã được dùng để nâng cấp các chức năng khác rồi. Cứ như là Hệ Thống đã cướp lấy hết công trạng của cậu và chỉ để lại một vài mẩu bánh mì vụn cho Ves vậy.

Quay lại với thuộc tính của Ves, thuốc cường hóa gien M-21 chắc chắn đã nâng cấp cơ thể của cậu, nhưng lại không nhiều như cậu nghĩ. Các chỉ số sức mạnh, sức bền và trí tuệ của cậu đều đã tăng lên 0,1 điểm. Ves nghĩ rằng nếu mà là người khác thì chắc là họ sẽ sốc mạnh trước cái điểm tăng trưởng này. Nhưng cậu thì khác. Do cậu đã từng ăn mấy viên kẹo thuộc tính của Hệ Thống với cái tác dụng giống hệt với liều tiên dược kia, cho nên cậu chỉ đơn giản là ghi nhận sự khác biệt đó và băn khoăn không biết mình nên làm gì để được tiêm thêm một lần nữa.

“Chuyện này hiện tại vẫn nằm ngoài tầm với của mình. Có lẽ Hiệp Hội Clifford sẽ có nhiều thông tin hơn về việc này.”

Sau khi tắm rửa bằng vòi sen sóng âm, cậu mặc quần áo bước ra khỏi phòng tắm rồi đi tới cái gương toàn thân bên cạnh cái tủ quần áo. Hệ thống vòi sen thậm chí còn có chức năng sấy khô và tạo mẫu cho mái tóc màu nâu đậm của cậu với kiểu dáng chải chuốt rất gọn gàng và sành điệu.

Không những vậy, mà bộ quần áo cũng rất vừa vặn với cơ thể của cậu. Những bộ đồ phản trọng lực này đi kèm với hệ thống đo đạc số đo cơ thể hoàn hảo nhất. Nó thậm chí còn tự động điều chỉnh theo thân hình của cậu mà không cần phải làm gì khác.

“Wow, cái thuốc cường hóa gien đó còn làm mình đẹp trai hơn nữa ư.” Ves thốt lên bái phục. Kể cả có là Hệ Thống đi nữa thì cũng không có bán mấy sản phẩm thẩm mỹ ở trong Cửa Hàng, ít nhất là cậu biết như vậy.

Tác dụng tăng cường thể chất của cái thuốc cường hóa gien ấy không chỉ giúp cho cơ bắp của cậu khỏe mạnh hơn, mà còn cải thiện hình dáng bên ngoài. Những khiếm khuyết trên làn da của cậu đều đã biến mất và khuôn mặt cậu cũng trông cân đối hơn. Mặc dù cậu không có hoang tưởng đến nỗi tự nhận mình là soái ca, nhưng ít nhất thì cơ thể cậu không còn là một thằng mọt sách gầy gò như trước nữa.

“Mình có nên để râu không nhỉ?”

Bất kể ở thời đại nào đi chăng nữa, thì việc sở hữu một bộ râu nam tính được chăm sóc đúng cách sẽ giúp cánh đàn ông trở nên lịch lãm hơn nhiều. Mặc dù Ves không biết gì nhiều về mốt hoặc xì-tai ngày nay, nhưng cậu vẫn có thể sử dụng phần mềm tạo kiểu tóc hiện đại của con tàu để tỉa tót một bộ râu thật sành điệu.

“Hm, thôi, mình còn trẻ măng à. Người ta sẽ nghĩ mình đang cố gắng quá đà đấy.”

Cậu chỉ vừa mới trở thành đồ đệ của một trong những bậc thầy danh giá nhất của Liên Minh Thứ Sáu. Kể cả khi Bậc Thầy Olson là một trong những bậc thầy trẻ tuổi nhất trong hàng ngũ lãnh đạo, thì bà ấy vẫn có một tương lai xán lạn ở phía trước. Cái danh hiệu mới cứng này giờ đây sẽ giúp cậu ngày càng trở nên nổi bật hơn. Kể cả một cô gái tài năng như Barakovski cũng không thể nào vượt qua cậu được nữa.

“Mình sẽ chắc chắn tận dụng cái danh hiệu này khi cần.”

Là một nhà thiết kế chiến cơ đầy tham vọng, cậu không muốn cứ dựa mãi vào danh tiếng của bậc thầy. Nhưng cậu không ngại mượn địa vị của bậc thầy của mình để răn đe bất kỳ ai có ý định xấu đối với cậu.

“Giờ thì, khởi động con tàu này đi thôi nào.”

Chiếc Arkon đã được trang bị đầy đủ nhiên liệu, thực phẩm, nước uống và không khí để du hành khắp phân khu sao này. Ves liền gọi Dietrich đang ngà ngà say rượu lên đài chỉ huy.

“Đài chỉ huy đẹp đấy, nhưng mà an ninh có hơi lõng lẽo một chút. Ở đây chẳng có chỗ nào để nấp cả, cho nên tốt nhất là chú em nên cầu nguyện là lũ cướp không gian không xâm nhập vào đây thì hơn.”

Dietrich nói có lý. Chiếc Arkon được thiết kế chủ yếu là dành cho giới thượng lưu. Mặc dù con tàu có lắp đặt một vài chức năng phòng thủ, nhưng nội thất bên trong lại ưu tiên tính thẩm mỹ hơn là sự an toàn cho thủy thủ đoàn. Còn mấy cái hệ thống phòng thủ tự động chỉ có hiệu quả đến một mức độ nhất định mà thôi

“Tôi gọi anh lên đây để tham khảo ý kiến cho một vài vấn đề trước mắt. Đầu tiên là anh cũng biết là tôi đã xúc phạm một vài người trong cuộc thi mà đúng không?”

“Haha, chú em chắc chắn đã khiến nhiều người phải lên bờ xuống ruộng rồi đấy chứ!”

“Mặc dù Bậc Thầy Olson đã chính thức công nhận tôi, nhưng tôi không thể đảm bảo rằng chuyến bay về nhà sẽ suôn sẻ như mong đợi. Tôi đã lập trình cho con robot hoa tiêu để vẽ ra một lộ trình đường vòng để quay lại Cộng Hòa Bright rồi. Anh thử xem cái bản đồ đi.”

🔥 Đọc chưa: Bất Tử Huyền Tôn ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Một hình chiếu của toàn bộ phân khu sao liền xuất hiện ngay trước mắt. Một đường kẻ màu đỏ sáng rực khởi hành từ Hệ Sao Leemar và hướng đến một hệ sao có dân cư thưa thớt hơn. Rồi từ đó, lộ trình này tiếp tục nhảy cóc qua nhiều hệ sao ít dân cư khác nhau cho đến khi nó tiến vào biên giới của nước Cộng Hòa Bright.

“Chúng ta phải dừng lại tổng cộng là 56 lần, nhưng vẫn sẽ có thể về nhà trong vòng một tháng. Khác với các tàu dân dụng, chiếc Arkon của chúng ta sẽ không lãng phí thời gian đi vào sâu bên trong hệ sao để đón khách làm gì. Tàu của chúng ta sẽ chỉ dừng ở rìa mỗi hệ sao và rời đi sau khi bộ dẫn động FTL đã kết thúc chu kì sạc.”

Một con tàu bình thường không thể chuyển pha FTL ngay lập tức sau khi nó ngắt hoạt động. Bộ dẫn động FTL cần ít nhất vài tiếng đồng hồ để vệ sinh, bảo dưỡng và kiểm tra theo thủ tục. Các bộ dẫn động FTL quân sự thì có chu kỳ sạc nhanh hơn, nhưng người ta vẫn cần một kỹ sư dày dạn kinh nghiệm để vận hành nó.

Dietrich loạng choạng cố gắng phân tích cái lộ trình vòng vèo đó. “Anh thì không có phàn nàn gì, nhưng chúng ta thực sự là sẽ bỏ qua tất cả các hệ thống cảng sao? Chúng ta phải đi chặng đường vòng rất xa đấy.”

“Tôi không ngại về nhà trễ hơn dự tính, miễn là kẻ thù sẽ không dự đoán được lịch trình di chuyển của mình là được.”

Cái phân khu sao này có vô số hệ sao bên trong. Ves cố ý chọn các hệ sao không có người sinh sống trong bản lộ trình này để không ai có thể dự đoán được đường đi nước bước của cậu. Với các hệ sao ngẫu nhiên này, nếu có ai thực sự muốn truy lùng cậu đều sẽ phải huy động hàng nghìn con tàu vũ trụ để chặn đường cậu ở mỗi bước nhảy. Cậu không nghĩ có ai khùng điên đến mức huy động cả hạm đội như thế chỉ để theo dấu một Nhà Thiết Kế Chiến Cơ Tập Sự cỏn con như cậu đâu.

“Vấn đề thứ hai là tôi muốn nghe ý kiến của anh để đặt tên cho con tàu này. Chúng ta sẽ không ghé thăm bất kì hệ thống cảng nào trên đường đi, cho nên đây là cơ hội duy nhất để đăng kí tên cho nó đó.”

Ves muốn trao một cái tên thật đặc biệt cho con tàu của mình. Theo luật của cả Liên Minh Thứ Sáu và Cộng Hòa Bright, miễn là cậu không đặt cái gì quá phản cảm, thì cậu có thể chọn bất kỳ cái tên nào.

“Một con tàu giống như chiến cơ cá nhân của chú vậy. Nó là một phần trong danh tính của chú đấy.” Dietrich giải thích một cách sáng suốt, cứ như thể uống rượu lại giúp anh ta thông minh hơn. “Vấn đề là chiếc Arkon đã là một con quái thú rồi. Chú không cần phải nặn óc để nghĩ ra cái tên gì hay ho đâu.”

Sau khi thảo luận một vài cái tên, cuối cùng Ves quyết định chọn tên Barracuda (Cá Nhồng). Con tàu vốn đã trông giống như con cá rồi, cho nên cái tên ấy rất phù hợp với nó, vừa đủ ngầu lại vừa không quá dị hợm.

Sau khi cậu gửi cái tên đến trung tâm kiểm soát không lưu của Leemar, Ves nhanh chóng nhận được thông báo rằng họ đã chấp thuận cái tên đó. Hai bên thân tàu bỗng trở nên lấp lánh trong chốc lát trước khi nó hiển thị cái tên mới bằng phông chữ đen đậm trên bề mặt trắng bóng của con tàu.

“Bảo sao bọn nhà giàu cứ thích tiêu tiền cho mấy món đồ chơi này.” Dietrich nhận xét với vẻ ghen tị. “Với con tàu cá nhân như thế này, anh sẽ không bao giờ phải lo nghĩ đến mấy cái tàu chở khách phiền toái nữa.”

Chiếc Barracuda nổi bật nhất là khả năng tự động hóa tất cả chức năng bên trong của nó. Ves quyết tâm giữ lấy con tàu này trong tay. Cho dù cậu phải đốt bao nhiêu tiền để vận hành nó đi chăng nữa, thì may mắn là con tàu này cũng tương đối dễ sử dụng, giúp cậu có thể duy trì hoạt động mà không cần quá nhiều người can thiệp từ bên ngoài.

“Nó cũng là cách hay để trốn thoát nếu có chuyện gì xảy ra.”

Trong cái ngân hà rộng lớn đủ thứ chuyện căng thẳng như ngày nay, thì không có hành tinh nào thực sự an toàn cả. Ngay cả một quốc gia yên bình và tẻ nhạt như Cộng Hòa Bright cũng phải đối mặt với nhiều mối đe doạ chứ không riêng gì những quốc gia khác.

🔥 Đọc chưa: Bạo Long ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

Con tàu bắt đầu bay lên bầu trời. Ves chào tạm biệt hành tinh Leemar-2 sau khi chiếc Barracuda dễ dàng thoát khỏi trường trọng lực của hành tinh này. Những quần đảo thuộc Viện Công Nghệ Leemar từ từ khuất khỏi tầm mắt bên dưới những tầng mây và sương mù của bầu khí quyển hành tinh.

Trong vài giờ tiếp theo, Ves quan sát con robot hoa tiêu điều khiển con tàu luồn lách qua dòng không lưu đông đúc ở gần quỹ đạo của hành tinh Leemar-2 một cách hiệu quả. Nó thường xuyên gửi các yêu cầu hướng dẫn tuyến bay tự động đến trung tâm kiểm soát không lưu và nhận các bản cập nhật về lộ trình được chỉ định để di chuyển đến rìa của hệ sao này.

Một con tàu hộ vệ nhỏ bé và dễ điều khiển như chiếc Barracuda thì chỉ cần nửa ngày là có thể bay từ trung tâm ra đến rìa bên ngoài hệ sao rồi. Ngạc nhiên thay, lực lượng an ninh của hệ sao liền chấp thuận yêu cầu chuyển pha FTL của cậu chỉ sau một lần quét an ninh một cách qua loa. Các nhân viên thanh tra của họ thậm chí còn không lên tàu kiểm tra nữa là.

“Có vẻ như tận dụng cái địa vị của đệ tử bậc thầy cũng khá hữu ích đấy chứ.”

Bộ dẫn động FTL liền chuyển pha đến một chiều không gian khác mà không gặp vấn đề gì. Giờ đây chiếc Barracuda đã chính thức xuất phát. Cảm thấy có chút bất an, Ves liền kiểm tra chẩn đoán của con tàu. Mặc dù cậu không hiểu tường tận chi tiết cho lắm, nhưng hệ thống điều hành không phát hiện ra bất kỳ vấn đề nào. Con tàu của cậu chắc là sẽ không nổ tung đâu nhỉ.

“Bây giờ mình có một chút thời gian rảnh, có lẽ mình nên coi cái Hiệp hội Clifford ra sao thử xem.”

Trên lý thuyết, thì Bậc Thầy Olson chỉ là một giáo sư thỉnh giảng ở tại Leemar. Mặc dù bà ấy chỉ ở lại đó trong thời gian ngắn, nhưng bà cũng đã ký kết nhiều thỏa thuận với Leemar để giúp bảo đảm quyền lợi và đặc quyền của những người học việc và đệ tử của mình.

Thế nên, khi cậu quay lại phòng nghỉ và truy cập cổng thông tin ảo của Hiệp Hội, máy chiếu ở bên trong căn phòng liền kích hoạt. Một thế giới đầy sống động nhanh chóng xuất hiện. Các máy chiếu tiên tiến và các hệ thống khác mô phỏng cái môi trường ảo cực kỳ chân thực, giàu hình ảnh, âm thanh và thậm chí là mùi hương ở xung quanh.

Như một vị thần quan sát các tín đồ của mình, Ves đang đứng trên một đám mây nhìn ra dãy núi rộng lớn và thưa thớt dân cư. Vài giây sau, một người khác bỗng hiện ra trước mắt cậu.

“Ah, chào em. Anh đang chờ em đấy.” Người đàn ông trung niên nói. “Em có thích con tàu mới của em không? Bọn anh đã thêm một vài thứ bổ sung sau khi nghe tin em đã giành được giải thưởng này đó.”

Người đàn ông đó mặc bộ trang phục phản trọng lực trông rất tinh xảo với phong cách cực sành điệu. Những viên đá quý tô điểm cho cái áo khoác của anh ấy bằng một loại hoa văn hình học trông khá là phức tạp. Bên cạnh đó là một cái biểu tượng hình nắm đấm bao quanh một bông hồng màu xanh được in trên ngực anh ta. Ves nhận ra đó là Dấu Ấn Bậc Thầy cá nhân của Bậc Thầy Olson, là một biểu tượng đặc biệt được MTA gán cho để đánh dấu các mẫu thiết kế của bà.

“Anh là tiền bối của em sao?”

“Đúng vậy. Anh tên là Horatio Veclan. Anh là đệ tử thâm niên nhất của Bậc Thầy Carmin và là một trong những trợ lý cá nhân của bà ấy. Anh có trách nhiệm theo dõi các thuộc cấp của bà ấy và quản lý nhu cầu của họ.”

Horatio dùng tay ra hiệu, rồi gửi thông tin liên lạc ảo của anh ta cho Ves. “Liên hệ với anh nếu em có bất kỳ câu hỏi nào. Em không muốn làm phiền đến Bậc Thầy Carmin với mấy vấn đề vặt vãnh đâu. Bà ấy không thích những kẻ ngốc làm lãng phí thời gian của mình đâu.”

Chỉ có người nào thân với Bậc Thầy Olson lắm mới dám gọi bà bằng tên riêng như vậy. Ves nghĩ rằng làm quen với anh chàng Horatio này cũng chẳng có gì mất mát.

🔥 Đọc chưa: Vĩnh Hằng Thứ Nguyên Group Chat ? U là trời, bỏ lỡ siêu phẩm rồi đó! 🔥

“Anh có thể giới thiệu Hiệp hội Clifford cho em được không?”

“Đương nhiên rồi! Đó là lý do anh ở đây mà. Bây giờ thì em có thể đi theo anh đi xuống phía dưới để tham quan các cơ sở và khu vực ảo ở đấy. Em có thể tìm thấy nhiều kho báu ẩn giấu ở dưới đó nếu em biết rõ nơi nào cần tìm.”

Bằng một số cử chỉ nhất định, Ves học cách hạ độ cao của thân thể ảo của mình. Cậu liền đi theo Horatio và háo hức mong chờ tìm hiểu tất cả mọi thứ mà cái hiệp hội độc quyền của các nhà thiết kế chiến cơ này mang lại.

0

0

5 ngày trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.