Chương 9 - Ngô Anh
NGhe đến Hạo Minh nảy lên chủ ý trêu chọc Nàng thả chậm động tác rút ra côn thịt, Hoa huyệt căng đầy, bỗng nhiên hư không khiến nàng vặn vẹo thân hình, bờ ʍôиɠ đong đưa. Ngứa quá a…Đệ đệ! Ngươi tốt ȶɦασ l-n! Mau thao ta huyệt ngứa ..Hư hết rồi… Ngứa quá ahh…
Quy đầu tại cửa động hoa huyệt tiết ra đại lượng dâm dịch trêu chọc qua lại ''Anh tỷ ,ta nghĩ thay đổi không bằng khi khác lại bồi ngươi, chính ngươi Lão công đang tại đây A, có lẽ đang ở ngoài cửa đâu kìa''
Ngô An cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, trong đầu từng đợt từng đợt không cách nào hình dung tê dại kɧօáϊ cảm, nhanh chóng khuếch tán đến toàn bộ thân thể, khát khao ɖu͙ƈ niệm mãnh liệt phản công, ngẩng đầu lên ra, há mồm thở dốc
"Không, cầu ngươi tốt đệ đệ Đâm ta tao huyệt ta chịu không nổi rồi ''
'Nhưng là trượng phu ngươi đâu nè '
''không cần, hắn cái phế vật vô dụng đến thỳ đến ta cũng không sợ " nứng ln Ngô Anh không còn nghĩ đến hậu quả gì , xoay lại cơ thể hai ngón tay banh ra chính mính khe huyệt, cầu xin Hạo Minh Dùng Côn thj.t nện vào ln mình "Hạo ca chơi ta đi dùng đại bổng chơi l-n ta đi
Hạo Minh ấn đầu nàng xuống giường, quỳ dưới khe mông nàng, nhìn cái âm hộ bõng nhẫy của nàng vun cao vời vợi, hắn không cầm lòng được cắm mặt vào đó mà mút thật sạch:
A…a..a…
Ngô Anh giật người rên lớn, nàng như muốn sụm mông vì cái lưỡi của hắn vậy. Sau khi liếm l-n nàng chán chê, hắn hả hê quỳ dậy ôm lấy bờ mông cong vút của nàng, kê con c-c hắn vào đó mà ấn mạnh một cú:
Ư….a…a…a….
Ngô anh lại rên lớn. Ở tư thế Dogy này, hắn dùng đôi bàn tay thép nguội của mình ôm lấy vòng eo nhỏ bé của Ngô Anh, giữ chặt mông nàng rồi đóng mạnh, hết cỡ con c-c hắn vào khe âm hộ của nàng. Cú nào cú đó chất lượng, mạnh mẽ vô cùng. Cặp mông của Ngô ANh liên tục bị nẩy ngược về phía sau, cơ âm hộ nàng nở lớn hết cỡ để chứa đựng thứ của nợ khủng khiếp kia, dâm thủy nàng không ngừng tiết ra, chảy đầy xuống đùi. Dù đang nằm bẹp dưới giường mà Ngô ANh vẫn không thể kềm nén được tiếng rên thống khoái:
Á…a..a…trời ơi…sướng….a….a….a….
Hai tay nàng bấu chặt lấy tấm ga giường, lưng nàng như võng thêm xuống, âm hộ nàng nở lớn, nức nở tuôn trào trong khi con c-c hắn thì vẫn như pitong của động cơ máy, không ngừng rút ra rồi bơm vào ở tốc độ cao. Hắn nẩy liên tiếp, lia lia như vậy tới hàng trăm cú nữa rồi rút phăng con c-c ra khỏi l-n Ngô ANh một cách tàn nhẫn làm cho nàng cảm thấy chới với.
Hắn ngay lập tức vật ngửa nàng ra rồi nhét con c-c vào l-n nàng ở tư thế truyền thống. Không rườm rà, nhẹ nhàng, không thương hoa tiếc ngọc, không nâng niu lãng mạn , hắn đ-t phầm phập, bành bạch vào l-n nàng với tốc độ vũ bão của một con sói săn mồi. Hắn dập nàng tả tơi như thể muốn vui hoa dập liễu
A…a..a…A…a…a..aa…
Ngô ANh cong người, nàng ưỡn mông hứng trọn từng cú thúc của hắn. Cảm giác như người nàng sắp bị hắn chẻ ra làm đôi vậy, nàng đang sướng một cách khủng khiếp trước cơn giận giữ của hắn, khắp người nàng nổi gai ốc, cơ âm hộ nàng giãn ra, đầu óc nàng như mờ đục đi vì từng cú thúc của hắn, chưa có một gã đàn ông nào làm cho nàng sướng như vậy
Ư…ư…ư…A…a…a…aaaaaa…………em sướng…quá…á…á…á….
Ngô Anh co rút lấy ôm chặc lấy Hạo Minh toàn thân run rẩy.“… Ân… Không sai… Cứ như vậy… Ân… Ân… Ân… Ân… Ân… Ân… Ôi… Sảng khօái… Ân…tɦaσ chết ta đi! Ah! … Ah! … Ân… Ân… Ân… Thoải mái ah…”
Hắn nhấp nhanh dần 123… 124… chín chăm chín chín ,một nghìn“Ah…uhuu… Ta muốn bay… Bị ngươi. . . Con trym lớn. . . Khiến cho… Lên trời ... Ah… Thoải mái… Chết rồi... HẠo minh … Ta hảo thống kɧօái… ɭồn nhỏ của ta muốn… Muốn… Phi… Rồi” đột nhiên một cỗ nóng hổi âm tinh xối tại Hạo Minh trêи mặt đầu trym, Hạo Minh biết rõ Ngô Anh đã cao triều, theo sát lấy Hạo Minh ƈôи tɦịt tăng vọt, eo sống lưng đau xót, một cỗ nóng bỏng tinh dịch mãnh liệt bắn mà ra, “… Tỷ tỷ… Bị ngươi bắn chết… … Thoải mái chết được” Ngô Anh nói xong hai tay vừa để xuống, hai chân buông lỏng, mơ mơ màng màng nằm ở trêи giường.
Bên ngoài lão công Ngô Anh không hề hay biết thê tử chính mình trong phòng bị nhân côn cắm đến động huyệt muốn bayyy.
Tùng ca chị dâu đâu này một cái mới đến đầu củ tỏi thanh niên hỏi thăm.
''Ah, nàng chính mệt mỏi đi căn phòng nghỉ ngơi ta thuận tiện ngày nghỉ giúp nàng dữ tiệm,ngươi muốn đánh tài khoản sao ''
Chính lúc này Hạo Minh ra ngoài khép lại gian phòng Ngô Anh phía bên trong dọn dẹp chiến trường của hai người. Lặng lẽ đi đến phía ngoài thấy Hai người đối thoại Hạo Minh cười thầm nghĩ Hảo nghỉ ngơi đủ tốt a.
Tính toán thời gian cũng đã 5h chiều Hạo Minh trở về,kỳ quái Mụ mu không có tại gia, bấm điện thoại cho nàng mới biết nàng đang cùng vài cái đồng nghiệp đi làm tóc tối nay Tại khách sạn của công ty tổ chức chúc mừng nàng thăng chức có lẽ muộn mới trở lại,Hạo Minh chính mình ban tối ở bên ngoài ăn.Nhàm chán ngồi xem TV một hồi, Hạo Minh đột nhiên nhận được Mã Quân điện thoại liền bắt máy.
'' Ngươi ở nhà sao''
Đến có chuyện gì đánh máy ta cũng đang nhàm chán đây
''Hắc, nhàm chán sao Ở đó đợi ta qua cho ngươi cái bất ngờ''
Lúc sau Mã Quân đánh một chiếc BMV qua đón hắn, ''oh đi đâu vậy thần thần bí bí''
Đợi đi hơn nữa ngươi cũn biết ,MÃ Quân ra vẻ thần bí nói.
Tới sân bay thì đã hơn nửa tiếng rồi, hai người vội vã vào phòng chờ hành khách, bên trong nơi nơi đều đầy ắp người, tất cả tới đây đều đi đón người. Nhìn vào đường hành lang bên trong còn chưa có ai ra, MÃ Quân thở dài một hơi:
- May là còn kịp.
Hạo Minh Hắn còn chưa dùng cơm tối đây tên này lại thần thần bí bí kéo hắn ra sân bay chơi chẳng nhẽ bệnh thần kinh rồi =.=
Thấy Hạo Minh có vẻ bực bội tên này cũng biết điều hơn nói : đến đón người, chờ một lúc nhìn ngươi vội cái gì không phải chưa ăn cơm sao, ta mời là được.
Âm thanh chung quanh bỗng nhiên trở nên ầm ỹ.
- Đi ra rồi, đi ra rồi.
Nguyên lai là trong đường hành lang đã có ngươi xuất hiện, tất cả đều kéo hành lý, không cần nhìn cũng biết hành khách trên phi cơ cuối cùng cũng đi ra rồi.
- Biểu tỷ bọn ta ở bên này
-Hạo Minh, Mã QUân
Trả lời là một mỹ nữ vóc người đầy đặn dong dỏng cao đang bước vè phía này, mặc một cái áo T - shirt màu trắng tinh không có tay, bên dưới mặc một chiếc quần ngắn chỉ dài có bảy phân màu đen bó sát vào cặp đùi thon thả, chân đeo giày thể thao, làm cho người ta có cảm giác vừa thoải mái vừa dễ chịu. Khi bước đi còn không ngừng đánh mắt nhìn xung quanh.
--------------------------------------------------------------------------
7-1-2021
Tác có chút việc bận ảnh hưởng tiến độ ra chương mới
mong mọi người thông cảm cho một số lỗi của truyện
412
9
1 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
