Chương 8 - Trang viên Potter
Chương 7: Trang viên Potter
Sau khi rời khỏi Gringotts, Harry vào quán Cái Vạc Lủng để tạm nghỉ ngơi, còn tên Griphook đó, tất nhiên là tàng hình mà theo sau cậu. Thật là, chỉ mới thức tỉnh mà dùng ma lực và tinh thần quá mức đúng là không tốt chút nào. Nhưng đổi lại cậu sẽ có thêm vài bằng hữu trợ giúp. Không ngờ đã hơn ngàn năm nhưng yêu tinh vẫn có ơn với cậu. Đúng là kí ức không tốt mà. Cậu vẫn còn nhớ có một đám yêu tinh vì ham mê quyền lợi tiền bạc quá mức mà đồng ý ra tay bắt giữ Samuel, cũng che dấu chuyện này nên ngay cả những trưởng lão yêu tinh cũng không biết. Không may, trước khi kế hoạch thực hiện được thì ba ba đã phát hiện ra. Rõ ràng ba tức đến nỗi không khống chế được ma áp của mình, mới vừa bước chân đến Gringotts đã phóng pháp thuật giết chết gần một nữa yêu tinh. Vị trưởng lão đứng đầu yêu tinh đứng ra giải thích cũng xin lỗi nhưng vẫn không thể giảm được cơn tức giận đối với ba ba. Đối với ba ba, cái gia tộc đã bắt cóc anh Dyers là một cái minh chứng để chứng minh Salazar Slytherin có thể làm gì để bảo vệ con của mình, vậy mà đám yêu tinh này lại dám không coi cảnh cáo của ba ba ra gì. Cậu có thể cảm nhận được các vị trưởng lão này thật sự không biết gì cả, cậu cũng không muốn chỉ vì sai lầm của một số ít mà làm tuyệt chủng yêu tinh. Vì vậy sau nhiều lần bị trừng phạt cậu thuyết phục được ba ba không giết toàn bộ yêu tinh, nhưng yêu tinh phải kí kết khế ước sẽ không làm hại gia tộc Slytherin nữa. Những tên yêu tinh tham dự âm mưu này giao cho cậu tẩy não hết bọn chúng rồi đưa cho dì Nana làm thí nghiệm. Tên Griphook cũng được cậu tẩy não, ngay lúc mắt cậu chạm vào mắt Griphook thì cậu dùng Trí Tâm Thuật để tẩy não hắn, thay đổi bộ nhớ của hắn theo ý cậu muốn, để trong mắt tên đó chỉ có duy nhất vị chủ nhân là cậu, và cậu cũng muốn tên đó biết giữ mồm mà đi theo cậu, không thì không biết tin này sẽ đến tai Dumbledore nhanh đến mức nào nữa.
Sau khi hồi phục lại ma lực vừa tiêu hao, tinh thần cũng ổn định hơn, Harry vội rời khỏi quán trọ, đến mục tiêu kế tiếp của mình – trang viên Potter. Battleborn nói trang viên Potter không thay đổi chỗ hơn ngàn năm nay, vậy mình cứ độn thổ đến thôi. Harry biến mất sau tiếng “Bụp”
“Ấy cha cha” ‘Vậy là không thể vào trong được, chỉ đứng trước cửa thôi sao.’ Harry đứng trước trang viên nghiền ngẫm, rồi nhắm mắt lại, cảm nhận ma lực của cánh cửa trước mặt, nơi tụ tập ma lực mạnh nhất chính là nơi mở cửa. Thấy rồi, Harry mở bừng mắt ra, nhưng chưa kịp làm gì khác thì một con nô bộc tiểu yêu xuất hiện trước mặt, vẻ mặt rối rắm, có vẻ như không biết nên gọi cậu là gì. “Hiện tại ta là một Potter!!!” Cậu nói.
“Vâng thưa tiểu chủ nhân.” Nô bộc tiểu yêu nói.
“Tên ngươi? Và cách vào trang viên?” Harry hỏi thẳng.
“Kelly thưa cậu chủ nhỏ. Cậu chỉ cần nhỏ máu mình lên cánh cửa để xác nhận huyết thống là được ạ.”
Harry bắt đầu làm theo, sau khi cậu nhỏ đến giọt thứ ba, cánh cổng sáng lên những ma pháp trận rồi mở toan ra, như chào đón chủ nhân mới của nó trở về.
“Dẫn ta đi đến phòng ảnh.” Harry ra lệnh. Kelly bắt đầu dẫn cậu đi, vừa đi vừa báo lại tất cả mọi chuyện từ khi cha mẹ cậu qua đời, kể cả số gia tinh – tiền nô bộc tiểu yêu còn sống trong trang viên. Đến hành lang ảnh, cậu quay lại nói với Griphook đang đi theo sau “Ngươi xuống tầng hầm, chia linh hồn mình thành 12 phần được không?”
“Tuân lệnh cậu là lẽ sống của tôi.” Griphook cung kính đáp lại.
“Ngươi dẫn hắn xuống dưới đi, cũng chuẩn bị vật dẫn để hắn ta làm việc. Chuyện này ngươi cũng khộng được nói với bất kì một ai, kể cả các bức ảnh nhà Potter, được không?” Harry xoay qua ra lệnh Kelly.
Sau khi nghe Harry ra lệnh cho Griphook, Kelly vô cùng bất ngờ, nhưng nó vẫn gật đầu tuân lệnh “Vâng, tiểu chủ nhân, nhưng…”
Rõ ràng cảm nhận được hoài nghi của Kelly, Harry trả lời “Không có gì tuân lời hơn và trung thành hơn Nô bộc tiểu yêu, ta định để chúng ra điều tra vài thứ.”
“Xin lỗi tiểu chủ nhân, Kelly lại dám nghi ngờ tiểu chủ nhân, Kelly nên bị trừng phạt.” Kelly vừa trách mình vừa tìm kiếm gì đó thi hành sự trừng phạt. Nhưng nó chưa kịp làm gì thì Harry đã ngăn cản “Không cần trách ngươi, Kelly. Ngươi chỉ lo cho ta thôi, ta phải cảm ơn ngươi. Đi làm việc đi, ta còn phải nhanh chóng trở về nhà dì nữa.”
“Tiểu chủ nhân thật tốt bụng, Kelly đi ngay.” Kelly nói, lôi kéo Griphook cùng rời đi.
Harry bình ổn lại tâm trí kích động trong nháy mắt, xong rồi vào phòng.
“Lily, không biết Sirius chăm sóc Harry tốt không? Anh nhớ thằng bé, nếu biết thế này anh sẽ để khóa cảng trang viên nhà Potter giao cho Sirius để cậu ấy dẫn thằng bé đến đây. Hoặc làm khóa cảng thành chiếc vòng cổ đeo vào người Harry cũng được. Đến lúc thằng bé hiểu chuyện thì vòng cổ sẽ đưa ra kí ức của chúng ta cho thằng bé. Thằng bé sẽ tự về đây, nếu nó không trách chúng ta bỏ nó mà đi.” Mới vào cửa cậu đã nghe giọng nói của một người đàn ông – hình như là ba cậu. Chưa kịp định hình thì cậu lại tiếp tục nghe giọng của một người phụ nữ “James à, chỉ cần thằng bé không sống với chị Tunny thì em nghĩ thằng bé sẽ sống tốt thôi, em cũng nhớ thằng bé quá…”
“Cậu là ai?” Một bức ảnh nói, cắt đứt câu nói của mẹ cậu, cũng cắt đứt cơn thất thần của cậu. Đang nhìn cha mẹ kiếp này của cậu dù đã chết vẫn yêu thương cậu rất nhiều làm cậu thật vui, bất chợt cậu nhớ đến ba ba, Samuel, chú Godric, anh Dyers và tất cả mọi người. Cậu lập tức lấy lại tinh thần, rồi nói “Thực tế, người mà con sống chung là dì Petunia. Ngoài trừ sống như một gia tinh thì con còn nghe dì ấy nói rằng cha mẹ con chết vì một tai nạn xe cộ. Tất nhiên dì ấy không muốn cho con biết sự thật, bởi dì ấy sợ hãi rằng một khi con biết tất cả sẽ đi theo con đường của cha mẹ.”
“Ôi con là Harry, Harry của mẹ, xin lỗi vì không thể sống với con, nhìn con lớn lên.” Lily lúc này đã rơm rớm nước mắt, muốn ôm con nhưng lại không thể làm được. Bên cạnh James cũng không kìm lòng được, nhưng không phải đau lòng mà là phẫn nộ “Con nói cái gì? Mụ ta xem con là gia tinh mà đối đãi, còn nói cha mẹ chết vì tai nạn xe cộ!!! Đáng chết, nếu ta còn sống nhất định phải xẻo thịt của mụ. Đợi Sirius và Remus đến cha nhất định bảo hai người bọn họ đi dạy dỗ cô ta, con cứ yên tâm.”
“Cha, dì ấy muốn con rời xa thế giới phù thủy nên mới làm thế. Dì ấy không muốn con trở lại nơi này, cái nơi đã làm chết đi cô em gái mà dì ấy yêu thương. Thà sống như một Muggle nhưng an toàn còn hơn sống như một phù thủy gặp nguy hiểm có thể mất mạng bất cứ lúc nào. Dì cũng không dám cho con niềm yêu thương, vì sợ con ỷ lại. Cả gia đình dì ấy chỉ là Muggles bình thường. Như mẹ vì bảo vệ dì ấy mà nhẫn tâm xóa hết kí ức của dì rồi cắt đứt quan hệ vậy, dì ấy không muốn làm gánh nặng cho con một khi con biết sự thật.” Nhìn thấy mẹ có vẻ mặt buồn bã sau lời nói của cha, cậu vội biện giải cho dì. Sau khi mẹ nghe xong, lau đi nước mắt, tuy không cười nỗi nhưng ít nhất không còn buồn phiền như trước “Mẹ tin Tunny sẽ bảo vệ con dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, dù có ghét mẹ và cái thế giới phù thủy này hay không. Mẹ không ngờ cô ấy vẫn yêu thương mẹ. Mẹ chưa bao giờ trách chị ấy cả, nếu mẹ trong trường hợp của chị thì mẹ cũng sẽ như vậy. Mẹ muốn nói chuyện với chị ấy quá.”
“Con sẽ cố thuyết phục dì ấy, con cũng muốn hai người giải tỏa hết tâm sự và nuối tiếc đã chồng chất trong những năm nay. Con cũng phải trở về đó ở mà.” Harry khuyên nhủ Lily.
Bên cạnh James nghe xong lập tức la lớn “TRỞ VỀ, CON CÒN NGHĨ VỀ ĐÓ!!! CHỈ CẦN NGHĨ ĐẾN NHỮNG GÌ CON ĐÃ CHỊU TRONG NHỮNG NĂM GẦN ĐÂY THÌ BA ĐÃ CHỊU KHÔNG NỖI MÀ MUỐN GIẾT NGƯỜI RỒI!!! MÀ SIRIUS, REMUS ĐÂU HẾT RỒI, SAO KHÔNG AI ĐỨNG RA NUÔI CON MÀ LẠI ĐƯA CON CHO NGƯỜI PHỤ NỮ ĐÓ CHỨ???”
“Ba à, người bình tĩnh lại đi.” Harry nhíu mày nhìn James, đợi anh ổn định lại cảm xúc của mình rồi nói tiếp “Con không biết, điều duy nhất con biết là chính cụ Dumbledore đã giao con cho dì, hơn nữa xung quanh còn có bà Figg, một pháo lép nữa.”
“Là Dumbledore? Không thể nào, chúng ta đã từng nói ý định của mình cho thầy biết, không lí nào thầy lại để con cho Tunny được!!!” Lily không thể tin vào những gì mình nghe được, James bên cạnh đã cứng ngắc.
“Trước khi về đây con đã đến Gringotts, di chúc mọi người lập chỉ sau khi hai người mất chưa được một ngày thì mất tích, cụ Dumbledore lập tức kiếm một yêu tinh khác trông coi gia sản nhà Potter, hơn nữa yêu tinh này vô cùng sùng bái cụ. Battleborn tuy gần đây đã kiếm lại được di chúc nhưng cũng không được khôi phục lại chức vụ.” Harry không để ý vẻ mặt khó tin của cha mẹ mà vẫn tiếp tục nói. “Con đã kế thừa tài sản ở đó rồi, cũng xin để Battleborn phục hồi chức trông coi lại gia tài ở đó. Con cũng xin lỗi cha mẹ, di chúc của hai người, ngoại trừ đưa cho bạn Longbottom thì những thứ khác con đều chưa làm.”
“Nên James à, mẹ đã nghi ngờ Dumbledore từ lâu rồi nhưng con không tin mẹ. Ông ấy không gì là không dám làm, vì cái lí tưởng của ông ấy mà có thể đưa bất cứ ai vô trò chơi.” Người phụ nữ trong ảnh ngay cạnh ảnh của James lên tiếng “Nhân tiện Harry, bà là Dorea Black Potter, là bà nội của con.”
“Ta là Charlus Potter, ông nội con.” Bên cạnh Dorea một người đàn ông lên tiếng “Thật may mắn vì ông giao gia sản cho con mà không phải cho James. Ông đảm bảo hơn một nữa gia sản nhà Potter sẽ được James giao cho Dumbledore.”
“Chính xác là 70%, thưa ông nội. Con chưa đồng ý, con muốn điều tra cho an toàn. Con không muốn tiền mà gia tộc ta kiếm được lại bị mất ngon ơ như vậy. Hơn nữa cả bạn bè của ba con cũng không tin tưởng, bởi đã có một Dumbledore rồi, biết đâu lại thêm một kẻ lợi dụng lòng tin của cha mẹ nữa!!!” Harry cười cười, nhìn ông nội nổi giận, đang định chạy qua dạy dỗ James thì Dorea lên tiếng “Harry, con giống một Slytherin.”
“Harry? Slytherin? Mẹ đang nói đùa sao?” James nghe xong liền phản bác, nhìn mẹ mình, rồi nhìn Harry. Charlus cũng làm hành động tương tự, nhưng khác với James, lòng của ông đã có dao động. Đúng, ông dù làm gia chủ nhiều năm nhưng ở độ tuổi này luôn luôn là hiếu động. Khi ấy mà ông trầm ổn như cậu bé trước mắt thì cũng như bảo ông đi chết vậy. Hơn nữa ông là người từng trải nhưng cũng chưa gian xảo và nghi ngờ như Harry.
Dorea nhìn chồng mình và con trai mình có hành động nghi ngờ giống nhau, dù phát hiện nháy mắt suy ngẫm của người chồng, nhưng bà vẫn không khỏi bật cười “Harry con nói xem bà nói có đúng không?”
“Có vẻ bà quên một chuyện, con sống ở Muggle sáu năm. Còn chưa biết Slytherin là cái gì?” Harry cười cười “Nhưng nếu bà đã khẳng định… thì đúng vậy. Con chính là một Slytherin!!!”
Bỏ qua vài bức ảnh ở gần đang cứng ngắc há hốc mồm hoặc ngã xuống tại chỗ, Harry di chuyển xuống thẳng phía cuối hành lang ảnh, nơi chứa bức ảnh của những vị gia chủ đầu của gia tộc. Bức ảnh cuối cùng đáng lẽ có ảnh người nhưng lại trống không, “Đây là…” Harry thì thào.
“Là gia chủ đầu tiên của gia tộc Potter, Stephen Potter, cũng là cha của ta.” Bức ảnh bên cạnh nói, “Ông ấy không thương mẹ ta, nhưng lại cưng chiều ta hết mực. Ta đã từng hỏi mẹ, bà ấy nói rằng cha ta đã yêu một người khác, một người mà mãi mãi ông không quên được. Lí do ông lấy bà là để Potter có người nối dõi, thậm chí mẹ ta cũng không thể có được bức chân dung nơi đây, dù vậy mẹ ta vẫn rất thỏa mãn vì đã được ở bên cạnh người mẹ yêu. Ta cũng hỏi qua cha tại sao ông không bắt đầu tình yêu mới với mẹ, ông nói rằng ông không quên được người đó, cũng không muốn dùng mẹ ta làm vật thay thế, nếu như vậy chỉ là bà ấy phải đau khổ mà thôi. Ông ấy cũng nói rằng khi ông ấy chết, ảnh của ông sẽ bị phong ấn, chỉ có người đó mới có thể mở nó được. Ta vẫn luôn thắc mắc người nào đã cướp lấy trái tim của cha ta.”
“Chẳng lẽ không ai cho ngài biết hết sao?” Harry hỏi lại.
“Mẹ ta nói không quan trọng còn cha ta thì nói không cần phải bận tâm.”
“Vậy ngài có hận kẻ đó không?”
“Hận sao? Ta nghĩ là không. Vì hận thù không làm được gì cả, tuy cha không yêu mẹ nhưng họ vẫn cho ta một gia đình đúng nghĩa, ta nghĩ ta còn phải cảm ơn người đó nữa kìa, vì nếu người ấy chấp nhận tình yêu của cha thì biết đâu ta sẽ không thể có mặt trong cuộc đời này.” Bức ảnh nói.
“Con mới là người phải cảm ơn người.” Harry cúi đầu, sau đó đến chỗ bức ảnh của Stephen Potter, dùng máu viết vài chữ lên phần chừa một ít dưới bức ảnh, xong rồi cậu nói [Stephen, thức tỉnh đi]
‘Thằng bé nói gì vậy/viết gì vậy?’ Mọi người hai mắt nhìn nhau, rồi họ nhìn thấy vết máu đã biến mất, đồng thời bức ảnh vị gia chủ đầu tiên của họ sáng lên. Bức ảnh đang trống bỗng xuất hiện một người nam tử đang ngồi với khí thế quý tộc điển hình, vẻ đẹp trai nổi bật trên gương mặt, mái tóc để dài buộc lại ra phía sau. Người ấy nhìn xung quanh rồi nhìn đến Harry, mày nhíu lên. “Ngươi là ai?”
Harry cung kính trả lời “Chào ngài, con là Harry Potter, rất vui được thấy ngài.”
“Ai là người mở phong ấn ảnh?” Stephen – mày nhíu càng sâu – nghi hoặc càng nhiều – hỏi.
“Haha!!!” Harry bật cười, khiến mọi người nhìn lại, từ khi cậu vào chưa có cười như vậy, dù cậu cười không dưới năm lần “À con xin lỗi mọi người, con chỉ là không nghĩ đến ngài ấy lại, uhm nói sao nhỉ. Đúng rồi, khá là dễ thương.”
“Rốt cuộc cậu là ai?” Stephen hỏi, vẻ mặt âm trầm, như muốn nói nếu ngươi không khai lẹ thì ta sẽ cho người đuổi ngươi đi, dù ngươi là con cháu của ta cũng vậy.
Harry bắt đầu nghiêm túc lên, nhưng vẻ mặt co rút đã bán đứng cậu. Rõ ràng là hình ảnh muốn cười mà cười không được. Đến khi người trong ảnh tức đến mức muốn kêu người hầu đến đuổi đi kẻ dám xem thường người sáng lập gia tộc Potter đây thì cậu mở miệng “Đã lâu không gặp, Stephen.”
“Cái gì? Ngươi nói cái gì?” Stephen giật mình hỏi.
“Cậu vẫn dễ lừa như ngày nào.” Harry trêu ghẹo.
Stephen bắt đầu đánh giá người trước mắt. Mái tóc ngắn tổ quạ đặc trưng cho gia tộc Potter, cả khuôn mặt cũng 5 6 phần giống. Ánh mắt xanh biếc, trong, long lanh và mĩ lệ. Sao mình thấy ánh mắt này nhìn mình có vẻ khá quen thuộc. Còn tên nữa. Harry… Potter… Harry… Potter… Harry…Harry…Heri…Quý ngài Stephen cuối cùng đã nhận ra trọng điểm, cậu vứt hết lễ nghi quý tộc mà hét lên “HERAKLES SLYTHERIN!!!”
27
1
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
