Chương 1416 - Thần thông tạo hóa (2)!
Nhạc Vũ gật đầu, trên mặt mang theo ý vị thâm trường nhìn về phía xa xa.
Không chỉ là Thái Thanh thánh nhân, giờ phút này ngay cả Nữ Oa cùng phương Tây
nhị thánh cũng đã lần lượt đi tới Diệu Pháp Đại La Thiên, nhưng không ai dám
tới gần, ẩn bên trong hư không xa xa quan sát.
Hồn niệm Nhạc Vũ thậm chí có thể lờ mờ cảm giác ý kiêng kỵ cùng lòng kính sợ
của ba người này.
Nhạc Vũ cũng không muốn quản tới họ, dưới chân mở ra thập nhị phẩm kim liên,
trên đỉnh đầu hiện ra một cự đỉnh ba chân, mười đầu cự long quấn quanh bay
lượn.
Hỗn Độn pháp lực chợt lay động, mênh mông như nước, mãnh liệt như sóng biển,
càn quét thổi tan hết thảy!
Ngũ Hành phù trận lúc này đang mở ra quanh người.
Hỗn hợp đại đạo Phản Nguyên của Hồng Quân, Lực của Bàn Cổ cùng “Nghịch” của Cô
Kiếm, thậm chí cả “Chân lý” của Nguyên Thủy, “Tiệt” của Thông Thiên, những bộ
phận tinh hoa đều dung hòa bên trong.
Ngân sắc tinh vân đầy trời tràn ngập bên trong Diệu Pháp Đại La Thiên.
Nhưng chỉ trong tích tắc đã lăng áp cả thế giới này, lực chưởng khống bổn
nguyên!
Hiện tượng thiên văn khởi động, càng nhiều kỳ cảnh trong thiên địa tái hiện
trên thế gian.
Hình ảnh Bàn Cổ huyễn hóa, khai thiên tạo thế, đại đạo chân phù cũng lần lượt
hiển lộ.
Thanh thế còn vượt hẳn mấy chục năm về trước khi Nhạc Vũ bước lên ngôi Nguyên
Hoàng Thượng Đế gấp trăm lần.
Chỉ thoáng chốc, vô luận là Thái Thanh hay hồn niệm của Nguyên Thủy Thông
Thiên còn lưu lại, hoặc ba vị Thánh Nhân ẩn xa xa đều không còn chút phân tâm
làm chuyện khác, chỉ ngây người quan sát những cảnh tượng biến hóa kia.
Dĩ lực chứng đạo đăng lên cảnh giới thánh vị, ngoại trừ vị phương tây đại đế ở
mười vạn năm trước chưa từng có ai.
Về sau bởi vì Hồng Quân, mọi người vô duyên nhìn thấy. Mà Nguyên Hoàng Thượng
Đế chứng đạo, cơ sở thành lập rõ ràng ngay lúc này!
Ngân sắc tinh vân triển khai, hình thành Hỗn Độn thế giới. Phảng phất như có
vài phần đem cả hồng hoang chậm rãi nắm giữ trong tay!
Mấy ức tiên tu bên dưới lại diễn biến thành một tình hình khác. Rõ ràng là một
lần đại duyên pháp ngàn vạn năm khó gặp, nhưng đều toàn lực nhập định không
dám mở mắt.
Đạo phù triện chỉ cần đưa mắt liếc nhìn liền có thể làm căn cơ dao động, không
thể khống chế được pháp lực. Mà hình ảnh Bàn Cổ trực tiếp khiến hơn mười vạn
người vỡ thành bụi phấn.
Ngoại trừ vài vị có tư cách bước lên Thánh Nhân cảnh giới, ngay cả là Thái
Thượng Kim Tiên cũng không dám không biết tự lượng sức mình quan sát cảnh
tượng chứng thánh phía trên!
Đại đạo trong nội thể cùng ý niệm bổn nguyên tương hợp dần dần siêu thoát
thiên địa, trên mặt Nhạc Vũ lại vô cùng thản nhiên, đưa mắt nhìn ra phương xa,
không chút lưu ý, hỏi:
- Nhắc tới lúc trước Nhạc Vũ còn thiếu một phần nhân quả hứa hẹn với Thánh
Nhân! Thái Thanh đạo huynh, nếu muốn đăng thánh ngay lúc này, Nhạc Vũ sẽ hỗ
trợ!
Thái Thanh nghe vậy không khỏi ảm đạm cười:
- Bệ hạ đã có thể trông thấy cánh cửa bờ đối diện, tam thi thánh nhân như ta
không chứng cũng thế! Hôm nay chỉ ngồi yên xem bệ hạ chứng thánh độ kiếp là
được!
Vô thượng chân mệnh, thập nhị phẩm công đức, Nhạc Vũ đã hoàn toàn xứng đáng
trở thành chí tôn thế giới này, bước lên đỉnh thánh vị tuyệt không cần bị
thiên phạt, nói về kiếp số chính là ám chỉ pháp lực.
Nhưng giờ phút này vẻ mặt Thái Thanh cũng dị thường khổ sáp, lấy công đức
thánh nhân chuyển chứng tam thi vốn làm hỏng đạo cơ mới có thể lấy được lực
lượng Thánh Nhân chân chính.
Nhưng lúc này đã có Nhạc Vũ lấy lực chứng đạo, tam thi thánh vị đã không cần
tiếp tục dùng tới.
Cho dù có thể thành công chém ra tam thi, ở trước mặt người này cùng công đức
thánh vị lại có gì khác nhau?
Nếu hôm nay Nhạc Vũ chiến thắng thì tự nhiên hết thảy không cần phải nói. Nếu
như Nhạc Vũ bại, chỉ sợ mình cũng không có cơ hội thay thế được người kia.
Lúc trước bức bách vị Nguyên Hoàng Thượng Đế phải thiếu nhân tình của mình,
phải trợ giúp mình thành đạo, nhưng không ngờ đến cuối cùng mặc dù có thể như
nguyện nhưng lại gặp phải tình hình mà hắn không muốn nhìn thấy.
Nhạc Vũ cũng không lên tiếng, hai mắt thoáng nheo lại, tinh mang trong mắt lóe
ra.
Chỉ tích tắc không khí bên trong thiên địa lại có bất đồng.
Một đạo ý niệm Thánh Nhân mạnh mẽ còn vượt hơn hắn vài lần chợt bao trùm cả
thế giới thiên cảnh.
Vô cùng quen thuộc, cũng từng giao phong, chỉ là như thế nhưng không còn cách
nào lăng áp được hắn, không cách ngăn cản hắn bước lên đỉnh tối cao chí thánh,
chí tôn vô thượng!
Bỗng dưng thiên địa trước mắt chợt vặn vẹo, cũng giống như lúc Thái Thượng đạo
tổ xuất hiện, cao ngất tới cực điểm, thân ảnh Hồng Quân đã hiện ra trước mắt.
Khí chất vẫn như dĩ vãng, tuổi trẻ đầy sức sống, dáng vẻ già nua biến mất, hai
loại khí chất hoàn toàn bất đồng hợp thành một thể.
Nhưng bên trong ánh mắt lại thêm vài phần khí tức lãnh liệt, liếc mắt quan sát
Nhạc Vũ từ trên xuống dưới, dừng lại trên hai thanh đao kiếm một lát, đồng tử
thoáng co rút lại, sau đó chợt cười lạnh một tiếng.
- Hành trình đến Hồng Mông Hải thật không ngờ làm cho ngươi hoàn thiện đại
đạo, tu thành thế giới. Hiện giờ ngươi thật có vài phần tư cách đối kháng cùng
ta!
Còn đang nói chuyện, trên mặt Hồng Quân hiện ra vài phần khinh thường:
- Nhưng ngươi cũng không biết chính mình rốt cục đang làm ra việc ngu xuẩn
thế nào…
Nhạc Vũ giống như không hề nghe thấy, vẫn cực lực mở ra ngân sắc tinh vân,
cùng thế giới hỗn độn tinh thủy quanh người Hồng Quân giao kích va chạm, không
ngừng dây dưa…
Lập tức phạm vi chung quanh hai người đều phát ra thanh âm chấn vang, mạnh mẽ
cắt ngang lời nói của Hồng Quân.
- Trẫm đã muốn chứng thánh, giữa ta và ngươi tất có một trận chiến! Thắng bại
sinh tử không phải dùng trong lời nói!
Cười sang sảng, Nghịch Thiên đao trong tay mang theo một đạo quang mang mỹ lệ
cực hạn, nồng hậu đen nhánh như muốn toái diệt thiên địa chém thẳng về phía hư
không!
Một đao này là Bàn Cổ Nghịch Thiên, lấy lực lượng khôn cùng phá hủy pháp tắc!
Trong ức vạn dặm cơ hồ tất cả mọi người đều tĩnh mịch, cho dù không thể nhìn
thấy nhưng không dám lên tiếng.
Ngay sau đó cả Thái Thanh thánh nhân đều ngây người quan sát trận chiến đầu
tiên duy nhất giữa hai vị chí thánh đỉnh phong kể từ khi hồng hoang sơ khai
tới nay.
Hồng Quân thoáng nhíu mày, vẻ mặt đầy tức giận, sau một thoáng liền khôi phục
như thường.
- Bàn Cổ truyền thừa, đúng là tột đỉnh! Dung hợp đạo của Cô Kiếm, diễn biến
thành đường riêng! Mười vạn năm trước ta đã khó khăn tiếp được, nhưng cho tới
nay ánh sáng của hạt gạo sao có thể sánh ngang ánh sáng của nhật nguyệt tinh
huy?
Hừ lạnh một tiếng, Hồng Quân phất ra một đạo kiếm quang, quang mang rực rỡ.
Có thể lờ mờ nhận ra chính là biến hóa của Tru Tiên kiếm trận, cũng không biết
đã dung hợp loại bảo vật gì mà càng thêm mạnh mẽ, tinh mang lợi hại đâm thẳng
vào hắc sắc đao mang, ngay chỗ cường thịnh nhất!
Chỉ một kích này đã khiến ức vạn dặm thời không bắt đầu biến mất.
Thân ảnh hai người đều chấn động thối lui ra sau mấy bước.
Sắc mặt Hồng Quân vẫn như thường mà trong miệng Nhạc Vũ lại đầy máu, nhưng hắn
vẫn thản nhiên vung kiếm, kiếm quang đâm ra bao hàm toàn bộ thiên địa chân lý.
Một kiếm này chính là Thiên Mệnh Tinh Thủy.
- Chẳng ra thứ gì! Chỉ từ hóa thân của ta được một phần đại đạo của ta, cũng
dám ở trước mặt ta dùng phản nguyên pháp?
Kiếm hoa lại lóe lên, hai luồng ngân sắc chói lọi va chạm trên không trung,
lúc này khiến toàn bộ phạm vi ức vạn dặm đều phản nguyên như ban đầu, toàn bộ
vật chất đều hóa thành linh tử nguyên thủy nhất.
Thân ảnh hai người đều ngạo nghễ đứng trong hư không, thân hình cũng không hề
dao động chút nào.
Tình hình Nhạc Vũ càng thêm thê thảm, y phục xé tung, tràn đầy máu tươi.
Tay áo lay động, mười đầu cự long xoay quanh, tử khí huy hoàng, cho dù vết
thương chồng chất vẫn cao ngất trong thiên địa, duy ngã độc tôn!
Hồng Quân cũng không tổn thương gì, trên mặt tái nhợt càng thêm ngưng trọng,
lạnh lùng nhìn Nhạc Vũ.
- Hiện giờ ngươi đã chết tâm chưa? Mặc dù ta bị thương tới nay chưa lành,
nhưng làm sao bọn ngươi có thể khi nhục? Thật nghĩ Hồng Quân ta không làm gì
được các ngươi! Nếu không trả đại giới, dù là ngươi ở trong mắt ta bất quá
cũng chỉ là một con kiến!
Ngân sắc kiếm quang lóe ra vô lượng quang huy, gợi ra bổn nguyên, toàn bộ thế
giới hồng hoang đều ngưng tụ lại.
Ngay khi hắn định chém ra muốn một kiếm vung diệt người trước mắt, Nhạc Vũ
bỗng dưng lớn tiếng cười to, chấn động hư không.
Ngay sau đó thanh âm chuyển sang tiếng quát giận dữ, phía sau hiện ra một pho
tượng pháp thân không kém gì Bàn Cổ, có tám cánh tay, mỗi tay đều cầm pháp
khí.
Nghịch Thiên đao, Thiên Ý kiếm, Hỗn Độn Chung, Ngũ Hành kiếm, Trấn Thiên Tỳ,
Côn Luân Kính, Hà Đồ Lạc Thư đều đồng loạt bay lên, huyền phù ngay trước mắt.
Toàn bộ dung hợp thành một khối ngay trước mắt mọi người, một thanh binh khí
khổng lồ được Tạo Hóa Khí rót vào hình thành trong hư không.
Tử kim sắc, như đao phi đao, như kiếm phi kiếm.
Trong mắt Nhạc Vũ lại hiện ra Hỗn Độn tinh vân, vô cùng chói lọi.
- Bàn Cổ Nghịch Thiên, Thiên Mệnh Tinh Thủy đều là vật ngoài đại đạo của
trẫm! Hỗn Độn Vô Cực mới là căn bản! Đa tạ đạo huynh ban thưởng, làm ta hôm
nay lĩnh ngộ bổn nguyên thần thông này. Hồng Quân đạo huynh, tiếp tục đón một
kiếm này của trẫm thử xem!
Tử kim sắc binh khí bỗng dưng chém xuống.
Vô thanh vô tức, không hề có chút gợn sóng, nhưng vô luận là Hậu Thổ hay Thái
Thanh đều biến sắc, trên mặt hiện lên vẻ mê huyễn.
Lực…Nghịch…Tiệt…Phản Nguyên…Chân Lý…Hỗn Độn…đủ loại đại đạo tột đỉnh trong vũ
trụ đều dung hợp thành một.
Một kiếm này phảng phất như giúp bọn họ nhìn thấy được cánh cửa bờ đối diện!
Ngay cả Hồng Quân cuối cùng cũng chợt biến sắc, kiếm quang trước người không
chút chậm trễ đâm ra, ngay khi kiếm thế của Nhạc Vũ sắp tuôn lên tới đỉnh,
liền đâm tới trước, trong thế giới lập tức chấn động, lan tràn khắp ba ngàn
thế giới, thẳng đến bổn nguyên hồng hoang.
Thái Thanh đứng gần trong gang tấc, lại bị một cỗ cự lực áp bách mạnh mẽ thối
lui ra sau tới mười vạn dặm mới định trụ thân hình.
Đưa mắt nhìn lên, không khỏi thêm biến sắc, chỉ thấy hai tuyệt thế thần binh
vẫn đang giằng co trong hư không, phảng phất như bất phân thắng bại, vô số sấm
sét nổ vang, quấn quýt không tan.
Cả Diệu Pháp Đại La Thiên phảng phất như biến thành chiến trường, kiếm kình va
chạm, đại đạo giao phong, mỗi một khắc đều có vô số hư không toái diệt, vô số
sinh linh tịch vong!
Ta Là Chí Tôn, hài, hay, trí tuệ, bá đạo... Tất cả đều có trong Ta Là Chí Tôn (dịch)
128
2
1 tháng trước
1 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
